Làm tình công sở cực hay nơi có phim và video clip ngoại tình

———————————————

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Thiệt tình, tôi muốn trả con nhỏ một bữa cơm thiệt hoành tráng, coi như khỏi thiếu nó cái vụ ân tình bữa trước nhưng xem ra con nhỏ này nhất quyết bắt tôi vướng nợ. Chỉ tiệm ăn A – lắc, chỉ tiệm B – không gật, chỉ tiệm C – kéo tay đi tiếp. Tôi cũng không hiểu nổi con nhỏ muốn ăn cái thứ gì đây nữa, nhưng khi đi qua một cái tiệm nhỏ xíu xiu, nó reo lên:
– Vô đây ăn nè anh. Bữa nay em muốn ăn mì Quảng!
Tôi chưng hửng. Hổng dè nó dắt mình đi tới đi lui rồi bắt chui vô cái tiệm chừng 10m vuông tính cả phần nhô ra ngoài vỉa hè này. Chẳng kịp để tôi từ chối, con nhỏ lôi tôi vô cái roẹt. Tôi thở dài một cái, bước vô theo con nhỏ vô trong. Quán nhỏ nhưng sạch sẽ, tụi tôi đi sớm nên khách khứa chưa có ai tới mấy, thoải mái chọn lấy một chỗ ngay trong góc. Quán bán duy nhất mì Quảng, tôi có muốn gọi thêm gì để mời con nhỏ chắc chỉ kêu được thêm … ly nước. Cũng hên, mì Quảng cũng là món tôi ưa nên ăn trưa cũng ổn. Con nhỏ ngó tôi ăn liền 2 tô mì một lúc, chống tay vô cằm cười tủm tỉm:
– Anh Long ăn tốt ghê ha! Em thấy mấy người làm công sở ai cũng ăn ít xịt à, có mình anh ăn nhiều dữ vậy đó.
Tôi trầm ngâm, tính tiết lộ với nó một bí mật: đêm nào tôi cũng lao động nặng nhọc hết trơn hết trọi, nhưng nghe ra coi bộ hơi mất hình tượng, đành gục gặc đầu:
– Tại nhỏ tới lớn anh quen vậy rồi, bởi vậy mới cao lớn và đẹp trai được như giờ đó em.
Con nhỏ cười khúc khích. Rồi lại ngó qua tôi lần nữa, cái con mắt tò mò:
– Sao em nhìn anh có cái tướng lạ lắm, không giống dân công sở gì hết trơn.
Tôi nhún vai:
– Thì anh mới làm được có một bữa, sao đã có nét công sở như tụi em được.
– Em không nói cái đó, mà anh nhiều lúc coi lạ lắm nghen. Bữa đầu tiên nhìn anh khờ khờ thấy thương, nhưng lúc kêu tính tiền bộ dạng tự tin thấy ớn luôn. Bữa nay cũng vậy, quán xá nào anh cũng rành thì phải, dân công sở tiền đâu vô mấy cái chỗ đó được.
Tôi toát mồ hôi lạnh. Con nhỏ này sao không xin vô CIA làm đại đi, làm công sở chi uổng phí tài năng quá vậy. Nghĩ ngợi một hồi, tôi lắp bắp:
– Tại ba cái chỗ đó … tụi bạn anh hay đưa anh đi ăn mà.
Con nhỏ coi bộ không tin tưởng lắm, cái mắt liếc tôi rát rạt, nhưng cũng không hỏi gì thêm nữa. Nó ngó nghiêng cái đồng hồ, kêu:
– Thôi về đi anh ha. Trễ rồi đó, lát bà Trang bả lại càm ràm.
Tôi thở phào, đứng dậy kêu tính tiền. 45 ngàn cho 3 tô mì, thiệt tình sao rẻ quá trời rẻ luôn. Tôi đưa tờ 50 ngàn, tính dợm bước bỏ đi, chợt thấy trong lòng ớn lạnh. Vụ này không ổn à nha, dân công sở mấy ai không lấy lại tiền thối. Mắt trước mắt sau ngó coi có bạn bè quen mặt không, tôi len lén đưa tay cầm lấy tờ 5 ngàn, đút thật lẹ vô túi. Chuyện này mà đồn ra ngoài, giang hồ chắc không coi tôi ra gì nữa quá. Mất nét hết trơn!

