Khi bước lên bờ, hai người họ sóng bước một cao một thấp, một trắng một đen, cũng là một tây một ta lầm lầm lì lì không ai nói với ai một tiếng nào cứ nhắm thẳng về phía con đường đất cát đỏ nhỏ chạy dọc theo con kênh. Trời đã nhá nhem nên người đi đường cũng chẳng chú ý tới gã Tây cao to là ai, nếu bình thường thì chắc là đám người đó liếc nhìn lăm le và chỉ trỏ…

Phim 18+ cực hay không xem thì phí

Con Hoang Lac Loai (Dit nhau voi tay) - Truyen 18+

Đọc full truyện Con Hoẵng Lạc Loài (Địt nhau với tây)

Ngồi nhâm nhi ly cafe , gã đàn ông nước ngoài (tạm gọi là gã Tây) với vóc dáng cao lớn, mắt xanh mũi lỏ liếc dọc rồi lại liếc ngang xuyên qua cặp kính râm màu đen xem kẻ qua người lại dọc trên vỉa hè; quán đó là quán cafe Ngân nằm trên đường Cách Mạng tháng 8. Tiếng kèn xe in ỏi, tiếng người nói ồn ào của khách đi đường cộng thêm tiếng kêu rao lảnh lót của người bán hàng rong, “ai mua, ai mua” làm cho khung cảnh chợ búa trở nên bát nháo xào xáo, nhưng không làm cho gã khó chịu mấy, chắc là vì gã đã bắt đầu quen thuộc với lối sống sô bồ của dân Sài Gòn mấy ngày qua. Đã hơn 1 tuần rồi, gã đều tới đây uống cafe và đều ngồi ở xó góc để quan sát hoàn cảnh chung quanh. Người ta chẳng biết gã tới đất nước này để làm gì, nhưng nhìn cách ăn mặc sang trọng của gã thì biết gã thuộc hạng trí thức giàu có, có thể là một bác sĩ hay luật sư nào đó sang Việt Nam tìm “chút hương vị của thịt cừu non.”Một người đàn ông Việt Nam có nước da đen đúa, bóng loáng (tạm gọi là gã Việt) , tướng tá nhỏ bé đậu chiếc đời mới loại phân khối cao xuống lề đường rồi bước thẳng vào quán. Như có hẹn trước địa điểm và người gặp, gã Việt kéo ghế ngồi cạnh bên gã Tây và gọi ly xây chừng và gói 3 số; rồi gã quay sang thì thầm điều gì đó bên tai gã Tây. Bà chủ quán hơi lấy làm ngạc nhiên khi thấy họ đối thoại với nhau bằng tiếng Việt. Trong lúc pha ly cà phê, bà tò mò để ý lắng nghe xem gã Tây nói gì. Tiếng lơ lớ của gã thiệt khó nghe nhưng cũng đủ cho bà đoán được họ đang giao dịch chuyện gì đó nghiêm trọng lắm, nhìn bộ mặt căng thẳng của họ thì khá rõ.Chừng nửa tiếng sau, hai người đàn ông, một tây một ta, bước ra khỏi quán, lúc đó vào cỡ xế trưa khi con nắng đã lên tới đỉnh, nắng chiếu xuống làm cho cái bóng nhỏ nhắn thu gọn quanh gót chân. Bà chủ quán gom ly tách còn uống dỡ nhìn vói theo họ mà không khỏi tò mò thắc mắc, “Họ định làm gì đây và đi đâu đây ? Chắc không phải là hạng người tốt”.Chiếc xe Lambretta đời cũ rích ì ạch trên con đường nhựa vừa mới tráng xuyên qua các con lộ Sài Gòn đưa hai người họ đi một chặng đường khá xa về một vùng quê hẻo lánh ở miền Tây sông Hậu. Đó là huyện Hòn Đất tỉnh Kiên Giang, một trong những địa phương bị thiệt hại nặng trong trận lũ lụt của tháng 10 vừa qua. Khi xe đỗ bến, gã Tây bước xuống xe trả tiền, và hai người hướng về phía mé sông rảo bước. Trời bắt đầu chuyển mưa làm cho bầu trời trở nên ảm đạm, buồn tẻ; nhưng cả hai dường như không màng tới điều đó, lầm lủi bước. Một người thuyền phu từ mé sông nhìn lên như đoán biết có khách tới đi thuyền thì vồn vã chạy lên đón chào. Sau khi ngã giá sòng phẳng thì họ cùng lên chiếc vỏ lãi. Chủ thuyền cho tàu chạy dọc theo con kênh Sóc Xoài đi vào sâu bên trong vùng. Trên đường đi, gã Tây để ý dọc con kênh là những bờ cỏ, đồng lúa xanh rực rỡ vùng châu thổ đã biến thành xác sơ , chuyển sang màu vàng úa, tàn phai. Những mái nhà được lợp bằng liếp tre xiêu vẹo, những cây xà ngang được làm bằng cây tầm vông bị đỗ gãy, vách bị vỡ ngã chóng choài trên đất. Những cây dừa, xoài, chanh, mận, sa bô, chùm ruột, măng cụt, cam, quít, ổi … đều bị tét ngang phơi bày cả gốc rễ, có những chú kiến vàng và đen đang nối đuôi nhau tha những miếng bánh mì hoặc gạo trắng chạy gấp gút về ổ, vài con vịt ù ù cạc cạc bơi loanh quanh; gã nhìn lom lom mà không nói năng chi, dường như gã đang chú tâm gom góp hết tất cả hình ảnh bi thương đó vào ký ức một lượt. Cảnh vật ở đây thật điêu tàn, đâu đâu cũng thấy là nước, và mặt người nào ở đây cũng trông vẻ thểu não, tay xắn áo, tay xắn quần bì bõm lội dọc theo bờ mương để thông lộ đây đó.

