Anh hùng và mỹ nhân – Truyện 18+

Người con gái áo đỏ, ánh mắt căm hờn nhìn Tây Môn Lộc, móc trong túi ra một cây trúc chạm trổ bằng ngọc thạch xanh biết. Vừa nhìn cây ngọc trúc ấy, Tây Môn Lộc đã run lên sợ hãi, giọng cầm cập ráng hỏi:
– Ngọc Trúc Nữ Nguyễn Thanh là gì của ngươi?

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Giọng băng giá, nhưng không kém giọng độc địa, nàng đáp:
– Là mẹ. Ngươi hài lòng chưa?

Tây Môn Lộc lặng thinh không nói gì nữa. Ký ức hắn còn nhớ rõ, có một lần, trong lúc đang ra tay sát hại Thập Tam gia Võ trang chủ, Ngọc Trúc Nữ bất thình lình xuất hiện. Trận chiến ác liệt xảy ra. Võ công và nội lực của Ngọc Trúc Nữ vốn cao hơn Tây Môn Lộc gấp mấy trăm lần, nhưng vì bấy giờ, Ngọc Trúc Nữ đang mang bầu sắp sanh, và trong lúc gần kết liễu tính mạng hắn, nàng chợt quặn đau vì đứa bé sắp chào đời. Tay chân rã rời, Ngọc Trúc Nữ khịu xuống bất chợt và mê mang đi. Tây Môn Lộc thoát chết trong đường tơ kẻ tóc, lẽ ra phải ra tay giết chết Trúc Ngọc Nữ ngay lập tức, nhưng vì sắc đẹp của nàng quá đẹp, khiến hắn động tà dâm. Hắn bèn ra tay triệt đứt tứ chi của nàng rồi hành cẩu trên thân xác nàng. Hắn vĩnh viễn không quên được ánh mắt căm hờn của Trúc Ngọc Nữ dòm hắn khi bị ô nhục. Ánh mắt ấy, nét đẹp của Ngọc Trúc Nữ rất giống với người con gái áo đỏ này. Tây Môn Lộc rùng mình, và có phần hối hận. Nếu hắn kịp để ý tới người con gái này kỹ hơn một chút, thì hắn không tới nông nổi này. Tiếc thay cho một gian hùng, suốt đời tính toán kỹ lưỡng, không đi sai một nước cờ nào cả, mà nay chỉ vì một phút nông nỗi, dục vọng che lờ con mắt, mà hắn phải thúc thân bị kẻ địch hành xử dã man. Hắn hỏi một câu thẫn thờ:
– Rõ ràng sau đó, ta đã giết chết nàng ta, vậy làm sao ngươi còn sống sót?

Xuân Nương cười khẩy đáp:
– Đúng vậy, tuy ngươi đã giết chết mẹ đứa nhỏ, nhưng đứa bé đã may mắn chào đời trong lúc nguy ngập ấy. Ngươi tưởng đã giết chết mẹ nó, rồi bỏ đi, tuy vậy, Ngọc Trúc Nữ chưa chết mà chỉ hắp hối. Nàng dùng tàn lực của nàng, để sanh ra đứa trẻ này rồi mới trút hơi lìa đời. Trời xui đất khiến, nhằm lúc ta đi ngang qua, phát hiện đứa bé và thây của người đàn bà bạc mệnh này. Sau khi điều tra, biết rõ là ngươi làm, nhưng ta không ra tay.

Tây Môn Lộc ngơ ngác hỏi:
– Ngươi sợ võ công của ta?

Xuân Nương bĩu môi, khinh bỉ nói:
– Ngươi tưởng vậy sao, Tây Môn Lộc? Sở dĩ ta không giết ngươi chỉ vì giết ngươi chỉ làm bẩn tay ta thôi. Ta để dành cái chết của ngươi cho đứa bé ấy. Ta nuôi dưỡng nó, để nó có dịp ra tay trả thù cho mẹ nó, có vậy hồn thiêng của Ngọc Trúc Nữ mới hả dạ nơi âm tỳ.

Tây Môn Lộc chăm chăm nhìn vào Xuân Nương gằn giọng hỏi:
– Xuân Nương, thật ra ngươi là ai?

Nhâm nhi chén rượu, Xuân Nương khẽ ngâm một bài vè:
Trấn thiên hạ lục đạo vương
Sắc, thích, kỳ, phi, bá, thâu
Tà môn ngoại đạo thuần quy
Lục cờ xuất, võ lâm thuận.

