Bứt Rứt Con Tim coi láng lẫy hết sức, chị ơi – Truyện 18+

Tôi ừ ừ mà lại cố nút thêm mấy hồi nữa mới để chị ngồi dậy. Tuy vậy, chị vừa định thoát đi thì tôi lại kéo giựt chị và bốc hốt vào lồn chị đùng đùng. Chị phải khua tay đẩy ra từng chặp mới bung thoát đi.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tôi nằm lại một mình, lòng chán chê rầu. Nghĩ người ta có vợ thì bỏ lăn bỏ lóc, còn mình thèm chết cha cứ phải nằm ôm háng mà than. Mấy lần tôi định bò ra nằm kềnh lên giường chị, vồ vập ôm chị mà hun mà bú, chắc là ảnh say hổng hay biết gì, nhưng điều gì làm tôi không dám.

Tôi thở dài ảo não, hơi thở như ngựa chứng. Ê ẩm, rã rời, không còn thứ gì dính vào thứ gì, người ngợm trở thành lỏng chỏng. Tôi chán làm sao, trăn trở như người mất hồn, mộng du.

Đã vậy thì thôi đi. Cứ lúc tôi căng thẳng tột độ thiếp đi thì chị lại bò vào thăm chừng. Có lẽ chị sợ tôi ngất, điều đó làm tôi càng bối rối. Dù chị có cho tôi sờ soạng hay hun bú nhưng làm sao có thể đền bù sự cô lẻ của tôi chìm chìm giữa không gian u tối trời đêm.

Sáng ra, tôi ngượng ngập biết bao. Anh đã thức dậy và đang xúc miệng với cái be khác. Anh thấy tôi khật khừ thì hỏi trêu : thế nào chú mày đêm qua ngủ được chớ. Hay là rượu vào đốt cháy tế bào làm khó chịu, giá có con ghẹ chắc là xài chết bỏ. Và chưa chờ ai cười góp, anh đã ôm lấy bụng ngửa đầu cười rất lớn.

Chị lấp ló gần đó, nháy nhó, ý nói tôi đừng bực vì lời anh. Tôi đi thẳng vào phòng vệ sinh, chị lăng xăng lại qua, nói bô bô để anh đừng chú ý, nhưng chốc chốc lại tạt vào cho tôi ôm rờ chút đỉnh. Tôi thiệt cảm động, hết sức cám ơn chị.

Người đàn bà này thiệt có vẻ gì thật hấp dẫn. Dù là theo dân gian đánh giá người có chồng đã thành xái nhì của thiên hạ mà sao thứ xái nhì này nó quyện bện đàn ông phải khổ sở đến thế. Tôi đã từng bú vú và sờ nựng lồn chị, nhưng có lần nào giống lần nào. Dường như các món đó luôn đổi mới nên cuốn hút lấy tôi như chất keo làm cho tôi không sao gỡ ra nổi.

Khổ thân tôi. Tội nghiệp chị. Hai đứa loay hoay như gà mắc tóc, chị thông cảm hoàn cảnh tôi, nhưng đời làm vợ không cho phép chị suồng sã quá đáng. Còn tôi là trai tân, nhưng sự lén lút vụng trộm vợ người cũng không thể vượt càn qua lằn ranh lễ giáo. Vì thế, cả hai loi ngoi lóp ngóp như chuột bị nhận nước.

Buổi trưa, anh lè nhè nói ra ngoài một lát. Anh vừa đi là tôi lôi tuột chị vào giựt bung áo, lột luôn quần chị ra và xục xiểm hun khắp cùng thân hình chị. Chị vừa cười nắc nẻ vừa ôm chặt lấy ngực, co đùi che, nhưng có chống chọi gì nổi cái thằng tham lam là tôi đâu chớ.

Tôi banh tay chị ra lùng xục hai cái vú để khi ngậm chặt bú rồi thì tay tôi lần mò tìm phá lồn chị tươm hết ra. Chị khoắng đạp hai chưn mà giãy kêu như hét. Tôi túm được lồn chị móc xỏ ngón tay vào rồi, miệng thì nhay vú, tay ngoáy ào ào, chị giựt người lên vài cái rồi nhão nhoét ra.

