Quyetdk.wap.sh cực dâm cực hay Quyetdka.wap.sh

Quyetdk.wap.sh cực dâm cực hay Quyetdka.wap.sh, Tuyển chọn truyện 18+ cực hay đọc rất phê của chúng tôi tại Quyetdka.wap.sh

Quyetdk.wap.sh cuc dam cuc hay Quyetdka.wap.sh

Con Mén không còn kềm hãm được nữa. Cả người nó nóng hổi như lò lửa. Nó vừa rên rỉ, vừa mếu máo kêu gọi như van xin thằng Mẹo:
- Trời ơi! Chơi em đi. . . Em chịu hết nổi rồi. Anh mà bú nữa chắc. . . em chết mất.
Đã nói là con Mén nó có cái máu dâm trong người. Dù cho thằng Mẹo có bú nó ba ngày ba đêm đi nữa, khí đã ra hết rồi mà thằng Mẹo không chịu đút cặc vào lồn nó thì nó cũng chưa đã. Mỗi cái nó sướng mỗi khác. Phải làm đủ bộ nó mới thỏa mãn…..

Quyetdk.wap.sh Truyện 18+ con mén

Bà Chí quáng hết nấm tiền lẻ xuống chiếu bạc. Vừa quay ra sau phun một bãi nước miếng bà vừa lầm bầm chửi thề:
- Mẹ. . . xui gì xui dữ vậy. Bài bạc gì mà cứ. . . Hai thằng Tây đập lên lá lo. Đánh cả ngày hỏng trúng dược một cây…
Nhà Cái vừa chia bài vừa nhìn bà Chí nói:
- Thì bài có bữa hên, bữa xui chớ. Bà hên hoài thì ai dám chơi với bà. . . Bà nội.
Bà Chí cầm ba lá bài lật ngữa. Bài bà lên hai lá 10 một lá 8. Bà hô to:
- Tám nút.

Thằng Mẹo đang làm Cái. Sau khi chia bài xong, hắn cầm hết ba lá bài, úp vào lòng bàn tay rồi dưa mắt quan sát mọi người.

Nghe bà Chí la “8 nút”, hắn chồm tới lấy hai lá 10 úp vào dĩa, chừa lại lá 8 để dễ theo dõi. Thằng Mẹo có thói quen như vậy. Bài ai bù thì hắn úp hết vào dĩa, bài ai bao nhiêu nút thì hắn chừa lại 1, 2 lá gì đó tương dương cho số nút để hắn theo dõi
và cũng để tránh mấy tay chuyên môn đổi bài.

Sau khi kiểm soát hết một vòng, hấn mới đưa hai tay nâng niu ba lá bài, kê sát mặt và bắt dầu “nặn.”

Có thấy nó đánh bài mới biết cái máu mê cờ bạc của nó. Chỉ có ba lá mà nó cứ hết nặn xuôi tới nặn dọc. Nửa chừng ngưng lại, nhìn một vòng các tụ rồi lại đưa lên nặn tiếp đến phát sốt cả ruột.

Sau cùng hắn để úp ba lá bài trong lòng bàn tay trái, dùng tay phải vuốt lấy một lá rỏi đưa lên cao đập xuống một cái thật mạnh. Vừa đập hấn vừa la:
- Lỏng.
Lá bài hiện ra trước mặt mọi người là con 4 bích. thằng Mẹo thản nhiên lật hai lá kia lên cho mọi người thấy. Bài hắn lên con Đầm, là cơ, cơ và 4 bích.
Mẹo vừa chồm tới, quơ hết tiền trên chiếu gom về phía mình vừa nói, giọng thản nhiên:
- Hên thiệt. Nó mà lên đặc là bỏ mẹ.
Bà Chí uể oải đứng dậy, phủi dít mấy cái rồi vội vả bỏ ra về.
Ngày nào cũng vậy, cứ sáng sáng ăn chén cơm nguội dằn bụng xong là bà Chí gom góp tiền bạc đem tới sòng bài nhà thầng Mẹo. Rất ít khi số tiền bà đem về nhiều hơn số tiến bà đem đi. Nhưng bà Chí vẫn không cần biết điều đó. Bà vẫn dến sòng bạc như một con chiên ngoan dạo dến nhà thờ mỗi ngày. Có lẽ bà có máu mê cờ bạc từ thuở nhỏ. Chẳng thế mà ngày xưa Ba bà thường kể rằng Mẹ bà sinh ra bà trong sòng bài đó sao.

Bà Chí về đến nhà, bà di luôn một hơi từ nhà trước ra dến nhà sau. Con Mén lại đi nừa rồi. Bà lầm bầm nguyền rủa:
- Đồ cái thứ gái nứng lồn. Mới nứt mắt ra mà đã rượng tối ngày ngoài đường, bỏ nhà bỏ cửa hỏng ngó ngàng gì tới.

