Ôi … a … anh … Hùng … ơi em phê quá – Truyện 18+

Hùng vục mặt vào đó như con ong lần đầu tiên biết hút mật, nó hút thật hăng thật say sưa với những vị lạc lạc nhơn nhớt cắn vào đầu lưỡi . Xuân cũng thấy nàng không còn tồn tại ở thế giới này nữa, nàng đang ở thiên đường của cực lạc đam mê và đang dang đôi cánh thiên thần bay bổng. “Ôi … a … anh … Hùng … ơi !”..em sướng quá!!

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Ôi ... a ... anh ... Hùng ... ơi em phê quá - Truyện 18+

Đọc Ôi … a … anh … Hùng … ơi em phê quá truyện 18+ FULL

Tháng 5, 1963, tại Cần Thơ …
– Ê, mày được mấy điểm? Phong lên tiếng hỏi Hùng.
– Nhỏ điểm lắm, đừng coi Hùng trả lời . – Mày … nữa à ! Tao với mày học từ nhỏ tới lớn còn gì mà dấu diếm chứ . Đâu đưa tao coi !- Phong vừa hỏi vừa chìa tay ra để giành lấy bài thi của Hùng .
– Nè, rồi coi thì coi đi !

Sở dĩ Hùng không muốn đưa cho Phong coi bởi vì chỉ ngại Phong mặc cảm nhỏ điểm thôi chứ thật ra đối với Phong, Hùng rất là tế nhị trong vấn đề học tập, từ nhỏ Hùng luôn học khá hơn Phong mặc dù Hùng nhỏ hơn Phong hai tuổi , nhưng không vì thế mà Hùng lấn lướt hay coi thường Phong. Dưới mắt của Hùng, Phong như là đàn anh trong vấn đề chính trị và xã hội . Trường đời của Phong dày dặn hơn Hùng nhiều nên Hùng rất nễ nang Phong.

– Tao biết mày được ít nhất là 9 điểm mà!-Phong nói ra vẻ hớn hở .
– À, thì … Hùng ấm ớ không biết trả lời sao. – Tao cũng được 7 điểm nè Phong vui vẻ khoe với Hùng . – Thiệt hả Hùng ra vẻ còn mừng hơn Phong nữa .
Sở dĩ Hùng vui là vì ít khi nào Phong được điểm 7 về môn Toán.
– Vậy là anh Phong đậu rồi !-Hùng nói .
– Thì chứ sao , ông già tao khỏi chưởi tao là anh em với Bùi Kiệm rồi mày .
– Vậy bọn mình tổ chức đi ăn nhe, anh Phong!-Hùng lên tiếng đề nghị .

Đó là những ký ức sau cùng trong đầu của Hùng về Phong thời còn học trung học. Buổi hẹn đi ăn đó đã không được thực hiện bởi vì thình lình ba mẹ Phong dời đi nơi khác và Hùng mất liên lạc luôn với Phong từ đó . Sau đó chừng hai năm, Hùng được thư của Phong báo cho biết anh đỗ tú tài 1 rồi. Hùng mừng lắm, lúc đó thì Hùng cũng đã lấy được cử nhân Toán. Phong kể cho Hùng nghe là anh đã gia nhập quân trường Quang Trung, Hóc Môn . Sau đó không biết vì cớ nào Hùng cũng gia nhập quân đội mặc dù Hùng không thích đi lính lắm, anh thích làm một vị bác sĩ hơn, nhưng thời thế lúc khác ; như người ta đã nói “Mưu sự tại nhân , thành sự tại thiên”, những dự tính của anh đã có sẵn trong đầu từ nhỏ phải đành gác bỏ, anh đã gia nhập vào quân trường Thủ Đức theo lời kêu gọi tổng động viên. Phong hay được tin đó thì cũng mừng lắm!

Truyện 18+ Ôi … a … anh … Hùng … ơi em phê quá

Truyện 18+ Ôi ... a ... anh ... Hùng ... ơi em phê quá

o O o

– Anh Hùng, anh Hùng !

Hùng quẩy cái ba-lô trên vai đang bước vội về nhà . Đã hơn hai năm rồi anh chưa về thăm nhà. Không biết ba má lóng rày ra sao . Mấy đứa em ra sao, thằng Quân nó đã vào đại học rồi chắc, con Quyên cũng chắc tốt nghiệp trung học rồi, còn thằng Tuấn chắc cũng đã vào Trung Học Đệ Nhất Cấp rồi . Anh còn đang miên man suy nghĩ thì bỗng ai đó kêu tên anh .