Tôi ê a bú nút cái đầu vú trầy trật trong miệng, làm cho giòn ngon như hột nho, lại mềm ấm như nhung lụa. Ngón tay tôi gẩy lia lịa vào mu, vào lỗ, móc ngược lên, xàng qua phải, thọt sang trái, chị cứ giựt đùng đùng làm người rung lên, cái vú còn để không vằng vật coi dễ muốn cắn hết sức.

Tôi bú nhay rã rời đầu vú chị làm chị hãnh diện như mẹ yêu con. Chị lấy ngón tay rẽ mái tóc tôi nói nựng : anh bú ngon lành quá, làm vú em tê cứng hết trơn. Nhưng anh bú mau đi, ráng nhịn, đừng để ảnh thấy. Nghe em đi.

Lời chị thiết tha khiến tôi nao nức. Tôi bú ọp ọp, bóp vú, sờ móc lồn, nước miếng và nước nhớt kêu ọp ọp, nghe vừa dễ thương, vừa nhây nhờn. Rồi cũng tới lúc, tôi phải ngưng. Chị lóp ngóp bò dậy, tay bưng lấy háng, chạy vội vào rửa, xóa hết dấu vết lừa chồng.

Tôi nằm đó lan man với những ý nghĩ đâu đâu.

Tính của anh vốn như thế, ào ào, nóng nảy, có gì không thể giữ lâu trong bụng, nên chưa thấy mặt đã nghe tiếng. Mà anh nào có nói nhỏ nhẹ được, cứ oang oang như không kể ai, móc ruột móc gan văng mạng. Như lúc này đây, anh vừa đi đâu về thì đã réo gọi từ cửa : thằng em của anh đâu, tao có chuyện này hay lắm, cần nói với chú mày.

Tôi đang nằm thở ì ạch, vừa buồn vừa mệt, cũng phải lóp ngóp ngồi dậy bò ra đón anh. Trò ăn vụng lúc nào cũng phải chùi sạch mép, nếu không muốn bị người ta bắt tận tay, day tận trán.

Anh ôm đâu cỡ 3 cái be ở nách, loạng choạng bước vào. Miệng lải nhải : con bà nó, cái thứ bán ba mà còn bộ tịch. Anh có vẻ bực vì bị con nhỏ nào đó mắng mỏ nên còn giận cành hông.

Vừa thấy mặt tôi, anh hùng hổ la hét : đéo họ, mày nhậu với anh rồi chờ tối mình tới đó quậy. Mày hạ sát ván nó cho anh, tội vạ đâu anh chịu. Cho mấy đứa nhỏng nhảnh chừa thói eo xèo, anh hẹn hò nó cho chú mày, nó lơ láo chọc giận anh là đưa cái thứ dở hơi dở hướm thì chán chết. Con bà nó, tại nó chưa gặp em chớ nó mà thấy mặt em chắc hết nói dóc nữa.

Tôi nào thích mấy cô gái lăng nhăng, lít nhít. Một phần, nghề ngỗng họ không mấy sạch sẽ, rủi đá gà vô nhuốm bịnh càng khổ. Lại nữa, có chị sẵn kề bên, vừa thơm, vừa không e ngại bịnh hoạn thì còn tìm tòi ở đâu khác chớ. Nhưng anh đã nói thì tôi cũng ậm ừ, phục cho ảnh quắc cần câu thì anh có lôi đi cũng đứng không vững. Thế là thoát nạn.

Nghĩ vậy nên tôi kéo anh cùng ngồi xuống chén với nhau. Tôi chủ động rót rượu ra hai cái ly, mới anh. Từ hôm qua, uống sần sần nên cũng đã quen, không sợ nhợn bất tử nữa. Chị thấy tôi nâng ly tì tì thì nháy nhó mắt biểu tôi cẩn thận, nhưng chủ đích của tôi là muốn anh đo ván tại chỗ, có vậy tôi mới ăn có chị được.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.