Làm tình công sở cực hay nơi có phim và video clip ngoại tình

Thiệt tình tui cũng không mong chờ sẽ thu được kết quả gì khả quan cho lắm. Công ty người ra vô nườm nượp, khó có mấy vụ nóng bỏng xảy ra như tưởng tượng của mấy cha nội vừa comment phía trên đâu nha. Thứ gì đâu tối ngày nghĩ chuyện đen tối không! Sao không vô trang web sex mà coi cho đã, bày đặt vô lauxanh làm gì trời?
Có điều, tôi ăn cơm cũng hổng thấy ngon miệng chút xíu nào. Tính tôi vốn tò mò, dù không hy vọng nhiều nhưng hy vọng … ít ít thì cũng có chớ bộ. Hồi nãy mới mở miệng kêu đi tới 12h cho con nhỏ quỷ yên tâm, muốn làm gì thì làm, ai dè mới 11 rưỡi đã ăn xong xuôi hết trơn hết trọi. Tôi ngán ngẩm kêu thêm ly cafe, ngồi nán thêm một lúc nữa. Lâu lắc gì đâu.
Về tới phòng, ngó mặt con nhỏ tỉnh rụi. Dòm coi quần áo nó có xộc xệch gì không, ngó cả xuống đất coi có cái bao cao su dùng rồi nào ném ở dưới không, rốt cuộc chẳng có gì hết ráo. Nản toàn bộ. Con nhỏ thấy tôi về, phủi đít đứng dậy, lẳng lặng bước đi ăn cơm không thèm nói qua với tôi một tiếng. Bực à nha. Nhưng cũng hên, con quỷ này đi khuất mắt, phòng còn có mình tôi. Nở một nụ cười gian ác, tôi rút dây cắm vô cây viết, đầu kia nối vô máy tính. Tèn ten!
Cái camera chiếu ngay chóc chỗ con nhỏ ngồi. Từ chỗ tôi qua tới chỗ nó chỉ tầm 1m nên nhìn nét căng. Hồi hộp dữ dội nha. Tôi dán mắt lên màn hình, dỏng tai nghe động tĩnh ngoài cửa. Có động một cái là bứt dây bỏ cây viết vô túi lại liền, chúa mới phát hiện ra nổi. Ủa mà sao con quỷ cái này nó ngồi hoài vậy trời? Tôi tưởng nó giục tôi ra ngoài để ở trỏng nó có công chuyện gì dữ dội lắm, ai dè nó hết coi báo lại nghe điện thoại, hết nghe điện thoại lại soi gương. Nản ghê luôn. Tính cất luôn cây viết đi cho đỡ bực dọc, ai dè thấy màn hình đổi màu, sáng lên trông thấy. Kiểu này chắc có ai mở cửa phòng đó nha. Tim tôi đập mạnh một hồi. Cha béo hói chim ngắn chớ không có ai vào đây nữa. Từng dây thần kinh trong đầu tôi muốn căng ra, mắt chăm chú ngó vô máy tính. Ai dè … thằng quỷ bên kỹ thuật lóc chóc mang giấy tờ tới hỏi con nhỏ cái địa chỉ nhà. Thiệt tình, muốn chửi thề quá đi!
Bực dọc ngó chằm chặp vô cái màn hình, muốn đập một cái cho nó bể luôn, lại thấy con nhỏ hí hoáy móc điện thoại ra. Lại buôn chuyện nhảm nữa chắc luôn – tôi thở dài xuôi xị. Tưởng vớ được con cá bự, ai dè chờ muốn nín thở cả buổi quay được cảnh con quỷ … hổng làm gì hết trơn. Tôi uể oải buông dài người ra ghế, nghe cái giọng ẽo ợt của con nhỏ vọng ra trong loa:
– Anh hả, em nè. Ăn cơm chưa đó? Ráng ăn cho ngoan nha, em thương!
Rùng mình nha. Sao nghe con nhỏ nói tôi lại tưởng tượng ra cảnh lão béo hói đang quấn cái tã giấy, cầm bình sữa trẻ em mút chùn chụt là sao? Tính với tay tắt loa đi, nhưng cũng hên, tại tôi làm biếng ngồi dậy nên thôi bỏ. Giọng con nhỏ lại chuyển qua tông nũng nịu:
– Tối nay em tới anh mà. Thằng cha hói đó phải về với vợ con, đâu có làm phiền tụi mình buổi đêm được.
