MẸO +1 TẢI PHIM NHANH
LIKE ĐỂ TẢI TRANG NHANH!

Quyetdk.wap.sh cực dâm cực hay Quyetdka.wap.sh, Tuyển chọn truyện 18+ cực hay đọc rất phê của chúng tôi tại Quyetdka.wap.sh

Phim 18+ cực hay không xem thì phí

Quyetdk.wap.sh cuc dam cuc hay Quyetdka.wap.sh

Con Mén không còn kềm hãm được nữa. Cả người nó nóng hổi như lò lửa. Nó vừa rên rỉ, vừa mếu máo kêu gọi như van xin thằng Mẹo:
– Trời ơi! Chơi em đi. . . Em chịu hết nổi rồi. Anh mà bú nữa chắc. . . em chết mất.
Đã nói là con Mén nó có cái máu dâm trong người. Dù cho thằng Mẹo có bú nó ba ngày ba đêm đi nữa, khí đã ra hết rồi mà thằng Mẹo không chịu đút cặc vào lồn nó thì nó cũng chưa đã. Mỗi cái nó sướng mỗi khác. Phải làm đủ bộ nó mới thỏa mãn…..

Quyetdk.wap.sh Truyện 18+ con mén

Bà Chí quáng hết nấm tiền lẻ xuống chiếu bạc. Vừa quay ra sau phun một bãi nước miếng bà vừa lầm bầm chửi thề:
– Mẹ. . . xui gì xui dữ vậy. Bài bạc gì mà cứ. . . Hai thằng Tây đập lên lá lo. Đánh cả ngày hỏng trúng dược một cây…
Nhà Cái vừa chia bài vừa nhìn bà Chí nói:
– Thì bài có bữa hên, bữa xui chớ. Bà hên hoài thì ai dám chơi với bà. . . Bà nội.
Bà Chí cầm ba lá bài lật ngữa. Bài bà lên hai lá 10 một lá 8. Bà hô to:
– Tám nút.

Thằng Mẹo đang làm Cái. Sau khi chia bài xong, hắn cầm hết ba lá bài, úp vào lòng bàn tay rồi dưa mắt quan sát mọi người.

Nghe bà Chí la “8 nút”, hắn chồm tới lấy hai lá 10 úp vào dĩa, chừa lại lá 8 để dễ theo dõi. Thằng Mẹo có thói quen như vậy. Bài ai bù thì hắn úp hết vào dĩa, bài ai bao nhiêu nút thì hắn chừa lại 1, 2 lá gì đó tương dương cho số nút để hắn theo dõi
và cũng để tránh mấy tay chuyên môn đổi bài.

Sau khi kiểm soát hết một vòng, hấn mới đưa hai tay nâng niu ba lá bài, kê sát mặt và bắt dầu “nặn.”

Có thấy nó đánh bài mới biết cái máu mê cờ bạc của nó. Chỉ có ba lá mà nó cứ hết nặn xuôi tới nặn dọc. Nửa chừng ngưng lại, nhìn một vòng các tụ rồi lại đưa lên nặn tiếp đến phát sốt cả ruột.

Sau cùng hắn để úp ba lá bài trong lòng bàn tay trái, dùng tay phải vuốt lấy một lá rỏi đưa lên cao đập xuống một cái thật mạnh. Vừa đập hấn vừa la:
– Lỏng.
Lá bài hiện ra trước mặt mọi người là con 4 bích. thằng Mẹo thản nhiên lật hai lá kia lên cho mọi người thấy. Bài hắn lên con Đầm, là cơ, cơ và 4 bích.
Mẹo vừa chồm tới, quơ hết tiền trên chiếu gom về phía mình vừa nói, giọng thản nhiên:
– Hên thiệt. Nó mà lên đặc là bỏ mẹ.
Bà Chí uể oải đứng dậy, phủi dít mấy cái rồi vội vả bỏ ra về.
Ngày nào cũng vậy, cứ sáng sáng ăn chén cơm nguội dằn bụng xong là bà Chí gom góp tiền bạc đem tới sòng bài nhà thầng Mẹo. Rất ít khi số tiền bà đem về nhiều hơn số tiến bà đem đi. Nhưng bà Chí vẫn không cần biết điều đó. Bà vẫn dến sòng bạc như một con chiên ngoan dạo dến nhà thờ mỗi ngày. Có lẽ bà có máu mê cờ bạc từ thuở nhỏ. Chẳng thế mà ngày xưa Ba bà thường kể rằng Mẹ bà sinh ra bà trong sòng bài đó sao.

Bà Chí về đến nhà, bà di luôn một hơi từ nhà trước ra dến nhà sau. Con Mén lại đi nừa rồi. Bà lầm bầm nguyền rủa:
– Đồ cái thứ gái nứng lồn. Mới nứt mắt ra mà đã rượng tối ngày ngoài đường, bỏ nhà bỏ cửa hỏng ngó ngàng gì tới.

Bà Chí chưởi cho đỡ tức cái vụ thua bài vừa rồi chớ thật ra nhà bà có cái khỉ mốc gì dâu mà phải coi phải ngó.

Từ ngày ông Chí chết, bà cứ lang bang cặp hết ông nầy tới ông khác, tạm bợ sống qua ngày dể cờ bạc chớ không làm ăn gì cả.

Lúc ông Chí còn sống, nhờ chạy xích lô máy dưa đón bọn lính Mỹ ở Tân Sơn Nhất nên gia đình cũng có của ăn của dể. Bà Chí sanh tật cờ bạc, riết sinh ghiền. Đến lúc ông Chí bị xe nhà binh Mỹ ủi chết, bà Chí cứ bán dần mà ăn cho dến lúc bà và con Mén phải dọn ra cái chòi mà ở. Bao nhiêu tiền bạc của cải ông Chí để lại bà dem vô sòng nướng sạch.

Bà Chí bước lại góc nhà, dỡ nắp nồi cơm bới một chén vun rồi quơ chai nước tương bên cạnh xịt dại vào Vừa để chai nước tương xuống đất, bà Chí giật mình vì một giọng nói vang lên sau lưng:
– Nồi thịt kho đó sao hỏng ăn, đi ăn nước tương.
Bà Chí quay lại nhìn con Mén. Bà chửi xối xả:
– Con đĩ. Mầy đi theo trai cho dã rồi về chọc tức tao nữa hả? Con đĩ chó. . . đéo.

Con Mén chẳng nói chẳng rầng. Nó đi một vòng lại góc bếp, đưa tay dở nắp một cái nồi đen đúa rồi dằn cái nắp xuống bên cạnh một cái !’chảng” , xong vừa bỏ ra nhà sau vừa nói:
– Bà thua bài quá nên tối mắt rồi. Có thấy cái gì Bà Chí tò mò lại gần ghé mắt coi bên trong nồi thịt mới kho còn bốc mùi thơm ngát. Lớp nước mỡ vàng óng ánh nổi trên mặt làm bà nuốt nước miếng. Không cần hỏi thêm, bà Chí nhào tới múc đầy một tô, rồi bưng ra góc nhà ngồi ăn.

Con Mén năm nay mới 18 tuổi. Nhưng nhìn cái vóc dáng của nó ít ai nghĩ nó là gái dưới 20. Tướng người cao ráo, đẫy đà, có da có thịt. Chẳng thế mà mấy thằng con trai vòng vòng khu nầy cứ thấy con Mén đi qua là tụi nó xì xầm, hú hí um trời. Thằng thì khen con Mén “sạch nước cản” , đứa thì phê bình là con Mén “nước nôi đầy đủ.”

Con Mén về nhà tắm rửa, thay đồ trước cặp mắt tò mò của bà Chí. Trước khi ra. cửa, nó dúi vào tay bà một nắm bạc.

Bà Chí định hỏi nó vài câu, nhưng vừa cầm nắm tiền trong tay là bà quên hết. Trong đầu bà lại hiện lên hình ảnh sòng bài nhà thàng Mẹo…

Ra tới đầu ngõ, con Mén nhảy lên chiếc Honda của con Đậu đang chờ sẵn. Chiếc xe rú hết ga phóng vế hướng ngã Bảy.

Dâm cực hay Quyetdka.wap.sh

Em cuc dam quyetdk.wap.sh con men

Ngồi phía sau, con Mén chồm dầu tới nói lớn vào tai con Đậu:
– Chạy chậm chậm một chút. . . má. Sợ tới trể hỏng có thằng nào. . . “đéo” hay sao mà chạy dữ vậy?
Con Đậu quay đầu ra sau trả lời:
– Lẽ dĩ nhiên. Hỏng có khách là hỏng có tiền. Tới sớm, được “dừ’ nào dỡ “dừ’ đó chớ mậy.
Con Mén không dám nói thêm. Dù sao thì cũng chính tay con Đậu dẫn dắt nó vào nghề “nhảy dù” mấy tháng nay. Từ cái áo, cái quần dến cách đi đứng, liếc mắt đưa tình thế nào dể được mọi người biết mình là đĩ, con Đậu đều phải dạy dỗ cho nồ. Thậm chí tới chuyện đi làm mỗi ngày nó cũng phải quá giang con Đậu.

Chiếc Honda chạy sâu vào con hẽm nhỏ rồi ngừng lại trước nhà “Má Bảy”. Con Đậu dắt xe vào trong, khóa lại cẩn tìlận rồi quay lại hối con Mén:
– Sửa soạn lẹ lẹ đi má. Mấy cái thầng chó đẻ nó tới bây giờ.
Con Mén phản dối một cách yếu ớt:
– Còn sớm mà. Đâu ai đi chơi giờ nầy.

