Em có thể cởi bỏ quần lót ra được không – Truyện 18+

– Và hôm đầu tiên … hẹn hò nhau … em sẽ mời người phụ nữ đó đi ăn trưa.
– Rồi sao nữa Quang? ngực nàng nhô lên nhô xuống đều đặn, hai núm vú đã bắt đầu nhỏng dài ra vì nứng.
– Tới lúc ăn xong … em sẽ kề môi bên tai người đàn bà ấy … và em sẽ nói thật nhỏ, xin nàng … làm một chuyện.
– Chuyện gì vậy?
– Em sẽ hỏi nàng có thể vô trong phòng toilette và … cởi bỏ … quần lót ra … được không.
– T….ttt … tức là không mặc quần trong ?… ??

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Cái đáy quần xì-líp bằng satin mầu kem hột gà của Hương lúc bấy giờ đã ướt đẫm. Hương cảm thấy hơi khó chịu. Nàng phải chồm mông lên, luồn tay trên váy đầm điều chỉnh cái eo quần lót lại. Nàng muốn xỉu đi vì mắc cỡ.

Đọc Em có thể cởi bỏ quần lót ra được không – Truyện 18+ FULL

Em co the coi bo quan lot ra duoc khong - Truyen 18+

Những tia nắng xế chiều màu cam đậm đang từ từ tan rã sau chân trời tím. Ánh sáng đủ mầu rực rỡ của đèn đóm ban đêm đang chiếu sáng trên kính cửa sổ chiếc xe Toyota Camry của Hương. Nàng ngừng xe lại ở đèn đỏ góc đường ngã ba. Trong lúc đợi đèn xanh, Hương với tay sang ghế bên cạnh, mở cái xách tay hiệu Louis Vuitton mầu nâu nhạt ra, lục túi lấy cây son hiệu Clinique ra khỏi bao.
Nàng nhìn vào cái gương trang điểm ở trên cái đồ che nắng, khẽ hở hai mép môi cong mềm mại ra, vẽ một đường son đậm. Nàng biết Quang ưa thích cái mầu son hồng nhạt “mauve crystal” này nhất, và nàng chỉ xài tới cây son đặc biệt ấy khi nàng có hẹn với người tình.

Qua ánh sáng vàng của hai bóng đèn nhỏ bên cạnh tấm gương, Hương tự nhìn khuôn mặt duyên dáng của mình, rồi mỉm cười trong lòng. Ngoài 1, 2 đường nhăn thật nhỏ trên cái trán cao ra, làn da mặt của nàng vẫn còn trắng trẻo, mịn mà như thời con gái. Có ai mà đoán được năm nay nàng đã ngoài 35 tuổi. Nàng đang nằm trong cái lứa tuổi của những người phụ nữ mà nhan sắc được coi như là quyến rũ và nổi bật nhất. Cái thân mình petite nhỏ bé chưa một lần mang bầu của nàng vẫn còn cân bằng, đầy đặn. Nàng nhìn thật là “thơm tho” như trái hồng mới chín. Mái tóc nhuộm mầu nâu đậm thật sexy dầy cộm phủ dài xuống đằng sau lưng. Hương mím môi lại, lấy miếng giấy chùi tay, chấm lại vết son.

Đèn đường đã xanh trở lại. Nàng vò miếng giấy bỏ vô hộp rác, vội vã đóng bóp lại, nhấn gas chạy tiếp trên con đường hướng về phố tiệm VN. Cái váy đầm ngắn ngang đầu gối của nàng hơi bị tốc cao lên trong cái tư thế ngồi duỗi chân lái xe, làm hở hang hai bắp đùi thon thẻo của nàng ra. Hương vừa lái vừa thầm nhớ lại cái lần đầu nàng gặp mặt Quang. Anh chàng chuyên gia kế toán “CPA” ấy bước vô trong căn tiệm Nail của nàng, nụ cười “mời mọc” toét rộng trên khuôn mặt sáng sủa dễ nhìn – cằm vuông, mũi cao, lông mày rậm, đầu tóc chải chuốt láng cóng. Quang nhanh tay móc cái business card từ bộ Italian suit mới toanh ra trao cho nàng, cái miệng ngọt lớt lẹ làng giới thiệu dịch vụ lo sổ sách thương mại. Hương đã bật cười khúc khích với mấy cô thợ của nàng sau khi chàng trai tếu lâm trẻ tuổi đó bước ra khỏi cửa.