Bà Chí chưởi cho đỡ tức cái vụ thua bài vừa rồi chớ thật ra nhà bà có cái khỉ mốc gì dâu mà phải coi phải ngó.

Từ ngày ông Chí chết, bà cứ lang bang cặp hết ông nầy tới ông khác, tạm bợ sống qua ngày dể cờ bạc chớ không làm ăn gì cả.

Lúc ông Chí còn sống, nhờ chạy xích lô máy dưa đón bọn lính Mỹ ở Tân Sơn Nhất nên gia đình cũng có của ăn của dể. Bà Chí sanh tật cờ bạc, riết sinh ghiền. Đến lúc ông Chí bị xe nhà binh Mỹ ủi chết, bà Chí cứ bán dần mà ăn cho dến lúc bà và con Mén phải dọn ra cái chòi mà ở. Bao nhiêu tiền bạc của cải ông Chí để lại bà dem vô sòng nướng sạch.

Bà Chí bước lại góc nhà, dỡ nắp nồi cơm bới một chén vun rồi quơ chai nước tương bên cạnh xịt dại vào Vừa để chai nước tương xuống đất, bà Chí giật mình vì một giọng nói vang lên sau lưng:
- Nồi thịt kho đó sao hỏng ăn, đi ăn nước tương.
Bà Chí quay lại nhìn con Mén. Bà chửi xối xả:
- Con đĩ. Mầy đi theo trai cho dã rồi về chọc tức tao nữa hả? Con đĩ chó. . . đéo.

Con Mén chẳng nói chẳng rầng. Nó đi một vòng lại góc bếp, đưa tay dở nắp một cái nồi đen đúa rồi dằn cái nắp xuống bên cạnh một cái !’chảng” , xong vừa bỏ ra nhà sau vừa nói:
- Bà thua bài quá nên tối mắt rồi. Có thấy cái gì Bà Chí tò mò lại gần ghé mắt coi bên trong nồi thịt mới kho còn bốc mùi thơm ngát. Lớp nước mỡ vàng óng ánh nổi trên mặt làm bà nuốt nước miếng. Không cần hỏi thêm, bà Chí nhào tới múc đầy một tô, rồi bưng ra góc nhà ngồi ăn.

Con Mén năm nay mới 18 tuổi. Nhưng nhìn cái vóc dáng của nó ít ai nghĩ nó là gái dưới 20. Tướng người cao ráo, đẫy đà, có da có thịt. Chẳng thế mà mấy thằng con trai vòng vòng khu nầy cứ thấy con Mén đi qua là tụi nó xì xầm, hú hí um trời. Thằng thì khen con Mén “sạch nước cản” , đứa thì phê bình là con Mén “nước nôi đầy đủ.”

Con Mén về nhà tắm rửa, thay đồ trước cặp mắt tò mò của bà Chí. Trước khi ra. cửa, nó dúi vào tay bà một nắm bạc.

Bà Chí định hỏi nó vài câu, nhưng vừa cầm nắm tiền trong tay là bà quên hết. Trong đầu bà lại hiện lên hình ảnh sòng bài nhà thàng Mẹo…

Ra tới đầu ngõ, con Mén nhảy lên chiếc Honda của con Đậu đang chờ sẵn. Chiếc xe rú hết ga phóng vế hướng ngã Bảy.

Dâm cực hay Quyetdka.wap.sh

Em cuc dam quyetdk.wap.sh con men

Ngồi phía sau, con Mén chồm dầu tới nói lớn vào tai con Đậu:
- Chạy chậm chậm một chút. . . má. Sợ tới trể hỏng có thằng nào. . . “đéo” hay sao mà chạy dữ vậy?
Con Đậu quay đầu ra sau trả lời:
- Lẽ dĩ nhiên. Hỏng có khách là hỏng có tiền. Tới sớm, được “dừ’ nào dỡ “dừ’ đó chớ mậy.
Con Mén không dám nói thêm. Dù sao thì cũng chính tay con Đậu dẫn dắt nó vào nghề “nhảy dù” mấy tháng nay. Từ cái áo, cái quần dến cách đi đứng, liếc mắt đưa tình thế nào dể được mọi người biết mình là đĩ, con Đậu đều phải dạy dỗ cho nồ. Thậm chí tới chuyện đi làm mỗi ngày nó cũng phải quá giang con Đậu.

Chiếc Honda chạy sâu vào con hẽm nhỏ rồi ngừng lại trước nhà “Má Bảy”. Con Đậu dắt xe vào trong, khóa lại cẩn tìlận rồi quay lại hối con Mén:
- Sửa soạn lẹ lẹ đi má. Mấy cái thầng chó đẻ nó tới bây giờ.
Con Mén phản dối một cách yếu ớt:
- Còn sớm mà. Đâu ai đi chơi giờ nầy.

