Bùa Thần Khoái Lạc – Truyện 18 +

Bùa Thần Khoái Lạc – Truyện 18 +  Bùa Thần Khoái Lạc

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Bua Than Khoai Lac - Truyen 18 +

Ngồi trước hiên một căn nhà trong con hẻm nhỏ và lầy lội tại Khánh Hội. Phu bưng chiếc hộp sắt, chờ đợi đã hơn một tiếng đồng hồ rồi. Trời còn mưa lâm râm, lành lạnh. Có lẽ không phải khí hậu lạnh vì bây giờ đang vào mùa hè.
Không biết có phải cái hộp chàng đang ôm trong tay làm cho thân thể Phu cứ chốc chốc lại rùng mình hay không. Vì quả thực, nỗi thắc mắc và sợ hãi cứ ám ảnh chàng từ lúc cầm chiếc hộp sắt này tới giờ.

Đây chỉ là chiếc hộp đựng bánh Trung Thu bằng thiếc mỏng, nhưng hiện nay trong hộp đựng cái gì, chàng vẫn đoán không ra. Phu nhủ thầm:
– Không lý đây là bạc giả hay thuốc phiện. Không thể nào?

Nhưng dù cho là gì gì chăng nữa, Phu cũng phải chờ đợi ở đây cho tới khi Cư tới. Cư là một thằng nghiền như chàng, nhưng y lanh lẹ và mồmmép hơnPhunhiều. Bất kể hạng người nào nó cũng quen được, mánh mung đủ thứ. Còn Phu chỉ trông vào ba đồng tiền của mấy ả chơi bời trong xóm này. Cứ tối tối, chàng lân la ra đầu hẻm bắt mối cho gái. Đã mấy năm nay, nhiều khách làng chơi đã biết mặt Phu, nên khi cần giải quyết sinh lý, chỉ việc tới đầu hẻm này là muốn loại gái nào chàng cũng tìm ra được cho khách ngay.

Chiều nay, Phu đang lang thang ở đầu hẻm như thường lệ. Đại ca Vinh đã tới đưa cho chàng chiếc hộp sắt và bảo bằng bất cứ giá nào cũng phải chờ thằng Cư ở đây trao cho nó chiếc hộp sắt này.

Đại ca Vinh là kẻ bán thuốc phiện, Phu đã thiếu anh ta hàng chục ngàn tiền mượn hít thuốc hàng ngày. Bởi vậy, Vinh bảo chàng làm gì Phu cũng không dám từ chối. Dù cho chiếc hộp sắt này có là bom nổ chậm, Phu cũng phải nhận chuyển giao cho bất cứ người nào mà Vinh nhờ chàng.

Phu đã thử lắc chiếc hộp nhiều lần. Có lúc nó lục cục như có một vật gì giống củ khoai. Có lúc chiếc hộp lại nhẹ tênh nhưchẳng có gì trong đó, rồi tự nhiên nhiều khi nó nặng như bao gạo. Có lẽ vì thếmà tự nhiên Phu thấy lạnh mình.

Trời mưa lù mù, mấy chiếc đèn đường tỏa ra một thứ ánh sáng yếu ớt nhưchỉ để dụ những con thiêu thân đâm đầu vô chết. Hôm nay Phu chưa bắt được mối nào cho em út, chàng bồn chồn ngồi co ro ôm chiếc hộp sắt chờ Cưtrong cái nơi tranh tối tranh sáng này. Thời gian lê đi từng bước, chậm chạp nhưmột bà già hết hơi. Nếu như không phải chờ Cư, chàng đã lẩn vô tiệm hút, ôm một em bé và làm vài ngao từ lâu rồi.

Phu nghĩ tới con Huệ vừa trốn nhà từ Nha Trang vô đây nhập làng chị em ta tuần trước. Con bé thân thể no tròn. Bộ ngực lúc nào cũng rung rinh như căng sữa.Cũng chỉ vì em nghiện thuốc mà bỏ chồng bỏ con, đi vào con đường bán thân nuôi miệng này.