Má Bảy nảy giờ đang ngồi đong dưa trên võng hút thuốc, quan sát hai đứa nó, bây giờ mới chen vô:
– Con Đậu nó nói phải đó. Bữa nay thứ Bảy, mấy thằng đó vừa làm vừa. . . “nứng cặc.” Chờ lãnh lương xong là tụi nó ào tới liền đó nghe. Hỏng lo sửa soạn cho rồi còn đứng dó cải…

Đậu nhìn con Mén vê trách móc. ý nó muốn nói với con Mén là: “Không nghe lời tao, để bả dũa mới chịu.”
Con Mền không dám trả lời. Nó di te te lại góc nhà, dỡ hộp son phấn rẽ tiền ra, rồi bắt đầu trây trét lên mặt.

Má Bảy năm nay chưa tới 40, nhưng ai cũng gọi bằng Má. Từ mấy thằng già 4, S chục tuổi ham chơi bời đến mấy thằng nhóc 16, 17 tuối trốn học di chơi đĩ. cũng bắt chước gọi bà là “Má Bảy.” Chính má Bảy cũng chẳng nhớ ai “vinh danh” cho mình chức Má. Nhưng nghe dám gắi chơi bời gọi mình một cách kính nể, thì cũng đương nhiên chấp nhận luôn.

Hai đứa vừa sửa soạn xong thì cũng vừa lúc ba thằng thanh niên chở nhau trên một chiếc Honda bước vô Má Bảy đon dã bước ra chào hỏi:
– Chà. Lâu quá hỏng thấy ghé. Bộ. . . bà xã cấm cung rồi sao mà lặn kỹ quá vậy?

Má Bảy hỏi xã giao, chớ thật ra bả có nhớ mặt mũi tên nào đâu. Ngày nào cũng khách khứa nườm nượp, hơi sức đâu mà nhớ.

Gã thanh niên đi đầu mĩm cười. Hắn không trả lời má Bảy mà cứ trố mắt nhìn con Mén. Bà Bảy biết ý giới thiệu luôn:
– Ờ. Em nầy mới vô làm bữa nay dó. Đi thử đi cậu “bót” lắm đó.
Gã dân chơi hỏi móc lại một câu:
– Ủa. . . Mới vô làm bữa nay hả? Vậy. . . mấy năm nay làm ở động nào
Má Bảy có vẻ tự ái, bực dọc nói với con Mén:
– Tao nói vậy mà nó hỏng tin. Chút nữa mầy banh lồn dí vô mặt nó coi tao nói có đúng không. Mấy gã thanh niên cười hô hố có vẻ khoái chí lắm. Con Mén tuy trong bụng hơi mắt cỡ, nhưng nó cũng phải làm ra vẻ tỉnh bơ dể chứng tỏ ta dây sành diệu. Thật ra thì con Mén chl mới thật sự bước vào chốn lầu xanh nầy là lần thứ ba trong dời nó.

Cách dây mấy tháng, tình cờ con Mén nhìn thấy thằng Mẹo đến nhà rủ bà Chí đi dánh bài. Giữa cái xóm nghèo, đa số thanh niên phải đi làm thợ thuyền, dầu tắt mặt tối, áo quần bê bối cẩu thả, thì thằng Mẹo lại diện quần cao bỏi, áo “montngư’ láng cóng, khác hẳn với mọi người.

Nhìn thấy con Mền vóc dáng nở nang, cặp vú tròn xoe căn phỏng, thằng Mẹo nói chuyện với bà Chí mà cứ đưa mắt liếc liếc. Con Mén cũng làm bộ lẩn quẩn ở đó chớ không chịu ra sau nấu cơm.

Đến lúc nghe bà Chí than là hỏng có tiền, thằng Mẹo liền làm ra vê dân bảnh, móc túi lôi ra một xấp tiền đếm tới đếm lui cho hai mẹ con bà Chí trông thấy.
Xong nó ngất một xấp 500 đưa cho bà:
– Hỏng có tiền thì cầm chút đlnh nầy chơi cho vui. Hể ăn thì trả lại vốn cho tui.

Bà Chí ngạc nhiên ra mặt. Cái thằng Mẹo nầy nổi tiếng keo kiệt. Ngối vô sòng đặt một cây 2, 3 trăm là chuyện thường, Nhưng ai thua, xin nó một đồng về xe nó cũng chửi xối xả vào mặt. Tự nhiên hôm nay ra vẻ hào phóng dưa bà cả 500 để dánh bài. Bà Chí phân vân cầm lấy xấp tiền, xong chợt hiểu. Thì ra thằng Mẹo thấy con Mén có vẻ mướt quá nên nổi hứng muốn giợt le với con nhỏ.

Kể từ hôm ấy, mối thâm tình giữa thằng Mẹo cùng hai mẹ con bà Chí tăng dần theo thời g;ian. Bà như người chới với giữa giòng nước, cố bám vào cái phao của thằng Mẹo để thỏa mãn cái máu dỏ den di truyền mà mẹ bà để lại.

Bà Chí càng mượn tiền của thằng Mẹo, thì bà biết là phải có bổn phận phải làm lơ cho thầng Mẹo tới lui với con Mén.
– Hai đứa nó có vẻ hạp với nhau lắm.
Đến một buổi tối, cuộc sát phạt đang dến hồi gay cấn thì thằng Mẹo nghl ngang. Mấy con bạc trố mắt nhìn nó thắc mắc. Ai cũng biết cái tánh thằng nầy. Đã ngồi sòng thì trời đánh cũng không buông. Tự nhiên hôm nay bài nó đang hên lại nghỉ ngang bất tử làm mọi người đều ngạc nhiên. Nhiều giọng nói cùng cất lên một lượt:
– Đụ má. An “xi non” hả Mẹo.
– Chơi gì đang nửa chừng nghl ngang vậy mậy. Ngồi xuống đi. Còn sớm mà.

Mặc ai nói gì thì nói, thầng Mẹo dồn hết đống tiền dưới chiếu vào đầy hai túi quần. Xong hấp tấp bỏ ra cửa.

Thấy đã đến giờ hẹn, con Mén cứ ngồi ngó chừng ra cửa. Khi thấy thằng Mẹo chầm ehậm di ngang, nó cũng lính quýnh đứng dậy vuất vuốt lại áo quần, rồi khép cửa và nối gót đi theo hướng thằng Mẹo.

Ngồi trong tiệm hủ tiếu bình dân mà đầu thằng Mẹo cứ suy nghĩ đến cái buồng nhỏ sau nhà bà Chín Lác: Nó chl lo ngại làm sao đưa dược con Mén vào đó là xong. Với kinh nghiệm bao nhiêu lần, thằng Mẹo dư biết con gái chl khó với nó trong lần đầu.

Làm sao đưa được nó vô phòng, rờ vú được là coi như thành công. Trong dầu thằng Mẹo nghĩ thật là đơn g;iản. “Con gái cũng thích được chơi như con trai thôi. Chỉ khác có cái là hay mấc cở.” Nhưng dã đưa dược tới chỗ vắng vẻ là coi như rồi.

Bà Chín Lác góa chồng hơn lO năm nay. Bà chẳng có nghề nghiệp gì để sinh sống. Vả lại, bà cũng già rồi, nhu cầu ăn uống ngày hai buổi cũng chẳng là bao, nên bà không chịu làm cái gì hết.

Mấy năm trước, bà cũng bày đặt kêu 5, 3 đứa con gái lang bang về chứa. Cũng có khách lai rai dến chơi nên bà cũng có được chút cháo. Nhưng khách khứa biết tin rồi đến chơi, thì bọn công an cảnh sát cũng biết để đến kiếm tiền. Rốt cuộc, làm được bao nhiêu phải để dành đóng hụi chết cho lính tráng hết.

Bà Chín chán nản, giải tán đám em út rồi chuyển sang nghề khác. Nghề cho mướn phòng để cho những đôi trai gái đến thuê. Dù không có treo bảng, nhưng dân chơi lòng vòng quanh đó dều biết đến bà Chín. Giá cả thì cũng linh động theo từng trường hợp. Một giờ giá khác, một buổi giá khác, mà nguyên ngày giá lại khác nữa. Tuy cũng chẳng có dông khách lắm nhưng bà Chín Lác cũng tạm sống qua ngày được.

Trong số khách khứa thlnh thoảng đến mướn có cả thằng Mẹo.

Tuy đã nhiều lần đến căn phòng ẩm thấp hôi hám ấy, nhưng lần nầy thằng Mẹo hơi hồi hộp. Những lần trước Mẹo dẫn toàn là những con bò lạc hoặc mấy con nhỏ dứng dường thì dễ. Nhưng lần nầy, Mẹo tính đưa Con Mén, một dứa con gái mới lớn, chưa hề biết mùi đàn ông vào đó thì làm sao nó không e ngại.

Con Mén uống nết ngụm trà đá trong cái ly ố vàng, rồi hỏi:
– Anh suy nghĩ cái gì mà dực mặt ra vậy?
Mẹo trả nhanh:
– Anh định bữa nào đi chợ kiếm mua cho em bộ đồ mà hỏng biết em mặc số mấy.
Con Mén nghe mát cả ruột. Cuộc đời nó quanh năm suốt tháng toàn là mấy bộ đồ cũ, vá chằng vá đụp. Bữa nay nghe Mẹo nói như vậy, nó mừng quýnh nói luôn một hơi:
– Chừng nào anh đi thì cho em đi theo. Em phải thử đàng hoàng, mặc vừa mình mới mua chớ.

Thằng Mẹo dứng dậy trả tiền, rồi kéo con Mén đi một vòng chơi.