Xem

Khi bước lên bờ, hai người họ sóng bước một cao một thấp, một trắng một đen, cũng là một tây một ta lầm lầm lì lì không ai nói với ai một tiếng nào cứ nhắm thẳng về phía con đường đất cát đỏ nhỏ chạy dọc theo con kênh. Trời đã nhá nhem nên người đi đường cũng chẳng chú ý tới gã Tây cao to là ai, nếu bình thường thì chắc là đám người đó liếc nhìn lăm le và chỉ trỏ. Vừa tới một quán cốc gần đó, gã Tây bỗng ngừng lại bên cột đèn, gã bật lửa mồi điếu thuốc trên môi không quên đưa cho gã Việt một điếu. Gã Việt vô tư đưa tay đón nhận, mồi lửa, không một lời cảm ơn; gã rít mạnh cho khói thuốc tuôn vào lòng phổi rồi phì ra bằng hai cánh mũi, hai mắt lim dim tỏ vẻ dễ chịu. Gió hiu hiu từ con kênh thổi lên thật mát mẻ, gã phải lấy tay che bớt gió, mắt nhìn lấm lét xem tình thế chung quanh. Gã vẩy vẩy tay cho viêm quẹt tắt, rồi rảo bước tiếp.

Đi được một đoạn khá xa, cả hai cuối cùng cũng đến được chỗ mà họ muốn đến, đó là một quán nhậu khá khang trang nằm ở đầu con hẽm 78. Nói là khang trang chứ thật ra quán này chỉ coi được hơn tất cả các quán quanh đây thôi, không mấy gì sang trọng như ở Thành Phố. Quán có cái tên lịch sự như mọi cái tên của các nhà hàng ở Miền Tây: “Nhà Hàng Miền Tây”, với hàng chữ phụ đề bên dưới “Phục vụ các món ăn đặc sản”. Cái tên khá hấp dẫn đối với khách sành điệu nhưng đối với người dân ở vùng quê này, thì hai chữ “đặc sản” cũng tương đương với cái nghĩa “ĐẶC cái cọc thịt cái chỗ sanh SẢN” hay là chỗ để chơi bời cho khách mua hoa. Người dân lương thiện ở đây càng lúc càng chán nản cái cảnh mua hoa bán phấn mọc lên đầy dẫy, chật nghẹt; nhưng họ cũng chẳng biết làm sao hơn làđưa mắt nhìn thờ ơ cái cảnh trả bán chịu mua của họ và khách.Đứng lố nhố dọc trước nhà hàng làm đám choai choai mặt rô nói năng ôm sồm, đía nhau luôn miệng, thằng nào nhìn cũng có vẻ cô hồn, ba búa mà hễ ai “lỡ dại” đi ngang liếc nhìn với vẻ miệt thị thì bọn chúng “kên đạn” liền hoặc nếu rũi đụng chạm tới chúng thì coi chừng lấy mảnh sẹo trên mặt như chơi. Nhưng chủ quán ở đây mở cửa làm ăn thì không những cần “bảo an” như bọn chúng mà cần phải có khách nữa, nên cũng dặn dò bọn chúng đừng bao giờ làm ẩu, chỉ hành động khi có “chỉ thị” mà thôi. Đương nhiên là chủ quán có chi “tiền lương” cho bọn chúng rồi. Ngoài ra bọn này còn là tụi “bảo kê” cho mấy em út, đưa rước đúng chỗ, đúng hẹn, ăn tiền cò mồi, cò móc. Có vài thằng còn cặp luôn mấy “em” để cho tiện việc. Những hôm mấy em ế độ, mỗi thằng kè mỗi em trên xế nổ đảo vòng quanh thị xã la hét ủm tỏi một lúc rồi tìm chỗ tối tối tuột quần nhau chơi đã đời chán chê rồi mới dông về nhà ngủ. Bởi thế các em tuổi đời còn nhỏ nhưng thân thể đã phát triển như người lớn. Chuyện đụ đéo rành sáu câu!Vừa thấy có khách, gã hầu bàn mừng rỡ ra đón chào. Gã trạc tuổi 30, mặc áo thun trắng in hình cô gái lõa thể, bên dưới có hàng chữ “Bad”. Cái áo thun này chắc hẳn gã mua được ở chợ Sida nào đó, đã trổ ra vàng khừ, có lẽ?gã đã mặc nhiều lần hoặc do nước phèn ở nơi đây quá nặng làm hoen ố đi. Sở dĩ gã mừng rỡ là vì ở cái thời thế khốn nạn như bấy giờ đây thì mở quán bia ôm chỉ có nước chết. Ế ẩm lắm, kiếm khách cũng không phải dễ, tựu chung chỉ được mớ khách ở thành phố xuống chơi thôi. Dân ở đây chủ yếu là làm ruộng mà gặp cảnh thiên tai Thì chỉ có nước cạp đất mà ăn, tiền mua gạo ăn không có lấy đâu mà vui chơi trác táng! Nhưng ngặc nổi không mở quán bia ôm thì thiệt có lỗi với bản thân, có lỗi với thần tài chịu khó đến gõ cửa: vốn ít mà lời nhiều ai mà không muốn là vậy; chỉ cần kiếm vài em nhà nghèo cần tiền nuôi sống gia đình, huấn luyện vài hôm cho biết cách chìu chuộng đàn ông, kiếm đại người đầu bếp xoàng, ra chợ mua vài chục kết bia về thì coi như xong một quán bia ôm có “tầm cỡ”.- Dạ chào hai anh! Vào quán ăn hay nhậu đi! ở đây em út trẻ đẹp lắm. Cỡ nào hai anh muốn thì cứ việc nói . Ở đây đáp ứng không thiếu thứ nào . Còn nữa … ở đây có khuyến mãi, giảm giá cho hai anh 20 %. Anh coi nè ! Bảo đảm đi qua một đêm thì sẽ trở lại, nói thiệt mấy anh nhe, ở thành phố không có được mấy em xinh đẹp này đâu, hàng cao cấp lại rẻ nữa.

