Bình minh không đến – Truyện 18+ Trong tù

Bình minh không đến – Truyện 18+ Trong tù  Bình minh không đến

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Binh minh khong den - Truyen 18+ Trong tu

Trung cầm trong tay bản danh sách các tù nhân mới để chờ tiếp nhận một đợt chuyển tù đến trại giam của hắn sáng nay. Không khí nóng bức đến ngột ngạt, trời miền Trung giữa trưa hè nóng như thiêu như đốt làm cho con người luôn trong một tâm trạng bứt rứt đến bực bội.
Thường thì cứ khoảng hai đến ba tháng một lần trại giam số 16 lại tiếp nhận một đợt tù nhân mới từ các nơi gửi đến. Họ đều là các tội phạm mới vừa được xét xử và được chuyển đến trại giam để thụ án. Trước khi chuyển đến làm quản giáo ở trại giam này, Trung mới chỉ là một sinh viên mới ra trường, có lẽ vì không có quen biết hay chạy chọt gì nên dù khi còn ở trường cảnh sát dù Trung là một học sinh khá nhưng khi tốt nghiệp hắn vẫn bị bố trí về cái trại giam chết tiệt này.
Trại giam số 16 nằm ở một cái vùng heo hút, nếu không muốn nói là gần như một ốc đảo đối với thế giới bên ngoài. Nếu đứng ở phòng giám đốc trại giam – nằm trên đỉnh đồi cao nhất trại phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh thì chỉ thấy núi non trùng điệp, tầng tầng lớp lớp tưởng như kéo dài ra xa mãi. Khi mới nhận quyết định chuyển về trại công tác, Trung không hiểu tại sao mọi người vẫn thường gọi trại giam số 16 là trại giam địa ngục, họ còn sáng tác cả một bài thơ về trại.

“16 đi dễ khó về – Khi đi nguyên vẹn khi về tả tơi.”

Nhưng mới chỉ ở đây hơn một năm, Trung đã hiểu được tại sao cái trại của gã lại bị gán cho cái danh như vậy, và quả thực, Trung tự nghĩ, nó hoàn toàn xứng đáng với những gì mà người ta đặt cho. Thậm chí, theo Trung, với những gì mà hắn đã trực tiếp nhìn thấy và trực tiếp tham gia, sự khủng khiếp ở đây còn vượt xa những gì mà người ta đồn đại về nó.

Trong phạm vi gần một trăm kilômét vuông quanh trại giam hoàn toàn không có một ngôi nhà hay một gia đình nào sinh sống, chỉ có một làng nhỏ nằm dưới thung lũng phía Tây của trại nhưng để đến được đó phải vượt qua những ngọn núi cao và dựng đứng, những vực thẳm hun hút luôn sẵn sàng nuốt chửng bất cứ vật gì. Điều đó cũng có nghĩa rằng trong phạm vi ấy, hắn là một trong hai người đàn ông duy nhất, người đàn ông còn lại là lão giám đốc trại giam. 16 là trại giam dành riêng cho nữ phạm nhân ở đây thì có đủ những lí do để có mặt ở nơi này, từ trộm cắp cướp giật, đĩ điếm chủ chứa đến buôn lậu, trốn thuế, lừa đảo. Điểm chung duy nhất mà Trung nghĩ những người tù này có đó là tất cả đều có một cái lồn giữa hai chân để đàn ông đút vào và..chấm hết. Có một diều cần nói thêm ngay từ đầu là trại 16 là trại giam theo kiểu tự nhiên tức là hàng rào hay tường bao quanh đều khá sơ sài, nhưng nơi này rất nổi tiếng vì trước giờ rất ít tù có thể vượt ngục do ai cũng hiểu việc vượt rừng núi bao quanh cái địa ngục này là gần như không thể, nếu không muốn làm mồi cho thú dữ hay rơi xuống vực núi cheo leo.