Đến đầu hẻm nhà bà Chín Lác, Mẹo bảo con Mén đứng chờ rồi đi thẳng vào gặp bà. Nó ngỏ ý muốn mướn phòng. Nhìn cái điệu bộ thầng Mẹo, bà Chín biết ngay là nó đang có cái “độ” ngon. Với phản ứng nghề nghiệp, bà Chín làm khó liền:
– Phòng trống, nhưng có người “đặt” rồi. Chút nữa họ tới liền. Mầy chịu khó đi chơi một vòng rồi khuya khuya trở lại.

Thằng Mẹo chới với. Lần đầu tiên nó gặp trường hợp nầy nên bối rối. Nó kèo nài:
– Thì bà đuổi họ đi chỗ khác đi. Tui cần gấp mà.
Bà Chín cũng hỏng vừa. Bà nói trơn tru y như thiệt:
– Ý, đâu được mậy. Người ta đặt tiền rồi, đuổi người ta đi coi sao được. Mất uy tín tao hết mầy.
Thằng Mẹo móc túi lấy ra một nắm tiền dúi hết vô tay bà Chín rồi nói dứt khoát:
– Bà trả lại người ta đi. Bâo họ khuya trở lại.
Bà Chín mừng run trong bụng, nhưng cũng làm bộ suy nghĩ:
– Thôi, thấy mầy kẹt thì tao cũng ráng nói chớ biết làm sao bây giờ. Cái thằng qul sứ, cứ làm khổ tao hoài hà.
Vừa nói bà vừa nhét vội nấm tiền vô túi áo bà ba, rồi đưa chìa khóa cho Mẹo. Con Mén vùng vằng, hỏng chịu bước vô căn phòng tối om phía sau nhà bà Chín. Thằng Mẹo phải hù nó
– Vô đây đi em. Đứng đó người ta đi qua đi lại thấy đốn um sùm bây giờ.
Con Mén nghe nói lật đật bước vô trong, nhưng vẫn hạch sách:
– Nhà ai mà vô vậy?
Mẹo trấn an nó:
– Chỗ nầy anh mướn mà. Hỏng có ai tới đâu mà sợ Vừa nói nó vừa với tay gài cái chốt cửa lại.

Trong căn phòng tối om, Mén phải định thần nhìn kỹ mới thấy cái giường nệm củ kỹ trong một góc. Góc bên kia là một cái lu nước đầy tràn có chiếc ca mũ nổi lềnh bềnh bên trên. Con Mén biết ngay thằng bỏ nó đem nó tới đây làm cái gì rồi. Thật tình nồ cũng hơi sợ sợ. Những lần trước hai đứa đi coi hát, thằng Mẹo đã từng lòn tay vô quần vô áo để bóp vú, bóp lỏn nó nhiều lần rỏi.

Con Mén sướng lắm và nó vẫn thầm mơ ước có một ngày hai đứa nó tới nơi kín đáo, riêng biệt như thế nầy. Vậy thì việc gì hôm nay phải sợ. Con Mén hơi ngập ngừng khi thằng Mẹo nắm tay nó dắt lại chiếc giường củ kỹ trong góc nhà.

Thằng Mẹo đã ngồi xuống mềp giường. Nhưng con Mén vẫn dứng, xoay mặt về hướng cửa như muốn đi trở ra. Thấy vậy, không dể cho con Mén có thì giờ suy nghĩ, thằng Mẹo kéo eo ếch con nhỏ để cho nó ngỏi gọn xuống lòng rồi hai tay Mẹo vòng qua bồp hai vú con Mén trong khi hai dứa ngã ngữa trên chiếc giường ọp ẹp.

Con Mển muốn vùng vẫy, nhưng hai chân nó bị cặp giò thằng Mẹo câu cứng. Vả lại, thật tình mà nói, con Mén nằm ngữa trên lòng thằng Mẹo, nên nó không có thể cục cựa gì được.

Thằng Mẹo nằm dưới, một tay nó yòng qua kềm cứng hai tay của con Mén, tay còn lại nó tha hồ sờ soạng, vuất ve cặp vú căng cứng của con Mén. Lúc đầu, con nhỏ cũng mắc cỡ, uốn éo thân hình dể tỏ hành động khó chịu nhưng thằng Mẹo lờ đi. Nó đã biết con nhỏ nầy là chúa dâm. Chỉ cần chịu khó bóp vú, bóp lỏn nó 5, 3 phút là khí nó ra dầm dề. Đến chừng dó không cần biểu nó cũng tự động tuột quần cho chơi.

Quả đúng như vậy. Khi bàn tay thằng Mẹo lòn vô trong áo mà se đầu vú con Mén, thl tự nhiên tay chân nó mềm nhũn, xụi lơ. Con Mén bắt dầu nằm yên, để mặc cho thằng Mẹo tự do cỡi từng lớp vải trên người nó.

Dưới ánh sáng yếu ớt của căn phòng, thằng Mẹo vẫn công nhận nước da nâu rám nấng trông rất khỏe mạnh của con Mén nổi bật trên tấm vải trải giường ố bẩn đã ngã từ màu trắng sang màu cháo lòng. Mẹo trân trọng hôn con Mén khắp nơi trên người nó. Cái miệng nỏng nực mài thuốc lá của Mẹo vụng về cạp hết vú nọ sang .vú kia. Tất cả bài bản gì mà thằng Mẹo đã hấp thụ được qua sách vỡ, bè bạn cùng kinh nghiệm bản thân, nó đều dem ra xài hết.

Lúc đầu con Mén nằm rũ người như một cái hình nộm, mặc tình cho thằng bồ nố tha hồ sờ mó, nắn bóp. Nếu bộ ngực con Mén không phập phỏng thở những hơi thở dỏn dập đứt quãng thì có thể coi nồ như một cái xác chưa chôn.

Cho dến khi thằng Mẹo nằm tuột xuống dưới chân nồ, dầu kê vào giữa hai bấp vếrà chiếc lưỡi vào khoảng giữa lỗ đít và lỗ lồn thl con Mén dã chịu hết nỗi rỏi.
Đít nó nhấp nha nhấp nhỏm trên giường như bị kiến lửa cắn. Miệng con Mén cứ hít hà như ăn nhằm trái ớt hiểm. Nó rên rỉ không ngừng miệng:
– Ối! ối! Sướng quá? Sướng quá Mẹo ơi. Chết em rỏi Mẹo ơi. ái? ái! Trời ơi là trời. Sướng quắ.

Thằng Mẹo vừa bú lồn con Mén vừa cười thầm trong bụng. Nó thầm nghĩ: “Bú lồn mà hỏng sướng chớ làm cái gì sướng bây giờ.

Thằng Mẹo đợi con Mén cho tới lúc khí con Mén ra dầm dề, dính chèm nhẹp trên hai mép lỏn, và mông đít nó. Khí con Mén chảy ra dính bết bát trên tấm vải trải giường và bóng nhẩy luôn cả cái mặt thằng Mẹo.

Con Mén không còn kềm hãm được nữa. Cả người nó nóng hổi như lò lửa. Nó vừa rên rỉ, vừa mếu máo kêu gọi như van xin thằng Mẹo:
– Trời ơi! Chơi em đi. . . Em chịu hết nổi rồi. Anh mà bú nữa chắc. . . em chết mất.

Đã nói là con Mén nó có cái máu dâm trong người. Dù cho thằng Mẹo có bú nó ba ngày ba đêm đi nữa, khí đã ra hết rồi mà thằng Mẹo không chịu đút cặc vào lồn nó thì nó cũng chưa đã. Mỗi cái nó sướng mỗi khác. Phải làm đủ bộ nó mới thỏa mãn.

Thằng Mẹo bú lồn con Mén một hồi sau khi đã đời nó lồm cồm ngồi dậy phóng xuống đất đứng bên cạnh giường tay cầm con cặc vừa dọe vừa nói:
– Lại đây em.

Con Mén hiểu ý thằng Mẹo muốn gì, nó chóng hai tay xuống giường rồi lết lết tới gần thằng Mẹo, con cặc thằng Mẹo giờ đang cương cứng chỉa thẳng vào mặt con Mén, con Mcn nuốt một ngụm nước bọt rồi đưa bàn tay lên se se dôi ngọc hành của thằng Mẹo, tay kia nó choàng ra sau dít của Mẹo, rồi từ từ há miệng thật rộng để quặm nguyên con cặc của thằng kép nó trông thật diêu luyện.

Thằng Mẹo chịu hết nổi nhăn mặt nói:
– Ái da. . . dã quá, sướng quá, sâu thêm chút nữa đi, sâu thêm chút nữa di em.
Con Mền há to miệng ra, từ từ đưa sâu vào đụng lông cặc thằng Mẹo, rồi bậm chặt miệng lại kéo nhanh trở ra, Nó làm đi làm lại như vậy thật nhiều lần khiến thằng Mẹo muốn diên lên vì sướng.

Con Mén bú chưa thấy dủ đô thì thằng Mẹo rút con cặc nó trở ra ngoài, nó đẩy người con Mén nằm xuống, thằng Mẹo dùng hai ngón tay cái banh hai mép lồn con nhỏ ra, nó thè chiếc lưỡi dài sọc ra rồi thọt sâu vào lồn con nhỏ, trong khi môi trên của nó thì quậm sát xuống cái hột le bóng lưỡng của con Mền. Con nhỏ sướng quá hai tay ôm ghịt đầu thằng Mẹo xuống, miệng run run vừa dánh bồ cạp vừa rên rỉ:
– Uzm. . . Uzm. . . trời ơi! . . Uzm. . . chết em rồi anh Mẹo ơi? . . Đã quá anh Mẹo ơi!
Nghe con Mén cứ rú lên từng hồi dâm đãng, thằng Mẹo cũng hơi quê. Nó sợ bà Chín Lác nổi sùng gõ cửa đuổi ra thì chết.