Tôi ngồi phắt dậy. Vụ này hay à nha. Người hói có sừng – phen này có khi lão Sinh lên mục chuyện lạ Việt Nam chớ không phải giỡn! Ngó lên cái màn hình, mặt con nhỏ cười đầy vẻ dâm tà, cái mỏ trề ra:
– Bày đặt ghen tuông nữa. Em khùng hay sao mà thích cha nội đó. Thứ gì đâu bụng phệ chim ngắn ngủn, có khi còn chưa bằng phân nửa anh nữa đó.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Lạnh toát người nha. Không dè bí mật công ty bị tôi phát hiện ra lãng nhách: trưởng phòng nhân sự chim chỉ dài cỡ 9 cm. Vụ này đồn ra ngoài, uy tín công ty chắc bể show luôn đó. Lại nghe con nhỏ nũng nịu:
– Thôi mà, nốt vài bữa nữa xong việc, em bai bai thằng chả liền ha. Em cũng mắc ói lắm chớ bộ, nhưng phải ráng nè. Thằng chả mới hôm qua dắt em đi xem đất đó, đồng ý mua rồi chỉ còn đợi làm giấy nữa là xong…
Quá nể đó nha. Có miếng thịt cỡ bàn tay đầy lông mà con nhỏ đổi ngang được miếng đất, thiệt tình đầu óc kinh doanh của nó Warren Buffet cũng về nhì luôn. Đang còn thổn thức vì tài năng của con nhỏ quỷ, lại thấy nó cười khanh khách coi bộ khoái chí dữ lắm:
– Anh khùng hả? Thằng chả sức mấy làm em có bầu thiệt được. Thứ chim ngắn ngủn đó coi chừng mấy đứa con trong nhà lão cũng là con hàng xóm đó anh. Em dọa lão thôi, ai dè lão sợ quýnh lên…
Ngất xỉu nha. Không dè cái chiêu xưa như trái đất này cũng gạt được lão già dê đó. Không lẽ trước giờ tôi lầm hết trơn sao? Tôi cứ chắc mẩm rằng mấy cha đầu hói IQ phải cao dữ lắm, không dè lão này làm tôi hố cái roẹt. Nhưng ngó cái kiểu hồ ly của con nhỏ này, cộng cái thời gian nó bỏ ra chăn dắt lão già chắc cũng không phải ít, tôi nghĩ mọi chuyện cũng không đơn giản cỡ vậy. Ăn được của lão già này miếng đất cũng không ngon lành như ăn cơm gà vậy đâu nha.
Đang còn đăm chiêu suy nghĩ, thấy con nhỏ dạ dạ vài tiếng rồi cúp máy. Cúp xong bấm tiếp đợt 2, cái giọng ỏn ẻn lại vang lên nũng nịu:
– Dê cụ của em hả? Em xong việc rồi nè, qua ăn trưa với hai mẹ con em đi…Dạ, thằng cha nhà quê đó đi rồi em mới dám gọi anh như vầy mà. Mà nè, anh đuổi việc thằng chả đi được không, tối ngày ngồi lo dòm lom lom vô mông em, khó chịu gì đâu!
Mắc ói đó nha. Con nhỏ này thiệt tình vừa gian lại vừa mắc cái tính điêu toa, tôi dòm mông nó có một lần nó kêu dòm hoài. Đang tính chửi thề một câu thì cửa mở cái roẹt. Tôi thò tay lẹ vô gầm bàn, rút dây, cầm cây viết trên tay làm bộ chống cằm suy nghĩ. Con nhỏ gian ác mặt tỉnh bơ đi vô, không thèm ngó tôi một cái, đi thẳng về chỗ ngồi. Nhưng tôi không thèm giận dỗi nó chi cho mệt người. Lần này mày xong rồi, con nhỏ quỷ!
Con nhỏ xem chừng có vẻ đạt được thỏa thuận gì đó với lão béo hói hay sao mà ánh mắt dòm tôi có vẻ đắc ý dữ lắm. Ngộ nha. Thứ ánh mắt này phải để tôi dành cho nó mới đúng chớ.
