Anh hùng và mỹ nhân – Truyện 18+

Tây Môn Lộc ngang nhiên bước vào cửa ra vẻ cử chỉ của một người huênh hoang. Đó cũng là một lẽ thường của những người giàu có, tự ỷ mình giàu nên kiêu căng, đi đâu cũng ưỡn ngực ra phía trước, hoặc cũng có lẽ trái lại, vì họ muốn cho người ta biết mình giàu có nên ra vẻ đi nghênh ngang.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Chủ lầu là một vị nương tử trạc chừng tứ tuần, dáng người thước tha, môi son má đỏ, tuy không còn nét đẹp trẻ trung nhưng rất xinh đẹp, duyên dáng. Hồi hai mươi năm trước, bà ta cũng là một kỷ nữ nổi tiếng trong nước, thậm chí cho đến bây giờ, vẫn có nhiều người say mê được sánh đôi bên người thiếu phụ vừa đẹp vừa giàu có này. Nhưng xót thay, gai nào chẳng nhọn, lòng đàn bà nào chẳng độc, và nhất là với một người đàn bà đã dày dạn sóng gió, không một ai có thể ở bên bà thời gian lâu. Tất cả đàn ông sau khi gần gũi bà ta chưa tới ba tháng, ai cũng xụi lơ, dương vật vĩnh viễn không còn nhóc đầu dậy nổi.Nhưng đó là quá khứ rồi, người đàn bà nay đã lớn tuổi, không còn đam mê với nhục dục của xác thịt nửa mà chỉ mê kim lượng. Và cũng nhờ có những người như mụ, nên những người trong chợ mới sống được an cư nhờ vào sự chi tiêu khổng lồ hàng ngày của mụ nói riêng và của Hồng Lầu nói chung.

Thấy có khách quý đến, bà ta nghiêng mình lễ phép chào đón:
– Tư Đồ Xuân xin tham kiến Tây Môn Lộc đại nhân.

Tây Môn Lộc gật đầu, hai tay ôm quyền nói xã giao:
– Tư Đồ má má chớ đã lễ, Lộc mỗ đây không thích những nghi lễ dư thừa của bọn nho văn ấy đâu.

Tư Đồ Xuân mỉm cười, nhẹ nhàng đến bên Tây Môn Lộc, tay vòng tay, người thiếu phụ ân cần dẫn Tây Môn Lộc vào phòng khách, vừa đi bà vừa nói:
– Người đã đến là khách, thì má má này phải đón chào cho phải đạo làm chủ ấy thôi. Nay lễ phép đã xong, mình đã là người một nhà, chúng ta vào phòng khách, vừa uống trà vừa nói chuyện nhé.

Vừa ngồi xuống, gia nhân đã vội bưng ra một lò lửa hồng, làm ấm áp cả căn phòng. Gã nô bộc khéo léo châm nước vào phích, đặt lên lò, rồi khép nép lui xuống. Cử chỉ nhanh nhẹn, khéo léo có lề lối ấy tưởng chỉ có trong hoàng cung mà thôi. Trong căn phòng, chỉ còn lại Tư Đồ Xuân và Tây Môn Lộc ngồi đối diện nhau thôi. Tây Môn Lộc nhíu mày hỏi:
– Đây là một kỹ viện ư? Chẳng lẽ kỷ viện danh tiếng nhất nước lại chẳng kiếm ra một con kỹ nữ nào ra hầu hạ bổn đại gia ư?

Tư Đồ Xuân che miệng, bật tiếng cười khúc khích. Tiếng cười tuy nhỏ, nhưng thanh tao, dâm dật.
– Bà cười cái gì?

Tư Đồ Xuân ngừng cười rồi nhỏ nhẹ đáp:
– Tiện thiếp cười vì chê đại gia nhìn không khéo léo. Chẳng lẽ người trước mắt ngài không phải là một con kỹ nữ ấy ư?
– Bà ư?

Tư Đồ Xuân gật đầu cười nói:
– Má má cũng là xuất thân từ kỷ nữ ấy thôi. Chẳng lẽ ngài chê tiện thiếp già nua không xứng đáng phục vụ ngài ấy ư?
– Xuân má má, bà giở trò gì vậy? Bà muốn bao nhiêu thì cứ kêu giá, tại làm sao lại trêu đùa tại hạ quá quắt như thế!