Chuyện bà Chín Lác cho mướn phòng dể gái trai hành lạc ở đây ai cũng biết. Nhưng người ta thấy tội nghiệp bả nên lờ di. Bà Chín biết vậy, nên cũng tỏ ra là người biết điều, lén lút, cẩn thận chớ không dám ồn ào lộ liễu quá đáng.

Con Mén càng lúc càng rên la dữ dội. Nó đã nứng tới mức dộ gần như mê sãng. Miệng lảm nhảm như người lên đỏng. thlnh thoảng nghiến răng gầm gừ rồi lại rú lên như Tazan ở trong rừng vậy.

Thằng Mẹo không dám kéo dài thêm. Nó liền chồm dậy, banh hai chân con Mén gát qua hai bắp vế nó. Rồi vói người tới, một tay lòn xuống câu cổ con Mén lên, tay kia nó bịt miệng con nhỏ lại không cho tiếng la hét thoát ra khỏi cổ họng. Thầng Mẹo áp dụng tư thế “ếch ngỏi đáy giếng” eh~a thẳng con cặc đầy gân guốc đang cương cứng ngắc của nó nhằm giữa hai mép lỏn ướt nhẫy của con Mén mà dút vào.

Lúc cặc thằng Mẹo ngập sâu hết cỡ vào trong lồn thì con Mén vặn vẹo mình mẩy. Nó vừa đau vừa sướng, muốn rên la cho đã mà không dược nên người nó oằn oại lê lết vòng vòng trên giường trông thật là thảm thương.

Con Mén trườn tới đâu, thằng Mẹo rê cặc theo tới đó Con Mén càng lúc càng oằn oại, đít nó nhỏng cao lên, xoay vòng tròn trên g;iường làm thằng Mẹo cũng chịu hết nổi. Một luồn khí ấm từ con cặc thằng Mẹo xịt thẳng vào trong tử cung con Mền làm hai dứa nó sướng tới tận chín từng mây. Hai đứa ôm siết lấy nhau, nghe tê dại cái cảm giác sung sướng tuyệt vời.

Từ sau cái đêm đó, hai đứa nồ cứ hò hẹn dắt nhau tới nhà bà Chín Láe. Chúng nó chơi nhau dủ kiểu, bất kể lúc nào có thể chơi dược là chúng nó tuột quần ra làm tới tấp.

Cuộc tình “nhà bà Chín Lác” kéo dài đâu được một tháng thì Mẹo bắt đầu ớn. Ngày nào nó không kiếm con Mén, thì con Mén cũng kiếm nó. Mà đã gặp nhau là nó bắt thằng Mẹo phải bủ, phải chơi. Mà đã chơi thì phải chơi cho nó sướng. Chơi chưa sướng là nó chưa cho thằng Mẹo về. Mà thường thường thì con Mén đòi thằng Mẹo phải chơi từ 2, 3 cái trở lên nó mới đã nư.

Mẹo bắt dầu chơi cái “tình vờ”. Nổ cứ ngồi riết ở sòng bài dù là liếc thấy con Mén lượn qua, lượn lại trước cửa. Con Mén bực lắm. Thà là chưa biết thì thôi. Giờ đã biết cái thú ái ân, ăn nằm rồi mà ngưng ngang làm sao nó chịu cho nổi. Nó quyết định phải lôi thằng Mẹo hỏi cho ra lẽ.

Sòng bạc đang hối ăn thua gay cấn nhất thì con Mén xỏng xộc bước vô. Thằng Mẹo hơi ngạc nhiên. Nó nghĩ là có bà Chí ngồi đó, thl con Mén muốn gì cũng phải nể nang một chút. Nhưng nhìn cái bản mặt của con Mén, thằng Mẹo biết là nguy tới nơi rồi. Nó hất hàm hỏi trống không:
– Đi đâu vậy?
Con Mén dằn rõ từng tiếng:
– Tui cần gặp anh có chuyện.
Nghe giọng diệu có vẻ dám “cho ăn thua” của con Mén, thằng Mẹo dợm đứng dậy kéo nó ra ngoài nói chuyện, thì mọi người dồng thanh la lên:
– Nói gì thì nói mẹ nó ở đây đi. Người ta đang cờ bạc mà kêu lãng nhách vậy.

Con Mén đang sùng thằng Mẹo về cái tội bỏ mặc cho nó nứng lồn. Nó quay qua chửi bắt quàng cả sòng:
– Tui làm cái gì mà lãng nhách. Tui có. . . la lêu bàn thờ cha mấy người dâu mà nói tui lãng nhách.

Bà Chí nãy giờ đang thua, thấy thầng Mẹo dợm dứng dậy bà cũng phát bực. Nhưng cũng chẳng biết lý do gì con Mén muốn nói chuyện riêng, nên bà cũng chưa mở miệng. Tới chừng nghe con Mén chửi hổn cả sòng, bà bèn đứng thẳng dậy xỉa tay vào mặt con Mén mà rủa:
– Tiên sư cha cái con đĩ ngựa. Có nứng lồn thì ra đứng ngoài đường cho chó nó đéo. Sao tự nhiên tới đây làm om sòm vậy cái con chó đẻ.
Con Mén cũng hỏng vừa. Nó tru tréo:
– Ừ, Bà nói đúng. Chó đẻ tui ra chứ còn gì nữa?
Bà Chí nhào tới, định tát cho nồ mấy cái nhưng thằng Mẹo đã đứng chận ở giữa cản ngăn:
– Có gì thì từ từ. La lối om sòm một hồi lính tới bắt hết cả dám bây giờ.
Nghe nhắc tới lính, mọi người tự động im lặng tiếp tục cuộc sát phạt, bỏ mặc thầng Mẹo lôi con Mén ra ngoài.
Tới cuối xóm con Mén dừng lại hỏi:
– Anh nồi cho tui biết, hổm rày tại sao anh tránh tui. Tại sao?
Thằng Mẹo giả giọng ngây thơ:
– Anh có tránh em hồi nào dâu. Mấy bữa nay anh thua quá nên lo gỡ chớ có tránh né gì đâu.
– Anh dừng có làm bộ. Ngày nào bà già tui về cũng thua sạch. Bả nói anh gom sòng. Còn tính chối hả?
– Bả thua mấy người kia chớ đâu có thua anh.
– Anh mà ăn thì thế nào cũng đưa cho bả chút ít rồi.
Con Mén chận đầu nó:
– Nói vậy chớ tui biết hết rồi. Hổm rày anh có con đĩ chó nào rồi, nên phụ rẩy tui phải không?

Thằng Mẹo đã biết lý do nào con Mén tới kiếm nó rồi. Nó muốn trở lại sòng bài thì chl còn cách hứa hẹn với con Mén.
– Thôi, tối nay em cứ tới nhà bà Chín. Anh chờ em ở dó mình nói chuyện. Chớ cái vụ om sòm hồi nãy thế nào người ta cũng để ý.

Nghe vậy, con Mén cũng nguội xuống. Nó nghĩ thầm trong bụng “Hỏng làm lớn chuyện như vậy dễ gì thằng Mẹo chịu bỏ sòng bài ra gặp nó.”

Thằng Mẹo dã chán con Mén quá rỏi. Chơi chút đỉnh thì còn thích, chứ cứ bắt chơi hoài mỗi ngày thì ai chịu nổi. Đã vậy, bà Chí thì cứ nay mượn tiền, mai mượn gạo. Tiền thằng Mẹo cứ dưa đi mà không có về riết nó cũng ngán. Nó né con Mén là phải.

Chỉ tội cho hai mẹ con bà Chí. Bả thì quen thói dựa thằng Mẹo để có tiền bạc. Con Mén thì đã ghiền cái cảm giác nầm banh càng cho thằng Mẹo bú liếm, đút cặt vào lồn nó. Giờ thằng Mẹo bỗng dưng chơi cái tình lờ. Cả hai mẹ con bà Chí đều bực dọc, sằng sặc nhau cả ngày.

Cuối cùng con Mén chỉ còn một cách giải quyết ổn thỏa là theo con Đậu di chơi bời, đem tiền về cho bà Chí chút đỉnh là yên chuyện.

Con Mén đang ngủ gà ngủ gật trên chiếc võng nhà má Bảy, thì con Đậu di lại, xla thẳng ngón tay trỏ chọt vào lồn nó mà nói lớn:
– Mén, đi khách kìa mầy.
Con Mén giật mình mở mắt ra đã thấy mấy tên thanh niên ngối sẵn tự bao giờ rồi. Nó ngồi ngay lại, thò chân xuống đất tìm đôi dép, hỏi trống không:
– Ai đi?
Một gã thanh niên bước tới cặp vai nó lôi đi. Nhìn sơ qua cái lối ăn mặc của hắn, khỏi hỏi con Mén cũng biết nó hỏng phải là tài xế cũng lơ xe. Tóc tai vàng hoe, đội chiếc mủ nl nhỏ trên đầu, tay chân dầu máy dính đầy, cái cung cách di dứng, ăn nói toát ra một vẻ gì rất là. . . lơ xe đò.

Con Mén chưa chịu đi ngay, nó đưa mắt nhìn má Bảy hỏi ý. Bà Bảy vừa đưa cái hộp quẹt Zippo lên mối diếu thuốc thơm vừa hất dầu ra lệnh:
– Đi đi. Tao lấy tiền rồi.

