Bước Chân Âm Thầm – Truyện 18+

Bước Chân Âm Thầm – Truyện 18+  Bước Chân Âm Thầm

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Buoc Chan Am Tham - Truyen 18+

Như mọi ngày, cô Hoan rời nhà đi đến trường vào lúc gần 8 giờ sáng. Vì trường ở gần, nên cô thường đi bộ để tiện thực hành động tác thể dục luôn. Cô ôm sách vở trong tay, đủng đỉnh bước đi trong ánh nắng mai vừa chớm.

Chợt cô có cảm tưởng như đang bị ai theo dõi, cô quay nhìn tới nhìn lui chẳng thấy một bóng dáng nào khác ngoài một cậu bé. Cậu ấy đi theo sau cô, lấm lét như đứa trẻ ăn vụng, khi bị cô nhìn thấy, thì hắn khựng lại, tay chân lóng ngóng, dáng điệu rụt rè.

Hoan cúi nhìn giờ ở chiếc đồng hồ đeo tay, thấy còn hơi sớm, nên cố tình đi chậm lại chờ cậu bé. Thấy cô giáo đang đi ngừng lại, đứa bé quính quáng, nhưng không biết lủi trốn vào đâu, nên lặng lờ đi tiếp như bâng quơ.

Hoan đợi cậu bé đi gần ngang bèn cất lời hỏi: hình như em có điều gì cần muốn hỏi nên đi theo cô vậy. Đứa bé bẽn lẽn, ấp úng, chối lia lịa: không, em cần đi ra chợ, tại cùng đường nên cô nghĩ là em theo cô.

Nói xong, cậu ta bước nhanh để tránh phải đối đầu với cô giáo. Hoan thấy vẻ lúng túng của cậu nhỏ hơi mỉm cười và lẽo đẽo bước tiếp đến trường. Nhưng từ giây phút đó trở đi, đầu óc Hoan không lúc nào yên. Cô giảng bài cho học sinh mà luôn bị vấp váp, cuối cùng đành ra bài cho học sinh làm tại lớp, để cô ngồi suy nghĩ xem sự việc ra sao.

Không riêng gì sáng nay, lạ là cả gần tuần nay rồi, cô luôn cảm thấy bứt rứt khi rời nhà đi dạy. Cô có cảm tưởng như bị ai nhìn trộm, một cái nhìn táo bạo đâm xóc vào người cô, thứ nhìn của một người đàn ông nhìn lén một người phụ nữ đẹp.

Mấy lần cô dáo dác tìm nhưng không hề bắt gặp ai cả. Tuy vậy niềm háo hức đeo đuổi mãi cô khiến cô mất tự nhiên ngang. Trước kia, cô ung dung sống hòa mình bao nhiêu thì nay cô phải khép nép rất nhiều. Cô luôn e ngại sự tuềnh toàng của cô nhiều khi làm cho những người tò mò ghé mắt vào khiến cho nghề nghiệp cô bị mang tai tiếng.

Ở thành phố bé nhỏ này, tí ti gì cũng bị kháo lên rất nhanh chóng. Miệng lưỡi dư luận luôn chuyện ít xuýt ra nhiều, nhất là ưa xăm xoi đời mô phạm để tìm ra sơ hở rồi đặt điều nói xấu.

Cô Hoan đổi về dạy ở đây, sống một mình. Cô cố giữ hành vi, lời nói luôn chững chạc để tránh ngay từ đầu mọi việc thị phi. Đối với học trò, tuy cô không quá ư khắt khe, song lại cũng không phóng túng. Kỷ luật được cô duy trì gắt gao, bài vở phải hoàn tất, nếu không thì không xong với cô.

Tuyệt đối cô không cậy nhờ bất cứ một trò nào ôm hộ tập vở về nhà, nhất là học sinh nam, để khỏi bị nghi ngờ vô lối. Ngay cả học sinh gái, cô cũng không tỏ vẻ trìu mến riêng em nào, cô lủi thủi sống một mình nơi nhà trọ của cô.

Bữa nay chẳng hiểu sao cô lại thấy cậu bé mải mê nhìn và đi theo cô đến vậy. Cô không sợ đứa nhỏ có hậu ý xấu với cô, nhưng cung cách rụt rè và như sợ bị người bắt gặp của nó khiến cô phải đặc biệt lưu ý.

