Bình minh không đến – Truyện 18+ Trong tù

Trung có một cảm giác một cái gì đó vô hình đang bóp nghẹt cổ họng của mình khiến hắn không thể nào thở được. Bàn tay hắn vồ vập mân mê thân thể trần truồng của Vân với tất cả sự đam mê của một gã đàn ông bình thường nhất. Trung buông thả mình trong hoan lạc, giờ thì hắn mới thực sự trở thành một thằng cai tù chính gốc ở cái địa ngục này bằng việc có quan hệ xác thịt với một nữ phạm. Tuy ở đây chỉ có hắn và lão giám đốc là giống đực nhưng hình như đã tồn tại một quy định ngầm bất thành văn ở đây, nữ tù có bổn phận phải chăm lo cho quản giáo ở trên giường, và quản giáo chỉ là quản giáo khi ít nhất đã làm ông chủ một lần. Hắn cảm nhận được trong tay mình là một quyền lực to lớn, cho dù chỉ là quản giáo loại hạng bét nhưng dù sao hắn vẫn có thể trở thành một ông vua con ở đây. Những gì mà hắn ghê tởm khinh khi bấy lâu, nay hắn đang giở ra với cô nữ phạm khốn khổ. Liệu hắn làm vậy có còn là con người hay không, giờ thid hắn đâu có gì khác với cái lão già mà hàng ngày gã thầm khinh bỉ kia. Hắn đã lôi một cô phậm nhân về phòng mình, và đang vầy vò thân thể cô nàng một cách không thương tiếc, như một con thú dữ.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Hai tay của Trung miết chặt thật mạnh lên hai bầu vú vẫn chưa mất đi sự săn chắc của Vân, hắn cảm nhận thấy hai bên vú căng tràn nhựa sống đang láp đầy hai bàn tay hắn, đem lại cho hắn một nhiệt tình. Trong hắn tự dưng trào lên cảm giác ham mộ hết mức tạo vật kì diệu của tạo hoá ban cho người đàn bà. Vân mặc tình cho hắn mân mê, sờ mó khám phá mọi ngóc ngách trên cơ thể của mình, chỉ nhắm mắt. Những động tác hắn đang giờ ra với nàng có phần thô bạo, nhưng nó chẳng thấm vào đâu so với những kiểu mà nàng đã phải chịu khi ngủ với lão tư giám đốc trại. Những lúc làm trò chơi cho lão, dơn giản vân chỉ có cảm giác củ một con vật, của một món đồ chơi, còn bây giờ, ít ra Vân cũng cảm thấy mình là một người đàn bà. Một người đàn bà được một gã đàn ông ngưỡng mộ hết mức và hắn thể hiện sự ngưỡng mộ đó của mình bằng cách không ngừng cào cấu bóp mạnh lên lớp da thịt đàn bà mát rượi của nàng. Những động tác của một con thú đang say, đang điên trong cơn động đực nhưng chính những động tác của một con vật đó của hắn lại đem cho Vân cảm nhận thật tuyệt vời.