Má Bảy nảy giờ đang ngồi đong dưa trên võng hút thuốc, quan sát hai đứa nó, bây giờ mới chen vô:
- Con Đậu nó nói phải đó. Bữa nay thứ Bảy, mấy thằng đó vừa làm vừa. . . “nứng cặc.” Chờ lãnh lương xong là tụi nó ào tới liền đó nghe. Hỏng lo sửa soạn cho rồi còn đứng dó cải…

Đậu nhìn con Mén vê trách móc. ý nó muốn nói với con Mén là: “Không nghe lời tao, để bả dũa mới chịu.”
Con Mền không dám trả lời. Nó di te te lại góc nhà, dỡ hộp son phấn rẽ tiền ra, rồi bắt đầu trây trét lên mặt.

Má Bảy năm nay chưa tới 40, nhưng ai cũng gọi bằng Má. Từ mấy thằng già 4, S chục tuổi ham chơi bời đến mấy thằng nhóc 16, 17 tuối trốn học di chơi đĩ. cũng bắt chước gọi bà là “Má Bảy.” Chính má Bảy cũng chẳng nhớ ai “vinh danh” cho mình chức Má. Nhưng nghe dám gắi chơi bời gọi mình một cách kính nể, thì cũng đương nhiên chấp nhận luôn.

Hai đứa vừa sửa soạn xong thì cũng vừa lúc ba thằng thanh niên chở nhau trên một chiếc Honda bước vô Má Bảy đon dã bước ra chào hỏi:
- Chà. Lâu quá hỏng thấy ghé. Bộ. . . bà xã cấm cung rồi sao mà lặn kỹ quá vậy?

Má Bảy hỏi xã giao, chớ thật ra bả có nhớ mặt mũi tên nào đâu. Ngày nào cũng khách khứa nườm nượp, hơi sức đâu mà nhớ.

Gã thanh niên đi đầu mĩm cười. Hắn không trả lời má Bảy mà cứ trố mắt nhìn con Mén. Bà Bảy biết ý giới thiệu luôn:
- Ờ. Em nầy mới vô làm bữa nay dó. Đi thử đi cậu “bót” lắm đó.
Gã dân chơi hỏi móc lại một câu:
- Ủa. . . Mới vô làm bữa nay hả? Vậy. . . mấy năm nay làm ở động nào
Má Bảy có vẻ tự ái, bực dọc nói với con Mén:
- Tao nói vậy mà nó hỏng tin. Chút nữa mầy banh lồn dí vô mặt nó coi tao nói có đúng không. Mấy gã thanh niên cười hô hố có vẻ khoái chí lắm. Con Mén tuy trong bụng hơi mắt cỡ, nhưng nó cũng phải làm ra vẻ tỉnh bơ dể chứng tỏ ta dây sành diệu. Thật ra thì con Mén chl mới thật sự bước vào chốn lầu xanh nầy là lần thứ ba trong dời nó.

Cách dây mấy tháng, tình cờ con Mén nhìn thấy thằng Mẹo đến nhà rủ bà Chí đi dánh bài. Giữa cái xóm nghèo, đa số thanh niên phải đi làm thợ thuyền, dầu tắt mặt tối, áo quần bê bối cẩu thả, thì thằng Mẹo lại diện quần cao bỏi, áo “montngư’ láng cóng, khác hẳn với mọi người.

Nhìn thấy con Mền vóc dáng nở nang, cặp vú tròn xoe căn phỏng, thằng Mẹo nói chuyện với bà Chí mà cứ đưa mắt liếc liếc. Con Mén cũng làm bộ lẩn quẩn ở đó chớ không chịu ra sau nấu cơm.

Đến lúc nghe bà Chí than là hỏng có tiền, thằng Mẹo liền làm ra vê dân bảnh, móc túi lôi ra một xấp tiền đếm tới đếm lui cho hai mẹ con bà Chí trông thấy.
Xong nó ngất một xấp 500 đưa cho bà:
- Hỏng có tiền thì cầm chút đlnh nầy chơi cho vui. Hể ăn thì trả lại vốn cho tui.

Bà Chí ngạc nhiên ra mặt. Cái thằng Mẹo nầy nổi tiếng keo kiệt. Ngối vô sòng đặt một cây 2, 3 trăm là chuyện thường, Nhưng ai thua, xin nó một đồng về xe nó cũng chửi xối xả vào mặt. Tự nhiên hôm nay ra vẻ hào phóng dưa bà cả 500 để dánh bài. Bà Chí phân vân cầm lấy xấp tiền, xong chợt hiểu. Thì ra thằng Mẹo thấy con Mén có vẻ mướt quá nên nổi hứng muốn giợt le với con nhỏ.

Kể từ hôm ấy, mối thâm tình giữa thằng Mẹo cùng hai mẹ con bà Chí tăng dần theo thời g;ian. Bà như người chới với giữa giòng nước, cố bám vào cái phao của thằng Mẹo để thỏa mãn cái máu dỏ den di truyền mà mẹ bà để lại.

Bà Chí càng mượn tiền của th

Ola

0 comments… add one

Gửi cảm nhận