Thời buổi bây giờ khó khăn. Mọi ngành nghề làm ăn aều bị ảnh hưởng chung nên má Bảy kỹ lắm. Tiền trao thì cháo múc. Bà dạy kỹ lưỡng cho đám gái chơi bời dưới tay là “Lấy tiền rồi thì làm cái gì cũng được. Muốn bú, muốn nút hay đụ đéo gì dó cũng được. Mà chưa đưa tiền thì tụi nó đụng tới cái tay cũng phải rút lại. Để tụi nó thèm thì nó mới ra tiền.”

Con Mén dứng dậy nắm tay gã đàn ông dẫn thẳng vô căn phòng nhỏ phía sau nhà.

Cánh cửa vừa đóng lại, căn phòng trở nên tối om. Gã thanh niên còn chưa định thần, thì con Mén đã giở ngón nghề má Bảy dạy. Nó đè gã nằm ngữa xuống giường rồi t tay lần cởi cái quần, cái áo của gã móc lên đàng hoàng. Sau đó nó mới cởi đến quần áo của nô ra.

Tất cả những ngón nghề mà nó dược thằng Mẹo huấn luyện, cộng với sự chl dẫn, truyền nghề của con Đậu và má Bảy dược con Mén dem ra thi thố. Nó cũng bú, cũng liếm khắp người gã thanh niên. Chiếc lưỡi nó thò ra thụt vào nhanh như lưỡi rắn, cứ nhè nhẹ hai hòn dái của gã mà liếm, mà nút.

Gã thanh niên vừa sướng vừa nhột nên cứ trân mình mà hưởng thụ. Trong dầu gã phải công nhận là con Mén điệu nghệ. Gã doán ít nhất là nó cũng đã 5, 7 năm trong nghề. . . làm đĩ. Thấy cũng đã vừa đủ, con Mén ngã sang xuống bên cạnh gã dàn ông, kéo hắn nằm sấp lên lòng nó rồi vói tay cầm con cặc của gã dút thẳng vào lồn mình.

Gã thanh niên cũng dã lên tới chỉ, cho nên khi con Mén cầm cặc hắn mà nhét vô lồn nó thì hắn cũng cong lưng đẩy vào thật mạnh.

Con Mén hự lên một tiếng. Cả người nó vừa tê rần sung sướng vừa đau đớn. Tính từ cái ngày bị thằng Mẹo phá trinh đến giờ mới chỉ hơn một tháng chứ có lâu lắc gì dâu. Mà mỗi lần thằng Mẹo chơi nó, bao giờ cũng bú liếm đủ kiểu để nó kích thích, khí tuôn ra chèm nhẹp nó mới chơi nên trơn tru, dễ dàng. Còn bây giờ, tình thế hoàn toàn đổi khác. Con Mén phải lo kích thích gã thanh niên cho tới nơi tới chốn dể hấn mau ra. Thứ nhất là khỏi bị má Bảy chửi. Sau nữa là còn đi với khách khác đang chờ bên ngoài. Nên nó cũng chưa hứng thú gì mấy.

Gã thanh niên ngạc nhiên thật sự khi thấy con Mén rưng rức khóc. Hai tay bụm lỏn có vẻ đau dớn lấm. Từ nãy đến giờ, nằm dang háng cho con Mén đi đường lưỡi, hắn cứ tưởng đâu con nhỏ nầy đã ‘!thâm niên công vự’ lắm rồi. Ngờ đâu, khi hắn cong lưng đẩy con cặc to cứng của hắn vào, hắn cảm nhận được cặc hắn đau thốn, chứng tỏ là con Mén còn mới quá. Một chút lòng nhân dâng lên trong lòng hắn. Hắn không còn hứng thú nữa, gã hỏi con Mén:
– Em làm nghề nầy bao lâu rồi?
Con Mén thành thật trả lời:
– Ngày hôm nay mới là ngày thứ ba.
– Mỗi ngày vậy em đi được … mấy cái.
– Bữa đầu em di có một cái. Đau quá nên em tính thôi, hỏng làm nữa. ở nhà định kiếm một nghề khác để làm ăn.
– Vậy sao em còn trở lại dây? Hắn hỏi.
– Ở nhà dược có một ngày thì em lại thấy buồn, thấy nhớ nên trở lại. Vùa có tiền vừa. . . sướng.
Gã thanh niên phì cười. Hắn nghĩ thầm “Vừa bụm lồn vừa khóc mà sướng cái mẹ gì.” Tuy vậy, hấn cũng thấy thương hại con Mén. Hắn an ủi:
– Thôi thì làm nghề nầy cũng phải rán. Đừng khóc nữa, nằm dây nói chuyện với anh đi. Tiền anh trả rồi đừng lo.
Con Mén vừa đau lại vừa sợ má Bảy cho nghĩ việc nên năn nỉ:
Hỏng sao đâu, anh cứ chơi tiếp đi. Nó đau một chút rồi. . . sướng lại liền hà.
Gã thanh niên đã hết hứng. Hắn lắc đầu:
– Thôi, anh cho em nằm nghĩ đó. Anh hỏng có nói với má Bảy đâu. Đừng sợ.
Con Mén cảm cái tấm lòng “quân tử” của gã chơi bời. Nó thủ thl vô tai gã:
– Anh chơi dẹp quá. Kẹt cái là ở đây má Bảy dòm ngó. ‘Bữa nào rãnh anh lại nhà em chơi.

Gã thanh niên sáng mắt lên. Hắn biết ngay là con nhỏ nầy còn mới thiệt. Tội gì hỏng cặp bồ với nó cho dỡ tốn tiền. Hắn hỏi địa chl nhà con Mén rồi hứa hôm sau sẽ dến dẫn nó đi chơi.

Khách khứa đã về hết, giữa nhà còn trơ lại có chiếc chiếu cùng một đống lon sữa bò, bên trong ngập tàn thuốc lên có ngọn.
Thằng Mẹo loay hoay dọn dẹp, vừa lầu bầu chửi thề:
– Đụ mẹ. Đã thua còn phải dọn dẹp ba cái đồ dơ của mấy con đĩ chó đó nữa.

Mà hôm nay thằng Mẹo thua thiệt. Lúc đầu hôm nó cũng chl tính đánh cầm chừng để lấy sâu. Vậy mà một hồi nóng máu, tấp mấy cây cũng “gãy” luôn. Nó đành lấy bộ bài, làm một cặp cái đi đứt luôn gần hai ngàn bạc.

Thằng Mẹo chán nãn nhìn bà Chí nằm co quắp ngủ trong xó nhà. Lần nào cũng vậy, thua hết tiền rối mà hả hỏng muốn về, cứ loay hoay quanh sòng bài coi ngó, bàn tán đã rồi lăn ra đó ngủ.
Thằng Mẹo bước lại, co chân khều khều mông đít bả mà nói:
– Ve nhà ngủ đi bà nội. Bộ tính nằm vạ dây hay sao?

Bà Chí dang ngủ ngon bị phá ngang nên bực mình, trở người nầm ngữa lại. . . ngủ tiếp.

Bà Chí bị người ta gọi bằng “bà” thật là oan. Tuổi thiệt của bà chỉ mới có 36 chớ có nhiều nhỏi gì. Bà Chí lấy chồng năm 17 tuổi. Năm trước theo chồng thì năm sau bà sanh con Mén. Đến nay con Mén được 18 thì bà cũng vừa 36. Nhưng vì có con lớn, lại suốt ngày bê tha cờ bạc mà trông bà luộm thuộm, bầy hầy, chớ thật ra vú đít cũng còn mát mắt lắm.

Thằng Mẹo cúi xuống dịnh lay bà Chí dậy, chợt nó ngừng tay trố mắt nhìn.

Mấy hột nút bóp phía trên của chiếc áo bà ba đã bung tự khi nào. Có lẽ trong cơn mê ngủ bà Chí xoay trở mà nó bung ra hay tại cặp vú căng quá, chiếc áo chịu không nổi. Nhưng dù gì di nữa thì thằng Mẹo cũng không cần biết tới. Cái máu cờ bạc trong người thằng Mẹo tự nhiên nhắc nó nhớ lại mấy cây bài hồi chiều. Nó nghĩ nhanh trong dầu là phải “xả xui một cái.”

Nghĩ là làm liền. Thầng Mẹo bước lại tắt ngọn đèn, rồi rón rén từng bước mò lại ngồi xuống gần bà Chí.

Mấy hột nút bóp còn lại trên áo bà Chí dược thằng Mẹo nhẹ nhàng tháo hết. Bà Chí vẫn không hay biết gì cả. Hai vạt áo bà Chí vừa bung ra, cặp vú như được giải thoát, nó nằm nghễu nghện như thách thức thằng Mẹo.

Mặc dù cả tháng nay thằng Mẹo chơi con Mén đến mức chán chê, hết còn hứng đến nỗi phải trốn. Nhưng chỉ mới có mấy ngày dưỡng sức, mà vừa nhìn thấy cặp vú bà Chí thì con cặc nó cứng phăng lên tức thì. Thằng Mẹo chậm chạp đưa tay ra vuết nhẹ trên mu lồn bà Chí, thấy bà có vẽ ngủ mê, tay kia nó để lên vú bà Chí rồi bóp bóp mấy cái.

Đang ngủ ngon, tự nhiên bà Chí thấy hai vú mình bị ai nhồi nắn. Bà giật mình mở mắt ra nhưng chỉ thấy một bóng đen mờ mờ ảo ảo. Bà la lên oái oái:
– Ê Cái thằng mắc dịch nào vậy. Có buông ra không?
Thằng Mẹo thì thào:
Tui đây. Thằng Mẹo dây mà. . .
– Cái thằng chó chết, mầy làm cái gì kỳ vậy Mẹo? Mầy muốn tao la lên không
– Đừng có la um sùm. Bà chìu tui một chút đi mà.