Tới giờ này, không chơi bài ngửa nghe hơi uổng. Có điều nói thì oai vậy chớ thật sự tôi cũng chưa hiểu chơi bài ngửa nó ra làm sao. Thôi thì đành … ngửa mặt lên bàn ngó nó lom lom, ánh mắt không hề giấu diếm sự gian ác. Con nhỏ coi bộ bị nhột, trừng mắt ngó qua tôi, la:
– Bữa nay anh ăn nhầm cái gì phải không? Sao dòm tôi hoài như thằng khùng vậy?
Tôi làm mặt tỉnh, nhũn nhặn trả lời:
– Không phải đâu Trang, tại anh mới nghĩ ra cách kiếm được đất mà không có mất tiền, mải suy nghĩ nên nhìn trúng em thôi. Xin lỗi em nha Trang.
Con nhỏ lần này ngó tôi với bộ dạng nhìn một thằng khùng thiệt luôn.
– Anh nói lảm nhảm gì vậy? Thứ anh mà đi mua đất hả? Anh mua đất về đổ vô bồn cây cảnh tôi thấy hợp đó, cái đất đó miễn phí luôn.
Cũng lanh đó nha. Ngày thường chắc tôi phải nhào vô móc họng con nhỏ này vài câu, nhưng bữa nay tôi cao thượng dữ dội lắm. Tôi cười re, gật gù, làm bộ như khoái chí với cái ý tưởng của con nhỏ hồi lâu, mặc cho nó nghệt mặt ngó tôi như sinh vật lạ.
– Không phải mua cái đất đó, đất cất nhà luôn em. Cái đất kêu là bất động sản đó.
Phen này trăm phần trăm con nhỏ nghĩ tôi mới bị tâm thần. Nó thở dài một cái, quay mặt đi làm bộ không thèm đôi co với người bịnh. Tôi lại thủng thẳng:
– Cũng đâu có khó, ráng kiếm được một thằng cha đầu hói bụng phệ hay ăn cơm thiếu muối i ốt là xong.
Công hiệu liền. Con nhỏ quay lại, mắt long lên:
– Nè, anh ám chỉ cái gì đó? Nói cho anh biết không phải chuyện gì cũng hóng hớt rồi nói bậy bạ được đâu nha!
Chắc con nhỏ nghĩ tôi nghe tin đồn trong công ty quá. Thiệt tình oan uổng quá đi thôi. Tôi làm mặt buồn, kêu:
– Anh đâu có ám chỉ gì đâu. Anh chỉ thẳng vô lão béo hói kép của em đó.
Con nhỏ sững người. Không ngờ tôi nói được câu này dễ ợt vậy nha. Nó nghiến răng rít:
– Anh ngon lành lắm. Ngày mai anh không ra đường liền, tui không phải tên là Trang luôn!
Nó dợm đứng dậy, chắc đi báo cáo với lão kép hói lắm. Nhưng chân nó dừng lại cái rụp khi nghe tôi ỡm ờ:
– Nếu em không phải tên Trang, anh cũng đổi tên thành dê cụ luôn ha! Dê cụ của em!
Mặt con nhỏ biến sắc. Cái biệt hiệu này chắc chỉ có 2 đứa thỏa thuận ngầm với nhau theo dạng tuyệt mật, bởi vậy khi nghe lộ ra ngoài nó kinh hoàng như thể phát hiện đi ra biển mặc bikini bị thủng lỗ ngay giữa đũng quần vậy. Có điều thứ hồ ly này lấy lại bình tĩnh rất nhanh, giọng ráo hoảnh:
– Tôi không hiểu anh nói gì hết luôn. Ngon lành thì ngồi đó đợi tôi đi, tôi lên nói anh Sinh xem ảnh xử lý anh ra sao!
Tôi chống tay lên cằm, mắt nhìn xa xăm:
– Anh Sinh chim ngắn bằng nửa người bình thường hay anh Sinh nào vậy em!
Gục luôn nha. Con nhỏ đứng chết trân, mặt mũi cắt không còn giọt máu, lắp bắp:
– Nè … nè…
Tôi lại gục gặc đầu:
– Nếu là anh Sinh dê cụ chim ngắn của em thì anh có biết. Tội ảnh hết sức. Có mấy đứa con mà không hiểu con ảnh hay con hàng xóm nữa…
Mặt con nhỏ hồ ly đờ đẫn như bị ngẫn, cái miệng há ra khép lại không có nổi. Tôi nhìn cái biểu hiện của nó vậy, trong lòng nở hoa quá xá luôn, bồi thêm một câu:

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.