Bình minh không đến – Truyện 18+ Trong tù

Vân nghe cơn tức giận ở đâu bỗng ập đến, không thể nói hết cái cảm giác bị bỏ rơi kiểu này. Trước giờ trong thâm tâm, tất cả mọi người, cả quản giáo lẫn tù nhân ở cái trại 16 này luôn coi Vân là người được bố già yêu chuộng nhất. Bản thân Vân tuy không tự hào gì với cái danh hiệu ô nhục ấy, song nó cũng đủ để khiến cô nàng vênh mặt và ra vẻ bề trên với bạn tù cũng như mấy mụ quản giáo cũng ít khi dám ho he ra lệnh, đánh đập cô nàng như những nữ phạm khác. Vậy mà bây giờ từ lúc cô nàng tụt quần áo ra đến lúc phải chấp nhận mở miệng quyến rũ, lão già vẫn chả thèm quan tâm đến ả mà lại cười cợt mơn trớn cái con kia. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, Vân chỉ muốn túm tóc con nhỏ mà đẫm đá cho một trận để nó hiểu hết cái luật ở đây, nhưng nếu làm vậy, chắc lão già sẽ cho ả một trận thừa sống thiếu chết vì dám mạo phạm đến vợ yêu đêm nay của lão. Biết chắc là chẳng thể cạnh tranh lại với cô ả kia, cả về nhan sắc, da thịt và cả về sự tươi mới ngây thơ, không mặt nào là Vân có thể bì lại với ả, thôi thì đành xuống nước mà làm vui lòng lão già, kẻo từ rày về sau lão chẳng thèm ngó đến vân thì cô ả chỉ còn nước quay về trồng rau gánh phân với mấy con mụ nông dân da đen sì mặt rỗ chằng chịt xấu xí.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Bàn tay điêu luyện của Vân bước đến mơn man sau lưng lão già, mười đầu ngón tay của ả cảm nhận rõ rệt cái làn da bèo nhèo của lão, lớp mỡ khiến cho da thịt lão như chảy thành từng cuộn đến phát tởm. Lão cứ mặc kệ cho bàn tay của Vân sờ mó vào người, kể cả khi co oả thọc cả hai tay vào trong cái quần xà lỏn duy nhất trên người, chạm vào cái của nợ ấy, lão cũng chả thèm nói câu nào coi như là việc nghiễm nhiên mà Vân phải làm khi ngủ với lão.

– Anh nhấc người lên để em cởi quần cho nào, tội nghiệp thằng nhỏ nãy giờ phải chịu chật chội trong quần anh khổ sở chưa kìa. – Miệng nói tay làm, Vân nhanh chóng nâng người lão già lên một chút cho khỏi vướng rồi kéo thẳng tay cho cái mảnh vải nhàu nát tuột ra đến tận đầu gối lão già, lộ ra dương vật nhô cao phát tởm. Đến lúc này Vân mới được an ủi chút ít vì lão Tư quay lại ném cho ả một cái nhìn khen ngợi, cám ơn ả mang lại cho lão sự khoan khoái vì được giải thoát khỏi sự đè nén lên cái của quý ấy bởi cái quần hoàn toàn không còn cần thiết vào lúc này.

Vân cứ mặc kệ cái quần vẫn vướng lại ở chân lão mà chỉ kéo căng nó ra để hai chân lão già mở rộng hơn ra. Khi khoảng cách nơi háng của lão vừa đủ, theo thói quen là Vân ngay lập tức vục mặt vào lấy cái chỗ bẩn thỉu nhất trên người lão để nâng niu cái của nợ của lão già. Công bằng mà nói cái của ấy của lão chẳng thể gọi là tệ hại nếu so với những ông già cùng tuổi lão, song nếu giơ cái vật ấy ra thì tất cả đàn bà trên đời này có lẽ đều phải rùng mình ghê rợn. Nó to bè, không quá dài nhưng cái đầu khấc tím bầm phớt đỏ như hằm hè chỉ chực đút vào lồn để tra tấn người đàn bà chung chăn gối. Hai bìu dái của lão chảy xệ xuống, nhăn nheo, teo tóp đến thảm hại vì những đêm truy hoan không ngừng nghỉ. Dọc trên chiều dài cái của ấy, cả trên cái đầu khấc nữa, Vân quan sát thấy không biết bao nhiêu những bơn trắng đục đóng bết lại, có lẽ là tinh dịch và những chất bẩn khác tiết ra mà lão già chẳng bao giờ chịu lau rửa gì cả. Thường thì mỗi lần Vân hầu lão, khi lão xuất tinh xong vào lồn thì bao giờ Vân cũng chờ đến lúc lão rút cặc ra khỏi lồn mình thì đã chuẩn bị khăn mặt lau rửa cho lão cẩn thận, ngay bản thân co oả cũng chẳng hề muốn cái vật ấy quá bẩn thỉu, ghẻ lở bệnh tất, dẫu sao nó cũng đút ra đút vào cơ thể của chính mình, bẩn quá thì hoá ra tự mình đi rước bệnh cho chính mình. Ngay đến lão Tư cũng thích làm tình với Vân vì sự cẩn thận tận tình ấy, có điều khi lão đổi món với những ả đàn bà khác trong trại thì đâu lại hoàn đấy. Như đêm qua khi lão địt một ả, ả làm xong nhiệm vụ thì cũng lăn ra ngủ khì bên cạnh lão, ngày hôm nay lão lại quên không rửa ráy thành thử cái của nợ ấy bê bết những cặn trắng bốc mùi khủng khiếp làm vân khi dí sát mặt vào con cặc lão cũng phải nhăn mặt rùng mình.