Vân nhắm mắt lắng nghe da thịt mình chịu đựng sự phẫn nộ động tình của Trung trong lúc hắn không còn đủ minh mẫn để quan sát thân thể trần truồng của người đàn bà trong tay mình nữa, hắn mê dại bởi mùi da thịt, bởi cảm giác nõn nà của vú, của lồn, tất cả mọi giác quan của trung căng ra cảm nhận sự trần truồng không có gì che đậy của người đàn bà giờ đã hoàn toàn buông mình, thả lỏng mặc cho hắn tha hồ, mặc cho hắn thoả chí. Trong thâm tâm của mình, tự dưng trung thấy một sự rung động mãnh liệt khi làm việc này, cho dù hắn cũng không biết việc mình đang làm là đúng hay sai. Đây tuy không phải là lần đầu tiên hắn làm tình với một người phụ nữ nhưng là lần đầu tiên hắn làm việc này với một nữ phạm, lần đầu tiên hắn có thể thoải mái trút hết tất cả ham muốn bản năng của gã lên thân thể một cô gái, kể từ lúc hắn khăn gói quả mướp đến cái trại giam này làm quản giáo. Cả một quãng thời gian dài kìm nén, có vẻ như đến đêm nay, sự ham muốn nhục dục phát tiết ra làm cho trung không còn đủ khả năng để có thể chống lại những đòi hỏi, khiến hắn mút mát, sờ mó, cào cấu, cắn xé như điên loạn không còn làm chủ được mình. Không phải là một gã đàn ông tên tủng mà như có một con thú bên trong chính hắn đang phẫn nộ đòi được làm tình với đàn bà ngay lập tức. Không phải một người đàn bà nào cũng chấp nhận bị làm tình, bị địt khi người đàn ông cư xử như thế, nhưng Vân vẫn kiên nhẫn mặc cho hắn làm tất cả mọi thứ mà hắn muốn trên cơ thể mình. Có lẽ một phần bởi Vân muốn dâng hiến cho hắn trọn vẹn xác thịt mình, khuôn mặt, thân hình, những chỗ thầm kín trên ngực, giữa hai chân của mình, dù cho thân xác không còn trong trắng, đầy những vết hằn đau đớn của thời gian và của những gã đàn ông khác. Chỉ là một đứa con gái rơi vào vòng tù tội, không được học hành nhiều và cũng va vấp không ít từ rất sớm, những bản năng đàn bà, thứ mà chẳng ngừơi phụ nữ nào không có đang mách bảo Vân rằng sự hành hạ mà Trung đang làm với mình xuất phát từ chính những tháng ngày hắn phải sống trong cái trại giam khốn nạ này. Trong những phút giây mở đầu một cách cuồng loạn nhất của cuộc làm tình, trong những hơi thở gấp gáp của hắn khi áp miệng vào hai vú nàng má nhay, mà cắn xé , Vân vẫn thấy thoang thoảng một sự thánh thiện, chân chất của một người đàn ông.

Dù chỉ là hạng đàn bà sống ở tận đáy cùng bị bỏ rơi của xã hội, bị dằn vặt hành hạ không ngừng nghỉ hàng ngày, nhưng trong Vân cũng như bất kì một người đàn bà nào khác dù rơi vào hoàn cảnh này, vẫn luôn tồn tại một sự cao ngạo, một giá trị riêng của đàn bà. Một con điếm xấu xa bẩn thỉu nhất khi lên giường ngủ với khác, làm trò chơi phục vụ đàn ông vẫn cảm tháy nỗi nhục mà mình đang phải chịu đựng. Mỗi khi làm trò chơi cho lão Tư thảo mãn dâm dật, Vân tuy ngoài miệng cười nói là vậy, tuy bú cặc liếm dái cho lão một cách say sưa cần mẫn làm vậy, nhưng một điều mà ngay Vân cũng không thể dối được chính mình, nàng cảm thấy ghê tởm, lờm lợm ngay cả khi chỉ tiến lại gần, nằm trần truồng cạnh lão, đừng nói tới việc cho lão địt đéo. Dù cho Trung cũng chẳng phải là một gã trai đẹp đẽ gì,nhưng những nét thô kệch trên khuôn mặt gã phù hợp với vóc dáng hơi quê mùa, mọi thứ đều xấu xí của hắn khi tập hợp lại với nhau thành một cơ thể hoàn chỉnh thì cũng có những nét là lạ hấp dẫn đàn bà riêng. Nhất là ở cái chốn này, hình như đàn ông trở thành một sinh vật lạ, ngay cả một lão già ục ịch béo phị như lão Tư cũng có thừa sức để buộc mấy mợ phạm nhân cái trại này tranh giàng nhau một đêm với lão đến nỗi choảng nhau sứt đầu mẻ trán.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.