Chỉ nghe bài vè đó, Tây Môn Lộc đã run cầm cập gượng lắm mới nói lên câu:
– Người là Sắc Vương?

Nói tới đó, Tây Môn Lộc khịu người xuống. Thần sắc hắn hoang mang, bối rối. Tây Môn Lộc trước nay lừng lẫy gian hồ, không biết sợ là gì nay bỗng trở nên ngoan ngoản như một con cún con. Hắn nhắm mắt, chờ đợi hình phạt.

Người con gái trong màu xiêm phục áo đỏ, chậm rãi đến bên hắn. Nàng ta trói hắn vào một cây cột, rồi lột trần hết quần áo trên cơ thể hắn. Xong, nàng ta nhẹ nhàng cuối người xuống nâng niu con cặc của Tây Môn Lộc lên và bú liếm nó tựa như là đang trân quý một của báu hiếm có trên thế gian. Chiếc lưỡi cong cong, mềm mại khéo léo cứ vuốt vào những điểm nhược trên đầu cặc của nam giới cộng thêm đôi môi đỏ mộng luôn trề ra để con cặc hắn luôn đập vào bờ môi mềm ấy khiến cho Tây Môn Lộc dù trong lúc sơ hãi cũng không chống nỗi sự kích thích và con cu đã cương cứng lên.

Khi đã thoã mãn với tầm cứng của con cặc, người con gái lấy ra một chai mật ong, và dùng tay, xoa khắp dương vật của Tây Môn Lộc, khiến hắn cảm thấy mát rượi vì hương ngọt của mật ong, đồng thời cũng có một chút khó chịu, vì mật ong dày đặc bỏ trên cu khiến nó trở nên keo đặc, dính siêt lại. Rồi nàng áo đỏ lùi lại đằng sau, lấy từ tay một người đàn bà gần đó, một cái lồng chuột, trong đựng hơn chục con chuột lớn nhỏ đủ kiểu. Và nàng ta thả từng con một, từng con một lên người Tây Môn Lộc. Cả cơ thể hắn giờ đây rung lên từng chập từng chập một vì sợ. Hãy thử tưởng tượng, những con chuột cống lông xù xám xịt, móng vuốt sắt nhọn, cái đuôi phe phẩy lờn phờn trên da thịt hắn bò đi bò lại trên cơ thể hắn, và có nhiều con còn bò trên khuôn mặt bảnh trai của hắn, nhe ra hằm răng sắt nhọn như chuẫn bị cắn vào da thịt hắn, thì bảo sao hắn không sợ.

Rồi, có một con háu ăn, đã bò đến dái của Tây Môn Lộc, và cắn tạp một cái. Tây Môn Lộc rú lên đau đớn. Cơn cặc vốn đăng cương thẳng cong, bị mất đi một mảnh thịt ở quy đầu, để lộ những đường gân ở đầu cu. Máu chảy phụt ra như một dòng suối. Những con chuột khác hửi thấy mùi máu trộn lẫn với mùi mật ong, và như có linh tánh sợ đồng bọn táp hết phần ăn của mình, nên chúng vội xúm xít chạy đến thi nhau táp vào củ thịt dồi ở phía đưới. Từng hàm răng nhọn, từng móng vuốt sắt bến cứ thi nhau cào cắn vào của quý của Tây Môn Lộc, khiến máu thịt văng rải khắp bãi đất. Tây Môn Lộc đau đớn, rung lên cầm cập, nhưng tay chân hắn đã bị trói, miệng lại bị điểm huyệt, khiến hắn muốn la thét, vùng vẫy cũng không được. Đau đớn, sơ hãi khôn cùng, hắn ngất đi trong cơn đau dày vò ấy.

Trong cơn mê, Tây Môn Lộc cảm giác được, sau đó, những con chuột đã bị xua đi, và có ai đó đã băng bó lại vết thương, và hắn được uống một liều thuốc khiến cơ thể hắn khỏe lại. Rồi một gáo nước dội vào mặt hắn khiến hắn tỉnh lại. Nhìn chung quanh, vẫn khuôn cảnh bãi đồng hoang ấy, vẫn người con gái áo đỏ đứng trước mặt hắn nhìn hắn với ánh mắt đầy căm phẫn lạnh lùng. Xuân Nương vẫn ngồi trên bệ đài dòm xuống hắn. Bà ta trầm tĩnh nói:
– Đây chỉ mới là bắt đầu thôi Tây Môn Lộc. Chềt sớm thì quá dễ dãi cho ngươi rồi. Hãy từ từ hưởng thụ đi.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.