Cho dù thế, chỉ sau một thời gian ngắn ngủi, cái quan hệ “business” giữa Hương và Quang đãtrở thành thân mật hơn. Nàng đã gan dạ nhận lời đi ăn trưa với Quang, một chàng trai thua nàng tới hơn 6, 7 tuổi. Hương đủ biết việc nàng làm rất là sai trái. Nàng cũng hiểu rằng Quang đang gạ chuyện bay bướm với nàng chứ. Thế mà nàng vẫn lẳng lơ thả diều trong cơn gió đầy quyễn rũ đang thổi mạnh từ cõi thiên thai ra. Và cái chuyện có thể xẩy ra đã xẩy ra.

Mea Culpa – nàng đã có lỗi.

Truyện 18+ Em có thể cởi bỏ quần lót ra được không 

Truyen 18+ Em co the coi bo quan lot ra duoc khong

Nàng đã có lỗi với anh Tâm, ông chồng của nàng. Như một con trâu điên lao cổ vô đầu máy xe lửa, Hương đã điên khùng nhào vô cái cuộc tình lén lút với Quang – một cuộc tình đầy tội lỗi nhưng rất tuyệt vời. Lúc nàng mới sang Mỹ, trong cái tình trạng “chân ướt chân ráo”, nàng đã theo lời bạn bè đi học nghề sơn móng chân tay. Nàng đã cực khổ đi làm công cho người ta, chịu đựng cái tình trạng “sáu bốn”, chủ ăn 6, thợ ăn 4. Và khi cô bạn giới thiệu nàng với anh Tâm, nàng đã vội vã nhận lời hỏi cưới. Nàng cũng cần dựa đầu lên vai của một người phái nam để nàng có tí an ủi trong cái đời sống khó khăn trên đất khách quê người. Nàng không còn phải cô đơn “chạy” theo việc làm, dọn từ tiểu bang này qua tiểu bang nọ, ăn thuê ở mướn ở nhà người chủ tiệm nữa.

Sau nhiều năm kinh nghiệm, Hương đã tự để dành đủ được số vốn để mở tiệm Nail riêng. Bây giờ nàng làm bà chủ, ăn 6 phần của thợ, tiền mặt hàng tháng “take home” cũng khẩm. Đời sống hàng ngày trở nên dễ thở hơn, nàng đã có nhiều cơ hội hơn để chăm sóc tới cái sắc đẹp, cái ham muốn ăn diện của mình.

Nhưng nhiều lúc khi nàng nằm suy nghĩ trên giường sau khi mở mắt thức dậy, nàng vẫn thấy nàng thiếu thốn một phần quan trọng nào đó. Nàng đã sắp vào lứa tuổi xế chiều, thế mà nàng và anh Tâm vẫn chưa có tin mừng sau nhiều năm ăn ở chung nhà, chung gối. Kiếp nhân sinh của người phụ nữ đâu phải là lâu dài mãi mãi, vậy mà ông chồng lại chẳng quan tâm gì cả, cứ ỳ thần cụ ra. Mỗi lần nàng nhắc tới chuyện xây dựng gia đình, vợ chồng lại cãi lộn, mở cuộc “chiến tranh” nóng lạnh. Ổng lại chẳng có trí để tiến lên trong đời, cứ lù lù ngồi một chỗ, rồi ỷ lại để kệ nàng lo lắng cho đời sống hai người.

Enough – nàng không tài nào chịu đựng được nữa.

Mr. CPA của nàng lại là một tên giỏi về cái trò nịnh bợ tán gái. Cái hôm đầu tiên khi hai người ngồi ở bàn ăn ban trưa, hắn đã lẻo mép đổi chuyện từ luật lệ bớt thuế má cá nhân của ông George W. sang mấy câu truyện tình dục đăng ở trên Internet. Hương vừa lái xe vừa tự bật tiếng cười khi nàng nhớ lại cái giây phút nửa dại dột, nửa khôi hài ấy. Nàng biết nàng là một con cừu già đã bị mắc bẫy của chú chó sói non! Nhưng thật sự Quang đã làm nàng thật “ướt” quần trong lúc tán chuyện qua lại với hắn…..

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.