Về tới công ty, tôi vô phòng trước. Con nhỏ còn bận làm gì đó dưới sảnh, tôi cũng chẳng buồn hỏi. Đi tới cửa phòng, nghĩ tới việc nguyên buổi chiều nhịn hút thuốc, tôi kìm không được móc gói thuốc ra châm một điếu. Thiệt tình cái vụ hút thuốc trong công ty cũng tính là vi phạm chớ không phải chuyện chơi, nhưng nhằm nhò gì. Đuổi việc tôi tôi còn cảm ơn, nói chi ba cái vụ kỷ luật lẻ tẻ.
Cánh cửa phòng đang mở he hé. Chắc con quỷ chảnh chọe lại đang ngồi ngắm vuốt, tự sướng trong phòng một mình chứ không có gì khác hết. Nghĩ tới việc giáp mặt với con nhỏ quỷ đó trong phòng, lỡ buột miệng chọc nó nó la hiếp dâm kể cũng phiền, tôi đứng đại ngoài cửa hút thuốc, đợi con nhỏ Huyền rồi vô cùng một lượt. Bỗng nghe tiếng con quỷ đó vọng ra thật nhỏ, nhưng cái âm điệu khác hẳn so với cái chất giọng ngày thường:
– Em nè. Lát đi ăn trưa với em nha. Dạ, em đang ngồi một mình nhớ anh quá trời luôn nè. 2 cái đứa nhà quê kia rủ nhau đi ăn rồi, vậy em mới nói điện thoại với anh được chứ… Dạ .. dạ..
Tôi nghe mà rùng mình. Thiệt tình nghĩ gương mặt con nhỏ này mà thốt lên mấy lời âu yếm cỡ vầy, tôi lại liên tưởng tới ngay vụ mụ phù thủy dụ con nít bắt về ăn thịt. Cũng không rõ anh chàng tội nghiệp nào rơi trúng cái bẫy của con quỷ sứ này. Đang ngậm ngùi thương cảm cho số phận một con người thì một thằng cha lù lù xuất hiện. Ngó thấy tay tôi cầm điếu thuốc, thằng chả la:
– Nè anh kia, sao lại hút thuốc ở đây? Biết công ty cấm hút thuốc không?
Tôi chưng hửng ngó qua. Cha nội này cao to dữ, phải 1m6 tính cả giày tây, trạc 40 tuổi. Cái đầu lơ thơ mấy sợi tóc, coi cái tướng cũng bác học ra trò. 2 cái tay thằng chả chống nạnh, mắt ngó tôi chằm chặp. Cái bộ dạng này là quen hống hách dữ lắm đây, không biết là cán bộ phòng ban bự nào mà ghê gớm vậy. Tôi nhũn nhặn trả lời:
– Không có đâu anh, thấy điếu thuốc đang cháy tôi tính lượm vứt vô thùng rác thôi.
Cha nội này chưa khi nào đụng đối thủ chày bửa cỡ tôi, cái mặt nghệt ra.
– Anh nói lung tung cái gì đó, rõ ràng tay anh cầm điếu thuốc, giờ lại kêu nhặt lên vứt vô thùng rác hả? Bộ điếu thuốc nó tự cháy, tự chạy tới đây hả?
Thiệt tình, nghe tôi trả lời vậy còn ráng hỏi, cha nội này ngu quá trời ngu. Tôi làm mặt tỉnh rụi, giơ điếu thuốc lên, dòm dòm:
– Cái vụ đó anh phải hỏi nó, chớ tui đâu có biết. Nói không chừng có đứa nào dưới đường ngứa tay nó liệng lên đây đó!
Thằng chả ngó tôi mà cái mặt hầm hầm. Kiểu bộ dạng này là chưa bao giờ coi qua mấy vụ kiếm hiệp, nên lão không tin có người có công phu ném điếu thuốc từ dưới đường lên lầu 3 được à nha. Tôi cũng vậy, sức mấy tôi tin nổi, có điều trên đời này chuyện gì chẳng có thể xảy ra, cứ tin vậy cũng đâu có chết ai. Thằng chả thấy tôi liệng mẩu thuốc vô thùng rác, mím môi tính nói gì đó thì cửa đã mở ra cái xoẹt. Con nhỏ Trang xúng xính đi ra, mặt mũi hớn hở không để ý tới có cái mặt tôi lù lù bên cạnh, kêu:
– Em ra rồi nè, mình đi ăn đi anh!
Ngó thấy mặt thằng chả đang gườm gườm ngó tôi, nó ngạc nhiên la:
– Ủa có chuyện gì vậy anh Sinh?
Cha nội tên Sinh không nói thêm gì, hằm hằm kéo tay con nhỏ bỏ đi. Tưởng sao, hóa ra kép của con nhỏ quỷ này lại là lão già dịch này, vậy là nãy giờ tôi thương cảm không đúng chỗ rồi.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.