Bà Chí miệng thì cự nự, mà trong bụng cũng khoái lắm. Bà góa chồng đã chục năm nay. Mấy năm dầu bà coi còn ngon cơm, sạch sẽ nên cũng có ông nầy ông nọ đến với bà. Nhưng từ ngày thua bài, nhà cửa bán sạch thì bà cũng không còn chăm sóc dến cái nhan sắc của bà nữa. Bà từng tuyên bố nhiều lần là bà hỏng cần đàn ông nữa. Đời bà chỉ còn biết có thằng “Bồi” với thằng “Già” là bà đủ vui rồi.
Tính đến nay cũng gần 5 năm, mà bà Chí chưa hề thụ hưỡng được cái thú ái ân. Nhưng như vậy đâu có ngltĩa là bà hết. . . nứng lồn.

Những đêm thua bài, về nhà nằm trằn trọc, bà Chí cũng thấy nhớ một vòng tay đàn ông vuết ve, sờ nắn. Nhưng sáng ra bà lại quên hết. Chl còn có 52 lá bài là gần gủi, trung thành với bà thôi.

Miệng thì nói cứng, nhưng trong lòng bà Chí dâu có muốn la lối làm cái gì. Dầu sao thì thầng Mẹo cũng là người ơn của bà. Nó đã từng nhiều lần đưa tiền để bà làm vốn ngồi sòng mà có bao giờ nó đòi đâu. Thôi thì chịu khó để cho nó quằm một phát coi như là đen ơn. Vừa có vẻ biết điều, mà lại sướng nữa.

Bà Chí kháng cự một cách rất là biết điều:
– Mầy coi chừng đó. Người ta mà biết được họ cười cho thúi dầu nghe mậy.
Thằng Mẹo trấn an:
– Có mình tui với bà làm sao ai mà biết. Đầu bà mà thúi thì đầu tui cũng. . . đâu có thơm.

Nói xong câu đó, thằng Mẹo vồi tay nấm luôn hai ống quần bà Chí mà từ từ kéo tuột xuống. Nó liếc chừng, thấy bà Chí vẫn nằm yên có vẻ sẵn sàng “tác
chiến.”

Nhìn bà, thằng Mẹo nuết nước bọt dang dâng lên trong miệng. Thật quả đúng với câu “Gái một con trông mòn con mắt.”

Từ bấy lâu nay, thằng Mẹo đã quen thói thấy cái hình ảnh bà Chí bệ rạc, áo quần lem luốc, tóc tai bù xù, suốt ngày lê la nơi sòng bạc. Nhưng giờ dây, nhìn cái hình ảnh bà trần truồng, nằm “phơi hàng” trước mắt, nó mới thấy là bà Chí vẫn còn ngon cơm thiệt. Cặp vú nở nang tròn trịa. Bờ háng rộng với chiếc mu cao vút, một túm lông đen tuyền trông rất hấp dẫn. Thằng Mẹo chịu hết nổi. Nó hấp tấp lột bộ đồ trên người ra rồi nhào xuống mân mê, liếm láp trên đầu vú của bà Chí.

Càng lúc, thằng Mẹo càng thấy mình lầm to. Trong đầu nó cứ tưởng chơi dược mấy con nhỏ mới lớn 18, 19 tuổi là sướng. Còn mấy mụ cỡ bà Chí là. . . khô ran khô rốc rồi. Nồ không ngờ một người đàn bà đã có tuổi không thua gì má nó, mà lúc động tình cũng mất nết dữ dội.

Lúc thằng Mẹo hôn hít người bà thì bà vẫn còn nằm yên, ra cái điều “nể mầy lắm đó nha mậy.” Nhưng đến lúc thằng Mẹo bú vú bà Chí thì bà cũng y như con Mén. Cũng oằn oại, rên la không ngớt. Bà Chí vừa hẩy hẩy lốn vừa rên:
– Uzm. . . Uzm. . . Sướng quá Mẹo ơi? Sướng quá.
Thằng Mẹo ngưng bú để trả lời, trong khi hai tay nó vẫn nhồi bóp cặp vú:
– Bà góa chồng cả chục năm rồi. Bây giờ được chơi làm sao hỏng sướng cho được.
– Đã thiệt Mẹo ơi? . . Mầy cứ bóp mạnh đi. Tao hỏng có đau đâu.

Vừa nói, bà Chí vừa nắm chặt lấy hai tay thằng Mẹo kéo xuống lỏn bà rồi nói:
– Chà mạnh vô lồn đi. .ừ. .ừ. .vậy đó.

Thằng Mẹo cảm thấy bàn tay nó ướt chèm nhẹp. Nó nghĩ thầm trong đầu “Đu mẹ, già đầu rồi còn khí ở đâu mà ra dữ quá vậy.”

Thằng Mẹo định sau khi bóp vú một hỏi nó sẽ “đi đường lưỡi”, liếm lỏn bà Chí cho bẵ la làng chơi. Đàn bà càng sướng thì chơi càng đã. Nhưng khi bàn tay nó đụng tới mép lồn nhầy nhụa của bà Chí thì nó lại hơi gớm. Nó so sánh rất nhanh trong đầu. “Con gái thì bú lồn còn được. Còn con mẹ ở dơ nầy mà bú chắc có nước thụt lưỡi luôn.”

Thằng Mẹo đổi ý. Nó nghĩ. . . đối với gái mới lớn nó phải phục vụ là dúng. Còn đối với bà Chí, được nó chơi là may lấm rồi. Tội gì hỏng bắt bả phục vụ mình cho đã rồi hãy chơi.

Mẹo nằm xuống bên cạnh bà Chí, hai tay nồ ôm đầu bà Chí đặt lên háng nó.

Bà Chí như người mộng du. Bao nhiêu nắm nay nứng lồn muốn chết mà hỏng ai thèm đéo. Bữa nay, tự nhiên mà có thằng thanh niên mới lớn vuết ve, hun hít, bú liếm ‘bà dủ thứ. Bà Chí sướng quá, sướng hơn cả cái thời mới lớn, khi lần dầu tiên bà gặp ông Chí, được ông dẫn đi coi cải lương, xong dẫn ra gò mã mà chơi thử cái trò vợ chồng…

Con cặc thằng Mẹo được bà Chí vân vê, nựng nịu như một báu vật trời cho. Chiếc lưỡi bà uốn cong mà liếm vòng theo đầu khất làm thằng Mẹo vừa nhột, vừa tê vừa sướng.
Bà Chí ngừng bú, khen nó:
– Cặc mầy làm cái gì mà. . . bự qúa vậy Mẹo.
Thằng Mẹo bực mình, dang sướng tự nhiên bị bắt buộc phải trả lời những câu hỏi lẩm cẩm:
– Phải bự như vậy mới vừa. . . cái miệng bà chớ.

Bà Chí cười híc híc có vẻ vui lắm. Bà thôi bú, leo ngồi tênh hênh trên bụng thằng Mẹo. Bà nhổm nhểm người ra cho hai mép lồn nầm ngang trên đầu cặc thằng Mẹo, rồi từ từ.. . bà hạ người xuống.

Đầu cặc thằng Mẹo vô tới đầu, bà Chí tê rần tới đó Cặc nó không dài, nhưng cái đầu thì quá bự. May mà lồn bà Chí đang ướt chèm nhẹp, chớ nếu không chắc bà phải la làng.

Bà Chí cứ ngồi chồm hổm trên mình thằng Mẹo mà phi ngựa. Đầu bà ngữa ra sau. Mái tóc dài bung xõa rũ rượi, hai tay bà tự đưa lên vú mình mà bóp. Thằng Mẹo nằm dưới cứ nhỏng đít mà nắc lên nghe tành ạch, ành ạch”. Khí từ lồn bà tiết ra làm ướt nhẹp cả lông lá thằng Mẹo.

Tiếng ịtchèm chẹp, ành ạch” vang đều cả giờ đồng hồ thằng Mẹo mới chịu bắn khí ra. Bà Chí thấy con cặc thằng Mẹo giựt lên giựt xuống trong lồn bà, bà biết là thằng Mẹo đã rớt rồi bà vội la lên:
– Ê ê. Cái gì vậy thằng qủy, tao chưa ra mà. ”
Bà Chí vẫn nhỏm lên nhỏm xuống, vẫn sàng qua sàng lại cho tới một hồi cặc thằng Mẹo mềm sủng tuột trở ra bà phát điên nói:
– Chơi gì mà lẹ như gà vậy, mai mốt đừng hòng chơi tao nữa nghe mậy.
Thằng Mẹo thấy bà Chí mặt mài xanh lè xanh lét vì chưa đủ đô, nó nghĩ cũng tội nghiệp nên nhỏ giọng:
– Được rồi, Bà nằm xuống đi để tui làm cho bà sướng, bà ra. Chịu chưa bà nội?

Thằng Mẹo vừa nói xong thì thấy bà Chí đã nằm ngửa xuống rồi. Nó lấy cái gối xếp đôi lại lót dưới đít bà Chí, rồi dưa ngón trỏ lên miệng thấm lấy chút nước bọt. Thằng Mẹo từ từ thọt ngón giữa sâu vào hậu môn bà, tay kia nó dùng hai ngón khác thọt ra, thọt vào trong lồn bà Chí mỗi lúc một nhanh, Bà Chí chịu không nổi nên kêu la ơi ới.
– Sướng quá Mẹo ơi! . . đã quá. . . sâu chút nữa đi, tao sắp sửa ra rồi. . . ái-da. . . ái-da. . . Ra rồi. . . Ra rồi. . . Uzm. . . Uzm. . . Đã quá Mẹo ơi?
Bà Chí co rút người lại vì sướng, Thằng Mẹo được trớn, nó lòn vào thêm một ngón nữa rồi ấn tất cả ba ngón tay vào sâu thêm trong lồn bà. Chừng vài giây
sau nó mới chầm chậm rút hết mấy ngón tay ra. Lúc đó nó vừa nhìn thấy lỗ đít bà Chí cà giựt cà giựt như con vịt đang bị cắt cổ…

Tiệc rượu mới nửa chừng. Đồ ăn vẫn còn đầy, nhưng mấy gã thanh niên không còn muốn ăn nữa. Họ bàn nhau đi kiếm bò lạc về chơi. Một gã đề nghị:
– Kiếm làm mẹ gì cho mệt. Tới nhà má Bảy, mỗi thằng làm một quả rồi về nhà nhậu tiếp.
Một gã có ý kiến:
– Thôi, đi chỗ khác đi. Động má Bảy có vợ thằng Mười làm ở đó. Nó hỏng tiếp mình đâu.