Hai gã khách bước vào trong, bọn hầu bàn chạy đôn chạy đáo, nói năng ríu rít ra vẻ mừng rỡ lắm, “Trời đang mưa như vầy mà cũng có khách ra vào ào ào…”; gã khác nói, “Chắc hồi nảy con Chiêu nó đốt phong long đó mà.”oOoCăn phòng thuộc loại xoàng, trang trí tạm bợ . Khung cảnh lờ mờ . Ánh đèn xanh lá mạ non càng làm cho nó trở thêm u tối huyền hoặc như cõi âm ty. Rõ ràng là một cái động điếm trá hình ai đi vào cũng biết. Thì ra bên ngoài chỉ là hào hoa giả dối, nào là nhà hàng đặc sản miền Tây, phục vụ tận tình, chứ thật ra bên trong thì giống như một cái trại gia cầm, chơi bời trác táng.
- Hai anh uống bia gì ?
- Cho Tiger! ? gà Việt đáp.- Ăn gì hai anh?
- Gà vịt gì đó mang đại vài món – gã Việt trả lời ra vẻ rành rỏi.
Dạ, được! Gà vịt thì có thừa, ở đây tụi em còn có thứ thịt khác hai anh có muốn ăn ? ? gã hầu bàn đi thẳng vào vấn đề gạ gẫm. Chắc gã biết tỏng là hai khách đến đây là tìm hoa chứ nhậu nhẹt mẹ gì.Biết gã hầu bàn thẳng thắn, nên gã Việt không còn nao núng, hỏi liền:
- Được ! Nghe nói ở đây có thịt hoẵng (như một loại nai nhưng nhỏ hơn) .
- … ???- gã hầu bàn nhìn hai người khác lấm lét như dò xét .
- Chú năm giới thiệu tới đây anh còn sợ sao ! ? gã Việt nói tiếp kên kên bộ mặt mốc lên ra vẻ khiêu khích.- Thì ra là chú năm giới thiệu mấy anh tới đây, vậy thì khác …! ? gã hầu bàn trở lại niềm nở.Thấy đúng lời ám hiệu , gã hầu thì thầm khẻ bên tai của gã Việt như sợ ai đó nghe lén:
- Muốn thế nào ? Chíp hôi hay khui thùng.(*)
- Cả hai .
- Vậy hai cây cho hai anh.
- Được ! Cầm chút đỉnh cà phê cà pháo … . Kiếm hàng coi được dùm nghen, anh Tây này kén

Ola

0 comments… add one

Gửi cảm nhận