Xuân nương miệng vẫn nở một nụ cười, nàng thẩy cho Tây Môn Lộc một cái nhìn đắm đuối, rồi mới từ tốn nói:
– Xuân nương nào có dám trêu trò với Tây Môn đại gia, chẳng qua nghi thức đón khách của đệ nhất kỹ viện dĩ nhiên khác với những kỷ viện mà Tây Môn đại gia từng đi qua. Ngài cứ bình tĩnh mà xem sự phục phụ khách hàng của chúng tôi, ngài nhé!

Rồi Tư Đồ Xuân móc trong túi ra những viên thuốc được vo tròn, xanh xanh đỏ đỏ bỏ vào trong ấm nước sôi rồi quậy đều. Màu nước đang trong suốt trở nên đen như tàu mực đen. Một mùi thơm phưng phức lan toả khắp căn phòng. Được độ chừng nửa cây nhang, Xuân Nương với lấy một lọ ngọc để trên bàn đổ một ít lá trà vô trong ấm rồi nhấc xuống đổ vô chén nước, rồi nâng lên mời Tây Môn Lộc. Tây Môn Lộc, trợn tròn ánh mắt, cầm lấy chén trà, rồi bỏ xuống bàn hỏi:
– Có hai chuyện ta cần hỏi trước khi ta uống chung trà này. Một là bà đã bỏ những thứ thuốc gì vô trong chén trà? Hai là tiền cọc là bao nhiêu? Bà hãy nói ra, còn không xin thứ lỗi Tây Môn Lộc này đành cáo từ.

Xuân nương nâng ly rượu nữ nhi hồng lên uống cạn, rồi chậm rãi đáp:
– Đã đến lúc tiểu thiếp xin nói đến nghi thức giao tiếp của kỹ viện này rồi. Đại nhân, chén trà này tiện thiếp đã bỏ vào một số loại thuốc độc và…
– Thuốc độc???

Tóc tai Tây Môn Lộc dựng đứng lên khi nghe tới chữ ‘độc’.

Tư Đồ Xuân vẫn bình thản nói tiếp:
– Phải bảy vị thuốc độc, Đoạn Trường Thảo, Hắc Cốt Xương, Bạch Xà Dãi, Hỏa Nhện Độc, Thất Bộ Hoàn, Vạn Độc Ngân, và Âm Dương Hòa Hộp Tán. Những thứ thuốc này không phải một sớm một chiều mà kiếm được, và tiện thiếp đã phải 7 lần lửa, 7 lần phơi mới chế thành đơn dược. Nước suối được lấy từ đỉnh núi Thiên Sơn, nơi không người lui tới rất thuần khiết và lọc sạch. Bảy chất độc chế vào trong chung trà này, độc công độc, tan lẫn ra, không gây hai người. Hơn nữa, sáu vị dược độc đầu được hòa chế để trợ tăng dược lực của chất độc thứ bảy, Âm Dương Hoà Hợp Tán , biến chung trà này thành một thứ nước kích dâm tột cùng cho nam giới nhưng lại không gây độc hại cho cơ thể. Hơn nữa, những lá trà Long Tĩnh tiện thiếp bỏ vào đã pha lẫn với Hà Thủ Ô, Nhân Sâm thành hình, Thiên niên linh chi thảo, và Huyết yến. Thiết tưởng trong nhân gian này, chén trà của thiếp có thể nói là đệ nhất vô song.

Tây Môn Lộc nghe xong, khoái chí toan cầm lấy chén trà uống ngay. Nhưng Tư Đồ Xuân đã dơ tay cản lại và nói:
– Đại nhân hãy khoan để tiện thiếp nói hết những cái hay của chung trà này để ngài uống mà hoàn toàn hài lòng với chén trà này. Như thiếp đã nói hồi nãy, chung trà này do chứa rất nhiều dược lực, nên sau khi ngài uống, chỉ trong vòng tàn nửa cây nhang, chất thuốc sẽ thấm vào sâu trong ngũ tạng lục phủ của ngài. Chất thuốc sẽ dồn hết sinh lực ngài xuống dương vật, nên dù ngài có là một lão già phế nhân, nó vẫn có thể làm dương vật ngài sống lại. Chất thuốc sẽ kéo dài 3 ngày 3 đêm, đại nhân sẽ không bao giờ mệt mỏi, suy lực, mất hứng. Của quý ngài sẽ luôn luôn thẳng cứng, và dịch tinh của ngài sẽ không bao giờ ra trong thời gian này. Và chỉ có thế nó mới giúp ngài hưởng thụ được cái giá ngài phải trả.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.