Lẽ dĩ nhiên khi bước chân vô con hẻm này, Huệ phải trình díện chàng liền. Phu đã không bỏ lỡ cơ hội thử lửa ngay ngày đầu tiên khi Huệ tới tìm chàng. Cô nàng hít cũng vào tay khá, không thua gì Phu. Bàn tay thon thon ấy ve tròn viên thuốc, nhét vào dọc tẩu, hơ lên bàn đèn thật gọn. Chiếc miệng xinh xinh chụm lại, kê vô dọc tẩu hít một hơi dài tới bất tận, và rồi nàng nuốt chửng ngụm khói. Xong xuôi, chiêu một ly nưdc trà thực đậm, nhấp miếng kẹo đậu phộng rồi bật ra lim dim; Phu đã kéo căng cái thân hình núi lửa đó ra, cắn vô da thịt nàng tới rướm máu mà Huệ cũng chẳng coi vào đâu: Nàng còn dạng chân ra thực rộng, ưỡn hẳn mông lên theo bàn tay tàn bạo của Phu vầy vò.
– Anh Phu, ngồi co ro đây làm chi vậy. Vô nhà làm một ngao cho tỉnh đi. Mưa gió thế này em nghĩ không có khách nữa đâu, cũng tối rồi còn gì.

Phu ngước mắt nhìn lên, chàng vừa nghĩ tới Huệ thì nàng đã lân la ra đây tìm chàng rồi. Có lẽ trời mưa gió, không có khách, lại buồn vì nhớ nhà nên cô nàng tìm chàng rủ về kiếm vài hơi thuốc cho đỡ cô đơn. Phu mỉm cười nắm tay Huệ, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh.
– Anh còn phải chờ thằng Cư để trao cái hộp này cho nó đã. Em ngồi đây với anh cho đỡ buồn.
Huệ vừa ngồi xuống sát cạnh Phu vừa nói:
– Thì anh để mai gặp anh ấy đưa không được sao, trời mưa gió thế này ngồi đây làm chi?
Phu lắc đầu nguầy nguậy:
– Ấy không được đâu em. Hộp này là của đại ca Vinh, nhờ trao cho thằng Cư. Anh ấy nói bằng bất cứ giá nào, cũng phải chờ nó ở đây cho tới khí trao được chiếc hộp này mới thôi.
Huệ tò mò hỏi:
– Chiếc hộp đựng cái gì mà quan trọng thế hở anh?
Phu nhún vai.
– Anh cũng không biết.
– Anh cho em coi thử được không?
Phu trao chiếc hộp cho Huệ, nói:
– Coi thôi nhé, đừng có tò mò mở ra là lãnh đủ với đại ca Vinh đó.
Huệ mỉm cười.
– Dạ, em coi sơ sơ bên ngoài thôi mà. Đồ của đại ca Vinh ai dám rớ vô chứ.
Huệ đỡ chiếc hộp từ tay Phu, nâng lên coi. Nàng ngạc nhiên, la lên:
– Ủa, là chiếc hộp không mà. Có gì đâu.
Vừa nói Huệ vừa cầm chiếc hộp lắc thực mạnh. Phu gật đầu:
– Ừ nó như vậy đó. Nhưng mà coi chừng, có lúc nó trở nên nặng như có vàng khối ở trong đó chứ không chơi đâu, em coi chừng rớt đó.
Huệ bật cười:
– Anh đừng có hù em chứ, làm như chiếc hộp này có ma không bằng.

Huệ vừa nói xong, bỗng chiếc hộp phát ra những tiếng lục cục và tay nàng nặng chĩu. Huệ hoảng hồn buông ra. Phu ngồi cạnh nhanh tay chụp được chiếc hộp sắt, chàng vẫn sợ Huệ ném chiếc hộp xuống đất, móp méo là chết với đại ca Vinh. Bởi vậy, khi Phu thấy nàng biến sắc mặt là biết ngay có chuyện rồi, vội vàng chụp lấy chiếc hộp, không để nó rơi xuống đất.
Mặt mày Huệ xanh rờn, la lên:
– Trời ơi, có con gì ở trong đó nè anh.
Phu cũng sờ sợ.
– Thì anh đã nói với em rồi mà. Cái hộp này không phải chứa thứ tầm thường đâu. Chẳng thế mà đại ca Vinh dặn đi dặn lại, phải cẩn thận mấy lần đó.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.