Phía trên lão cứ mặc kệ Vân rúc vào hạ bộ của mình, vẫn cứ điềm nhiên ve vuốt liếm lát cơ thể trắng hồng mắt rượi của Nụ, có điều lão cũng ý thức được việc mình đang được địt một lúc hai ả xinh xắn, thành thửu khi Vân cúi xuống thì lão hơi rướn háng về phía cô ả ra hiệu ngầm cho cô ả bú cặc cho mình. Vân định nói với lão bảo lão cho phép mình được lấy khăn lau sơ qua cho đỡ ghê rồi bú sau nhưng nghĩ đi nghĩ lai thì cô ả thấy làm vậy chẳng ổn chút nào. Chắc chắn là giờ mở miệng ra nói thì lão sẽ gạt phắt đi ngay, thứ nhứt là giờ lão đã quá nứng đâu thể chịu chờ đợi Vân chạy đi lấy khăn trở lại mới bú cho lão, thứ hai là nếu Vân chê cặc lão bẩn không chừng lão sẽ đánh cho một trận vì cái tội hỗn láo, mà quả có bẩn thật chăng nữa, lão cũng thích bắt Vân phải lấy lưỡi, lấy môi ra mà lau cho lão chứ nhất định là chẳng chịu cho Vân dùng cái khác. Càng bẩn, bắt Vân phải nhắm mắt mà bú, lão sẽ càng khoái, bao lần làm tình chung, vân còn lạ gì cái tính bệnh hoạn ấy nữa. Nếu như mọi hôm thì Vân còn có thể giở cái bài nũng nịu, đe doạ nếu không lau thì sẽ không bú và không cho lão địt, chứ đêm nay làm thế thì lão chẳng ngại ngần gì mà không đá đít tống cổ cô ả ra khỏi phòng tân hôn của lão với cô nàng mới nhập trại. Thôi thì nhắm mắt làm liều, vân cố hà miệng to hết cỡ để cho cái của nợ ấy vào hết trong miệng, cái mùi ngai ngái kinh khủng nhất từ trước đến nay Vân từng biết làm cô ả suýt nữa thì không kìm nén được mà nôn thốc nôn tháo. Vân cố gắng bú được hơn mười phút thì mới dám nhè cái của ấy ra khỏi miệng, phía trên lão già cũng đã ngừng không vần vò thân thể Nụ nữa mà quay mặt xuống quan sát Vân bú cặc cho lão. Vân hài lòng khi thấy cái của ấy bây giờ trở nen cực kì sạch sẽ, thân cặc trắng hồng, cái đầu khấc giờ đỏ ửng nhưng không còn một chút chất bẩn nào còn dính bết lại nữa. Vân cười, cổ họng nuốt đến ực nước bọt vào cuống họng. Bỗng dưng cô ả lại thấy chợt rùng mình ghê ghê vì cái việc mình vừa làm, cái đàn ông của lão già trở nên sạch sẽ cũng đồng nghĩa với việc nãy giờ Vân đã phải liếm, phải nuốt hết tất cả cái đống chất bẩn trước đó dính trên cặc lão vào bụng, không khéo ngày mai sẽ bị đau bụng khó ở quá đi mất – Vân nghĩ thầm mặc dù ngoài mặt vẫn phải làm bộ tươi cười cho lão khoái chí.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.