– Ủa, ai đó !-Hùng quay lại phía sau và trả lời .
– Í trời, anh mặc quân phục trông oai biết mấy người vừa gọi Hùng lên tiếng. – Em là … Hùng vừa chỉ người con gái đối diện vừa lẫm nhẩm trong đầu cố moi trí óc người đối diện tên gì Có phải em là …
– Anh quên em rồi sao ?- Cô gái hỏi .
– Anh nhớ chứ, em ở nhà đối diện với anh sao anh không biết, nhưng thiệt tình mà nói nhe, dạo này anh mau quên lắm, với lại tụi anh nhiều chuyện lo đâu có nhớ ai là ai. Cộng thêm em mau lớn quá làm anh mới phớt nhìn thì nhận không ra .
– Em là Lệ nè !
– À, anh nhớ rồi . Lệ mà ! “Lệ béo” đó mà!
– Anh này, thiệt là chọc em hoài, bộ cái tên đó chết trong đầu anh luôn sao . Anh ráng quên dùm em đi, em cám ơn anh nhiều .
– Thì hồi nhỏ anh chỉ nhớ kêu em vậy thôi . Kêu riết tên em trở thành là bé Béo luôn. Mà có sao đâu, anh thấy tên đó cũng có duyên lắm. Em thấy đó, dân ở đây ai cũng thích mập mập tròn tròn như em, nhất là những ông bà già muốn cưới dâu … gặp em chắc họ chọn liền.
– Anh này cũng vui ghê, vẫn như ngày nào đẹp trai vui tính … mà sao đen thui vậy anh. Mới nhìn tưởng anh là người Miên không hà!
– Anh đi lính giăng nắng cả ngày sao mà không đen , mà em cũng đẹp gái quá ta, trổ mã rồi thì nhìn khác hẳn! Da trắng quá hả, để tóc thề nữa … có hôn ước với anh nào không?
– Đâu có đâu anh – Lệ e ấp trả lời, má đỏ hây hây- Em ế muốn chết, tính nhờ anh giới thiệu bạn của anh cho em quen nè.
– Còn em dạo này trắng trẻo quá ta . Chắc là ăn không ngồi rồi chứ gì- Hùng cố tình pha trò chọc ghẹo để thấy thân thiết hơn.
Anh Hùng lại giỡn chơi . Em làm cực muốn chết , đâu có chuyện ăn không ngồi rồi chớ!.
Hùng bỗng xốc cái ba-lô nặng chịt trên vai,

– Anh vác cái gì mà nặng dữ vậy ?
– Ờ mấy trái ổi và bánh tráng anh mua ở bến phà Mỹ Thuận đó mang về làm quà cho ba má và mấy đứa em.
– À, nhắc tới ba má của anh mới nhớ … mà thôi nói chuyện sau hé anh , chắc anh cũng nôn về gặp chú thím Năm rồi . Tội nghiệp ổng bả cứ mong anh luôn.
– Ừ, thôi anh đi trước nhen – Hùng trả lời rồi bước vội .

Hùng bước đi rồi . Mà Lệ vẫn còn đứng đó, tay bưng rổ quần áo vừa mới may xong, nhìn Hùng chăm chăm từ phía sau lưng một cách thích thú . Nhớ ngày xưa, lúc còn nhỏ Lệ hay thường qua nha Quyên (em gái của Hùng) chơi và đến năm Lệ bước vào tuổi dậy thì thì nàng bắt đầu để ý tới người anh của Quyên, là Hùng. Và sau đó thì thương thầm Hùng. Đã hơn 3 năm rồi, Lệ vẫn ấp ủ trong lòng mối tình thầm kín với người anh của nhỏ bạn, mà nào ai có hay đâu, kể cả Quyên là người bạn thân nhất cũng không hề biết . Dạo đó Quyên chỉ thấy một điều lạ là Lệ hay sang nhà chơi với Quyên khác hơn những đứa hàng xóm khác. Lệ tới chơi và ở lâu, có khi còn ăn cơm ở nhà của Quyên nữa . Lệ hay thường mua trái cây để biếu chú thím Năm, là ba má của Hùng để lấy lòng. Nói chung ai nấy trong nhà của Hùng cũng đều mến Lệ lắm. Nhiều lúc Quyên hỏi tại sao Lệ lại tốt với gia đình Quyên thế, lúc đó Lệ chỉ trả lời là tại vì mến Quyên mới thường qua nhà chơi thôi và thấy nhà của Quyên ai nấy cũng hiền lành nên Lệ thích.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.