Mười, gã thanh niên vừa bị nói khích vẫn ngồi yên, nhưng trong lòng hắn cảm thấy hơi bực. Hắn sẳn giọng:
– Đụ mẹ. Nó làm đĩ thì thằng nào muốn chơi cứ chơi. Mắc mớ gì tới tao mà nói.
Gã thanh niên có vẻ lớn tuổi nhất trong bọn đứng ra giảng hòa:
– Thôi, thì mình đi chỗ khác chơi đi. Con Mén ở động bà Bảy nó kết thằng Mười rồi. Tới đó chơi kỳ lắm. . . quên đi mầy.
Mạt gã đề nghị:
– Tánh tao hỏng thích tới động chơi. Hay là mình tới đó rước con Mén với con Đậu về đây. Giao con Mén cho thằng Mười, còn ba đứa mình “dợt” con kia.
Mấy gã nhao nhao lên hưởng ứng.
– Đồng ý. . . Đồng ý…

Đã gần mười giờ đêm, khách khứa chẳng còn ai, má Bảy dự tính kêu con Đậu với con Mén về dể bả đóng cửa đi ngủ, thì có tiếng xe Honda ngừng đằng trước cửa.
Bà Bảy nghểnh đầu ngó ra cửa, xong quay vô nói lớn tiếng:
– Mén à, cố khách.
Con Mén đang thay đồ để chuẩn bị đi về. Nghe nói, nó ngạc nhiên nhìn ra, rồi reo lên mừng rỡ:
– ủa, anh Mười, đi đâu giờ nầy vậy?
– Đến đón em về chớ đi đâu?
Con Mén thật thà nói:
– Em di với con Đậu rồi. Anh dến dón làm chi cho mất công vậy.
Mười làm tỉnh để qua mắt bà Bảy:
– Anh sẳn đi công chuyện về ngang, nên tấp vô rủ em với con Đậu đi ăn bò viên.

Má Bảy nãy giờ lắng tai nghe. Bà tưởng là khách đến chơi bời thl bả còn chút cháo. Chớ thằng Mười này thì bả còn lạ gì. Bả đã biết Mười dang cặp bồ với con Mén. Hai dứa nó đụ đéo nhau tối ngày, cần gì phải tới đây chơi, nên bả đuổi thẳng tay.
– Đụ mẹ. Dẫn nhau đi đâu dó thì đi, để yên cho tao ngủ. Thương với yêu. . . cái lồn.
Mười nháy mất với hai đứa nó. Xong chúng kéo nhau di. Trên đường, con Đậu hỏi Mười:
– Đi đâu đây cha?
Mười trả lời:
– Về nhà tụi anh chớ đi đâu.
Đậu thắc mắc:
– Sao nảy giờ hỏng nói?
– Ngu gì mà nói để bà Bảy ăn chận tiền. Uổng! Thà đưa hết tiền cho tụi em xài còn có tình hơn.
Đậu hiểu ra, nó khoái chí:
– Mấy cha nầy biết điều quá ta. Mà. . . bao nhiêu người?
Vừa nói, Mười vừa hất hàm chỉ con Mén.
– Bốn thằng. Mà một thằng có vợ rồi. Nó chơi một phát là phải về. Tối nay em ngủ với hai thằng kia.
– Còn anh ngủ với. . . vợ anh.
Vừa về đến nhà, gã thanh niên lớn tuổi nhất, kéo con Đậu vào phòng chơi liền.

Mén ngồi trong lòng Mười cụng ly với hai gã kia. Thấy mấy gã đã ngà ngà say, Mén hơi e ngại. Đồng ý là nó làm đĩ, nhưng nếu gặp người quen với Mười là nó né. Bao nhiêu tiền nó cũng hỏng đi. Con Mén có vẻ thương thằng Mười thật tình, cũng như Mười thương nó vậy.

Gã thanh niên với con Đậu lục đục trong phòng chừng nữa tiếng rồi dìu nhau di ra. Gã hôn con Đậu một cái rồi từ giã cả bọn:
– Thôi, tao về trước. Chứ để bả mà mò lại dây thì thấy mẹ cả dám. Nói xong hắn đi thẳng ra cửa.

Mười có vẻ còn tỉnh. Vì bạn di đón con Mén với con Đậu nên không có uống. Trong khi mấy gã kia vẫn ngồi uống liền tù tì. Mười quay lại biểu con Đậu:
– Em ăn cái gì cho nó no đi rồi dọn dẹp, đi ngủ.
Hai gã thanh niên phản đối:
– Dẹp sao được? Mầy muốn ngủ thì dẫn vợ mầy vô ngủ trước đi. Tụi tao còn chơi tới sáng mà.
Con Mén xen vô:
– Thôi, mấy anh uống hết rồi đi ngủ cho con Đậu nó ngủ nữa chớ. Nó làm cả ngày mệt rồi.
Hai gã thanh niên có vẻ bực mình, sẳn giọng:
– Cho con Đậu vô đó ngủ luôn đi. Một mình thằng Mười hai con. Còn hai thằng tao nhậu tay đôi.
Mười không muốn nói thêm. Nó kéo tay con Mén vô phòng, rồi nó nói lại với con Đậu:
– Em ăn uống xong rồi, muốn ngủ ngoài đó thì tùy còn mnốn vô buồng ngủ thì vô.

Căn nhà thật ra chỉ có một căn phòng vuông vức, được kéo một tấm màn. Phần trước được dùng làm phòng khách, bên trong là buồng ngủ, phía sau cùng là nhà bếp.

Căn nhà nầy ba má của Mười mua lâu rỏi. Lúc trước cả nhà ở xúm xít, tuy hơi chật chội nhưng cũng xong. Bây giờ ba má Mười đem dứa em nó lên ở trên Long Bình, từ ngày hai ông bà được nhận vào làm sở Mỹ trên đó. Còn lại mạt mình Mười nên bạn bè cứ kéo nhau tới dó để gầy sòng, nhậu nhẹt và đem gái về.

Tấm màn vừa mới kéo lại, con Mén đã nhào tới hôn thằng Mười xối xả. Tuy là một gái điếm, nhưng thấy thằng Mười là một người có tình có nghĩa. Con Mén thương nó thật tình như một người vợ hiền thương chồng. Nó rỉ tai thằng Mười:
– Em rán làm một thời gian nữa, có chút vốn rồi bỏ ra buônán làm ăn.
Mười cũng đồng tình với nó. Hắn nói:
– Anh cũng muốn xúi em nghĩ làm, về đây sống với anh. Nhưng kẹt một cái là anh cũng lông bông. Đem em về dây rồi lấy cái gì mà nuôi.
– Mai mết em về đây, khỏi cho anh đi làm một cái gì hết. Một mình em buôn bán nuôi anh được rồi.
Thằng Mười nghe con Mén nói mà trong lòng thấy tội nghiệp nó thật tình:
– Ai mà sống kỳ vậy. Đàn ông phải nuôi vợ chứ.

Con Mén nghe hạnh phúc tràn ngập trong lòng. Cuộc đời nó không mong muốn gì hơn là có một mái ấm gia đình, hai vợ chồng thương yêu đùm bọc nhau. Nghe thằng Mười nối cái câu “Đàn ông phải nuôi vợ chứ.” Không phải nó mừng vì được thằng Mười nuôi, nhưng nó nghe vui vì cái tiếng “vợ.” Cái từ ngữ mà nó đang ao ước từ bấy lâu nay.

Con Mén vừa nói chuyện vừa đưa tay mân mê nơi hạ bộ của thằng bồ nó.
Thằng Mười nằm im suy nghĩ. Trước kia, nó chĩ coi con Mén như một thứ. . .”cơm nguội phòng khi đói lòng.” Nhưng càng gần con nhỏ, thằng Mười càng thấy lòng mình cũng dâng lên một chút tình yêu.

Nó nhớ lại câu nói mà nó dã nghe nhiều lần trong đời: “Thà là lấy đĩ về làm vợ, chớ ai đi lấy vợ về làm đĩ.” Như vậy thì nếu nó lấy con Mén cũng là điều đúng thôi. Mặc dù trước đây nó làm dĩ, nhừng thương yêu chồng, lo lắng cho gia dlnh, bỏ hết chuyện xưa còn hơn là lấy một con vợ đàng hoàng đem về dể nó trổ thói mất nết ra, lang bang hết người nầy dến người nọ…

Con Mén không hiểu tại sao mà nó mân mê, vuốt ve nảy giờ mà con cặc thằng Mười vẫn trơ trơ không nhúc nhích. Nó ngồi dạy, cởi áo quần thằng Mười xong, tự động cởi luôn đồ nó, rồi bắt đầu trổ cái nghề “làm đĩ” của nó ra.

