Tâm sự cuộc đời tôi là chuỗi ngày buồn

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống Cuộc đời tôi là chuỗi ngày buồn hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Cuoc doi toi la chuoi ngay buon

Không biết anh có thương tôi không mà mỗi khi tôi bệnh anh không hỏi han gì. Tôi rất sợ bị bệnh vì không có ai hỏi han hay chăm sóc những lúc đó cả.

Tôi được sinh ra ở dải đất miền Trung nắng gió, gia đình tôi nghèo lắm, tuổi thơ của chị em tôi thật vất vả nhưng còn may mắn là được đến trường. Ngày đó, quanh năm tôi chỉ có một bộ đồ gọi là sạch sẽ để đi học, hôm nào giặt gặp phải trời mưa là không khô, tôi phải ngoắc chiếc áo lên cây củi và treo vào gần bếp cho nhanh khô. Lúc nào trên áo tôi cũng phảng phất mùi khói và mùi hôi khi đồ phơi không đủ nắng. Bữa sáng của chị em tôi là củ sắn luộc rồi đến trường.

Lớn lên lại nối tiếp những tháng ngày vất vả, ban ngày đi học, đêm đi làm thêm kiếm tiền để học, không bao giờ tôi nhận được đồng tiền nào từ gia đình cả vì nhà tôi ở quê nghèo lắm. Có những bữa không có đủ tiền để gửi xe khi đến trường. Nhiều đêm trên đường đi làm về nước mắt cứ chảy ra nhòe không thấy đường chạy xe luôn, đêm nằm dưới đất lạnh không có nổi cái chăn để đắp, tôi phải huy động tất cả áo mà tôi có mang ra mặc, gối đầu và đắp, có khi cả tháng không biết hạt cơm là gì, khổ cực nhiều lắm. Rồi tôi cũng ra trường, với bạn bè lấy cái bằng đại học thật nhẹ nhàng, còn với tôi vô cùng vất vả, biết bao nhiêu mồ hôi và nước mắt đã rơi.

Tôi gặp anh, không biết có phải là hạnh phúc đã mỉm cười không. Anh là người đàn ông thành đạt, lớn tuổi, anh nói đã có vợ nhưng ly hôn rồi, giờ sống với con. Tôi vì khổ quá, với lại có người đàn ông thương yêu, lo lắng nên cũng chấp nhận. Hình như tôi nhận ra một điều là những gì tốt đẹp và hạnh phúc trọn vẹn không bao giờ đến với mình.

Tâm sự cuộc đời tôi là chuỗi ngày buồn

Tôi không đẹp, chỉ hơi xinh nhưng hiền và có đôi mắt buồn, nhiều người nói nhìn tôi cứ thấy tội tội. Chúng tôi quen nhau một thời gian, anh mua nhà cho tôi ở, nói là mua nhà nhưng tôi chẳng được đứng tên. Tôi kết thúc những tháng ngày đi ở nhà trọ. Anh có điều kiện, tính tốt nhưng gia trưởng và tiền bạc của anh có bao nhiêu tôi cũng không bao giờ được biết. Tới lúc tôi có thai mới biết anh vẫn đang sống với vợ và 2 con trai trong ngôi biệt thự đầy đủ tiện nghi không thiếu thứ gì. Căn nhà anh mua cho tôi ở nho nhỏ nhưng tôi trân trọng lắm vì có đi làm chắt chiu cả đời chưa chắc đã mua được.

Khi tôi biết anh còn sống với vợ là lúc tôi có thai con trai được 4 tháng, tôi đã bỏ ra đi nhưng anh điên đảo tìm và năn nỉ tôi về. Tôi thương cho thân mình, thương đứa con rồi nó sẽ lang thang khi ra đời mà không có cha nên lại quay về và sống tới bây giờ. Tôi biết thân phận mình nên không đòi hỏi gì ở anh cả.

Giờ không đi làm, không có tiền nên có cái gì tôi ăn cái đó, có khi cả tuần tôi không đi chợ, chi phí mọi thứ trong nhà đều anh lo hết. Tôi muốn đi làm nhưng con còn nhỏ quá, với lại anh cũng không muốn cho tôi đi làm. Cả 2 năm nay tôi chả mua sắm gì cho mình, quần áo toàn xin nhỏ em để mặc, giày dép tôi chưa bao giờ một lúc có 2 đôi để thay đổi, rách đôi này mới mua đôi kia. Từ ngày sống với anh, đi gặp bạn bè, cà phê hay nhà hàng đối với tôi là xa xỉ.

Không biết anh có thương tôi không mà mỗi khi tôi bệnh anh không hỏi han gì. Tôi rất sợ bị bệnh vì không có ai hỏi han hay chăm sóc những lúc đó cả. Con tôi bệnh, đêm chỉ biết ôm con và khóc một mình, anh cũng không quan tâm vì tối anh đâu có ở với mẹ con tôi đâu. Hôm trước tôi bị vỡ kế hoạch và có thai, tôi nói anh đưa đi khám, anh nói “Sao không ra tiệm thuốc mua thuốc uống phá thai”. Tôi nghe câu nói đó mà tủi thân, hai hàng nước mắt cứ trào ra.

Sao người ta sinh ra trên đời này dù ít dù nhiều cũng được trân trọng, còn tôi thì…, thậm chí lúc tôi sinh con anh cũng không vào bệnh viện thăm. Mới sinh mà mẹ con tôi phải nằm ngoài hành lang của bệnh viện, không có ai chăm sóc. Sinh nhật tôi anh không nhớ, tôi có nhắc cũng không được một lời chúc. Sinh nhật anh tôi mua đồ về nấu, đi mượn tiền tổ chức cho anh (vì tôi có đi làm đâu mà có tiền).

Tôi nhìn thấy người ta bên nhau hạnh phúc cũng thèm được như vậy, thèm cảm giác được yêu thương, trân trọng, thèm một mái ấm gia đình, nhưng cũng rất khó với tôi. Mấy đứa bạn chỉ hơi cảm cúm chồng đã lăng xăng hỏi han, mua thuốc rồi. Nhiều lúc buồn chán quá, tôi nói: “Nếu mai mốt em có chết anh không cần làm đám ma cho em đâu, mua cho em cái chiếu cuốn lại chôn đại chỗ nào đó cũng được. Sống mà không coi em ra gì, chết làm rềnh rang làm chi cho mệt”.

Ngày lễ Tết tôi cũng thui thủi một mình, có lúc nói chuyện với con, nhưng con còn nhỏ có biết gì đâu, chỉ biết ê a vài tiếng thôi, nhưng đối với tôi đó cũng là hạnh phúc lớn lao rồi. Nhiều khi chăm con một mình vất vả, lúc con bệnh thấy bế tắc tôi muốn về quê với cha mẹ, nhưng rồi về thì con tôi lớn lên lại khổ giống tuổi thơ của tôi sao? Nếu biết chắc con mình sẽ có người chăm sóc lo lắng, tôi nhắm mắt cũng yên lòng rồi. Đó là những lúc buồn, tôi hay nghĩ như vậy thôi chứ suy cho cùng mình vẫn còn có con là động lực, cố gắng phải không các bạn?

(Tâm sự cuộc sống hayhaynhat.com)

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.