Chẳng lẽ thằng bé này là nguyên nhân cô thấy như bị theo dõi suốt tuần nay, mà nếu không thì tại sao cô lại có sự phấp phỏng vậy chứ. Tâm tư cô Hoan luôn phải đấu vật suốt cả buổi học, nên đến lúc tan trường cô thấy mệt vô cùng.

Cô trở về nhà, uể oải mở cửa phòng bước vô. Chợt bắt gặp một mảnh giấy con với những dòng chữ nguệch ngoạc nhét dưới khe cửa. Hoan cầm lên đọc, vỏn vẹn chỉ có một hàng ngây ngô vắn tắt: em thương cô. Ngoài ra không có thêm lời nào khác.

Tờ giấy khiến Hoan càng hoang mang. Chả lẽ đây là lời của cậu bé lúc sáng, và nếu đúng vậy tại sao khi cô hỏi thì nó tìm cách chối băng ý nguyện của nó với cô. Hoan chợt thấy no ngang, chẳng muốn lo bữa ăn trưa.

Cô leo lên giường nằm, đạp bỏ đôi dép ở chân ra, chẳng thiết cởi áo dài nữa. Cô nằm lim dim suy nghĩ, đầu óc quay cuồng. Lần đầu tiên, từ sau ngày xa người yêu, cô thấy bâng khuâng vì mảnh giấy lạ.

Nắng chấp chới trên hàng cậy khẽ lay nhẹ vào phòng. Những bóng nắng rung rinh in lên vách, đập những mảng tối lướt qua lại như lá quạt. Hoan nhỏm dậy, nhớ ra cái mắc áo phơi mấy món đồ lót ở ngoài cửa sổ bị gió thổi đung đưa, đẩy hắt bóng nắng vào.

Hoan ngồi lên ra thu cất mấy món đó vào. Cô chợt thấy thằng bé lảng vảng đứng nhìn say sưa mấy thứ cô vừa phơi đó. Thoáng gặp cô, thằng bé lủi nhanh. Hoan chợt hiểu ra cái sự tò mò của đầu óc non nớt của cậu bé.

Như một que diêm lóe lên trong đêm tối, Hoan lờ mờ hiểu ra ý tưởng của đứa bé. Chắc nó bị ám ảnh vì ba cái đồ lót bên trong của cô nên mới đâm tương tự cô nặng tới vậy. Thảo nào nó lẽo đẽo theo cô để được gần gụi bóng dáng yêu đương mà nó vẽ ra trong đầu óc tưởng tượng của nó.

Rồi cô không còn thấy lòng nôn nao nữa. Sự mù mờ dược soi tỏ đã cho cô chấm được cái đích mới, đó là chỉ có thằng bé này chăm chú đến cô thôi, chứ chẳng có một gã trai hay đàn ông nào khác. Nghĩ thế, cô thấy tội nghiệp chú nhỏ, chắc là nó cô đơn nên ngắm trộm, yêu mò. Đột nhiên, cô có ý muốn tìm hiểu sâu thêm về cậu bé sáng nay.

Sự mệt mỏi tan biến nhanh, Hoan thấy đói dồn dập. Cô vội bắc nước nấu mì gói cho kịp ăn, còn nghỉ ngơi một lúc trước khi vào giờ học buổi chiều. Cô vừa làm vừa tủm tỉm cười, tim đập thình thịch, chả lẽ lại nghêu ngao hát thì mới diễn tả hết niềm vui trong cô lúc này.

Chiều đi dạy, cô lững thững bước đi một cách tự tin. Cô cố tâm chờ xem thằng bé có đi theo chăng, thì dường như thằng bé cũng đoán ra sự biết hiểu của cô nên không rụt rè nữa.

Khi cô vừa ra khỏi phòng và bước ra đường thì nó nhìn cô gật đầu chào và như tình cờ hai người cùng đi chung một đoạn ngắn. Hoan lặng im một lúc, rồi chân vẫn rảo bước, nhưng miệng cô nói: cám ơn em, cô đã đọc mảnh giấy của em.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.