Con Mén hôn hít, nâng niu, liếm láp hai bìu dái của thằng Mười, làm thằng kia cứ thót thót người lên từng hỏi.

Bao nhiêu kinh nghiệm học dược nơi chốn lầu xanh, con Mén đều đem ra hết để phục vụ cho người yêu của nó.

Sau một hỏi ôm ấp, con cặc thằng Mười bắt đầu cứng phăng lên. Nó vật con Mén xuống, leo lên mình rồi cầm cặc dút vào lồn con Mén.

Tuy là sống bằng nghề bán trôn nuôi miệng, mỗi ngày phải tiếp hàng chục người đàn ông. Cứ ai bỏ tiền ra là con Mền có bổn phận phải cởi quần, nằm dạng háng cho chơi. Người nó chai lì như không còn cảm giác lúc làm tình. Nhưng sao mỗi lần nằm gần thằng Mười là nó lại thấy đê mê sung sướng.

Chỉ cần thằng Mười vòng tay ôm nó, là con Mén đã thấy lòng mình ngập tràn hạnh phúc.

Cho nên khi cặc thằng Mười nhềt vào giữa hai mép lồn nó mà ấn vô, thì con Mén trân mình trân mẩy. Dâm thủy từ bên trong tuôn ra chèm nhẹp, như để giúp cho cặc thằng Mười dễ vào hơn.

Con Mén sung sướng vô cùng. Nó nghiến răng không cho tiếng rên xiết thoát ra cửa miệng. Hai tay nó bấu chặt lấy cái gối mà cào cấu. Từ bên trên, thằng Mười cong lưng đẩy con cặc cứng ngắc của nó vào sâu hết cỡ. Nó nắc từ cái, từ cái, chầm chậm nhưng cái nào đáng cái đó.

Con Mén càng lúc càng sướng. Ngón tay ngón chân nó tự nhiên quíu hết lại như người bị phong giựt. Nó hết còn biết trời trăng mây nước gì nữa. Hai gót chân chống xuống giường, đít nó hẩy cao lên để đón nhận con cặc thằng Mười. Hai tay quơ quơ như bắt chuồn chuồn, miệng thì rên rỉ không ngớt.
– Sướng quá anh Mười ơi? . . Sướng quá!

Thằng Mười không trả lời, cứ cắm cúi mà nắc từ trái sang phải. Con Mén chịu hết nổi. Nó uốn éo vặn mình vặn mẩy, nố vừa uốn éo vừa gào.
– Mạnh nữa đi anh Mười. Mạnh nữa đi anh. . . Em sướng quá rồi anh Mười ơi! Em sắp ra rồi. . . Sắp ra rồi. . . Ây da? . . Đã quá.

Thằng Mười nghe con Mén nói sắp ra, nó càng dập mạnh hơn để cùng ra một lượt với con Mén. Thằng Mười vừa thở vừa nói:
– Chờ anh với, chờ anh ra một lượt với, Hứ… Hứ. . . Hứ. . . Chờ anh với. . . ứ. . . ứ… Ra rồi. . . ứ. . .ứ . Đã quá sướng quá em Mén ơi! . . Uzm. . .

Hai gã thanh niên ngưng ly rượu nửa chừng, đưa mắt nhìn con Đậu mĩm cười.

Đậu cũng tức cười vì con bạn của mình. Thường ngày làm chung, con Mén tương đối cũng trầm tĩnh lắm. Bữa nay sao nó rên la như ai chọc tiết nó không bằng. Con Đậu nghe Mén gào thét trong lúc sung sướng mà nó phát mắc cở lây. Nó nói cho đỡ quê với hai gã thanh niên:
– Có cái gì đâu mà cười. Hể sướng thì rên chứ tội gì mà nhịn.

Hai gã đã uống xong từ chiều đến giờ, nên hai gã cũng hơi quờ quạng. Nghe con Đậu nói, một gã phản đối liền:
– Sướng mà rên thì ai mà nói. Sợ nó hỏng sướng, mà làm bộ rên nên thằng Mười mới chết mê chết mệt đó chớ.

Một gã lạng quạng dứng dậy chửi thề:
– Mẹ, Để. . . tới phiên tao coi nó rên thiệt hay rên giả.
Gã kia cũng đồng tình:
– Ừ Mầy xong đi rồi tới tao.
Con Đậu thấy coi bộ hỏng yên. Nó giảng hòa:
– Thôi đi mấy anh ơi. Có muốn chơi thì chơi em đây nè. Con Mén nó có bồ của nó rồi. Nó hỏng chịu chơi đâu.
Gã thanh niên sừng sộ:
– Đụ mẹ. Đứa nào dám hỏng cho tao chơi. Đĩ mà cũng bày đặt làm khó dễ nữa hả?
Đậu năn nỉ hắn:
– Hỏng phải vậy đâu. Nhưng mà con Mền nó yêu anh Mười. Nó hỏng chịu đâu. Anh muốn chơi nó thì lại đằng nhà má Bảy. Chớ ở đây nó có thằng bồ nó, làm sao nó chịu cho anh chơi dược. Lỏn nào cũng là lồn, Hay là. . . chơi em đỡ đi.
– Mẹ. . . chơi em hỏng hứng. Anh muốn thử con Mén, coi nó sướng thiệt hay sướng giả mà rên dữ vậy. Vừa nồi, hắn vừa xăm xãm vén màn bước vô buồng…

Mười đã chơi xong nảy giở. Hắn nằm yên nghe cuộc nói chuyện ở bên ngoài. Nó tức lắm nhưng thấy khuya, nên không muốn gây ỏn ào. Hắn lầm bầm chửi thầm trong đầu. Hai gã kia thật ra cũng chẳng thân thiết gì với hắn. Thấy thằng Mười cồ nhà nên cứ kéo đến bày độ nhậu nhẹt, cờ bạc.

Lần nào cũng vậy, nhậu xong lâ bày trò đi kiếm em út, bắt bò lạc.

Mười đã biết điều, rước thêm con Đậu về cho hai đứa nó. Vậy mà tụi nó lại chê. Nhứt định đòi chơi con Mén, người yêu của thằng Mười.

Chưa quen với bóng tối trong buồng, gã thanh niên quờ quạng hai tay, mò từng bước đi kiếm con Mén.

Chờ cho gã tới gần, Mười co chân đạp một phát cực mạnh vào ngực hắn. Gã thanh niên văng bắn ra ngoài, nằm sóng soài trên sàn nhà.

Gã kia bênh bạn, cầm cái chai bia nhào vô, miệng hắn chửi toáng lên:
– Đụ má thằng Mười. Mầy mê đĩ, đánh anh em phải hôn?

Vừa nói hắn vừa xăm xăm bước tới. Con Đậu hoảng hết, nó ôm chặt cứng chân hắn lại. Gã thanh niên dang nóng máu, hắn dừng lại, thẳng chân đạp một cái thật phủ phàng vào mặt con Đậu, làm con nhỏ té bật ngữa.

Mười từ trong phòng phóng ra. Hắn chụp lấy tay của gã kia, dằn lấy chai bia. Hai bên ôm nhau té lăn cù trên sàn nhà làm ngã dổ mấy dĩa đồ nhậu, vỏ bia văng tung tóe.

Gã thanh niên bị thằng Mười đạp lúc nãy cũng lồm cồm ngồi dậy, nhào tới gia nhập cuộc chiến.

Mười sau khi làm tình với con Mén, còn quá mệt nên không làm lại hai thằng kia. Chúng đè sấp thằng Mười xuống sàn nhà. Một tên ngồi đè trên lưng. Còn tên kia chận dưới hai bắp chân, không cho thằng Mười nhúc nhích.

Tên bị thằng Mười đạp. Lúc đầu nó vói tay cầm lấy cái cổ chai bia bên cạnh, gõ cái “cãng” xuống sàn nhà, làm chai bia bể lam nham như cái lưỡi cưa. Hắn dơ cao lên rối kể tội:
– Đụ mẹ. Mầy dám vì lồn mà phản bội anh em. Mầy đã đá tao thì tao cho mầy theo ông theo bà luôn.

Còn Mén nãy giờ sợ hãi núp sau tấm màn. Bình thường thì cái miệng nó cũng oang oác. Nhưng nó biết giờ này mà làm rùm lên, lôi thôi tới cò bót thì tụi nó cũng sẽ bị bắt về tội “gái điếm” nên nó ráng câm miệng. Tuy nhiên, phản ứng tự vệ thôi thúc nó phải thủ thân.

Con Mén lẻn ra sau rút con dao nhọn cầm sẵn nơi tay. Đến lúc thấy gã thanh niên dơ cao vỏ chai bia định đâm thằng Mười, con Mén hốt hoảng từ trong buồng lao thẳng tới, xỉa thẳng mũi dao nhọn xuyên vào bụng thằng kia. Gã thanh niên rú lên một tiếng đau đớn, ngã vật ra sàn nhà. Máu từ vết đâm trên người hắn phun ra có vòi Mọi người hoảng hết, đứng trố mắt nhìn gã thanh niên đang oằn oại, la hét trên vũng máu. Toán cảnh sát đi tuần ngang qua thấy ồn ào, họ nhào dến còng tay cả bốn người. Một toán lo đem băng ca khiêng gã thanh niên đã chết lên xe hồng thập tự chở thẳng vô nhà xác.

Mén và con Đậu được đưa đi một xe riêng. Mặc cho gã cảnh sát lôi kéo, thúc mũi súng vào hông. Con Mén vẫn đứng lì dó, mắt rưng rưng nhìn thằng Mười. Miệng nó mấp máy:
– Anh Mười. Em yêu anh?

Hết (Truyện 18+ Hay Hay Nhất)

0 comments… add one

Gửi cảm nhận