Trại giam có mười lăm quản giáo, dĩ nhiên là trừ hắn và giám đốc như đã nói, số quản giáo còn lại đều là nữ.Trại có khoảng một trăm phạm nhân, nếu tính cả số mười chín phạm nhân sắp chuyển đến ngày hôm nay thì có lẽ là gần đúng một trăm, Trung không nhớ chính xác. Thường số phạm nhân bị đưa đến nơi này tuổi đều không quá bốn mươi, số tội phạm có tuổi cao hơn có lẽ được châm chước không bị chuyển đến đây vì lẽ đã có một số phạm nhân lớn tuổi trước đây đã bị chết ngay tại trại do không chịu nổi sự kham khổ ở trại.

……

Trung lấy tay quệt mồ hôi đang ướt đầm đìa trên trán, cái quạt trên trần nhà quay ngập ngừng càng như trêu tức gã, nó phả vào người toàn những luồng không khí nóng gắt đến khó thở. Trung nghe thấy tiếng cửa chính của trại kéo mở ra, lớp sắt lâu ngày của cửa trại đã han gỉ nên mỗi lần đóng mở đều phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt rất khó chịu. Có điều chẳng ai quan tâm đến điều này vì thực ra cửa trại cũng chỉ được mở rất ít những lúc chuyển tù nhân đến và đi mà thôi.

Mười chín phạm nhân được chuyển tới đã được xếp thành một hàng dọc trong phòng sinh hoạt chung. Gọi là như vậy cho oách chứ thực ra đó chỉ là một căn phòng rất lớn, lớn nhất tại trại, có thể chứa được hết tất cả phạm nhân và quản giáo của trại. Đó là nơi vẫn dùng để điểm danh phạm nhân hàng sáng trước buổi lao động và là nơi để những phạm nhân mới đến trại tập trung và nhận quần áo như hôm nay. Lúc Trung bước vào căn phòng thì phạm nhân mới đã phải khai báo xong hết tên tuổi cũng như án phạt để một nữ quản giáo đối chiếu với trong giấy tờ. Mỗi người bọn họ đều đã được phát một bọc vải, bên trong có hai bộ quần áo tù và một vài đồ cá nhân khác như khăn mặt, bàn chải, xà phòng…Sau khi nhận mọi thứ xong xuôi thì mười chín phạm nhân lại bị nắt phải đứng thành một hàng dọc như lúc đầu, trên tay họ vẫn giữ khư khư những thứ vừa được phát. Trung quan sát thấy những khuôn ặt, lì lợm có, bất cần có và kể cả sợ hãi run rẩy cũng có. Trước mặt họ là người giám đốc của trại giam, một người đàn ông khoảng năm mươi, nước da đen nhẻm vì nắng cháy, cái đầu hói nhẵn thín lơ thơ vài sợi tóc và dễ nhận ra nhất là cái bụng phệ chảy xệ xuống sau mỗi bước đi. Điều này đã thành thông lệ, các phạm nhân mới vào trại đều phải nghe giám đốc trại phổ biến mọi nội quy của trại. Nhưng Trung biết đó chỉ là màn đầu tiên và việc phổ biến này sẽ xong rất nhanh. Trung đã đứng ở đúng cái chỗ này để nhận không biết bao nhiêu là đợt tù mới, lần nào cũng diễn ra giống với lần nào. Ông giám đốc trại – tên Tư – chả dỗi hơi thừa sức để đứng đây phổ biến nhiều mấy cái điều luật dở hơi của trại. Chủ yếu là cái màn hay ho sắp tới, tất cả những nữ phạm nhân đều phải trải qua, Trung băn khoăn thầm nghĩ có vẻ như hôm nay ông giám đốc hơi lâu hơn mọi lần khác. Mọi khi ông ta chỉ nói có mấy câu là bắt mấy cô nữ tù phải làm ngay, có lẽ hôm nay tại thời tiết. Khuôn mặt những mỡ của ông ta đỏ lựng lên vì nóng, mồ hôi vã ra đầm đìa đến mức không kịp lau.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.