Ối anh ơi bú em đi anh..sướng nữa đi – Truyện 18+

Qua lời chị Hai, tôi tưởng tượng nếu được ra nước ngoài, chác thích phải biết. Tôi không hiểu người ta còn “sáng chế’ ra bao nhiêu thứ dụng cụ để thỏa mãn lòng dâm của con người nữa. Tôi mong thời gian chóng qua, đến tuổi trưởng thành sẽ xin ba đi du học. Từ ngày biết mùi ân ái, chuyện học hành của tôi xuống dốc như xe không tháng, điệu này e cuối năm ở lại lớp mất thôi. Mà dốt nát quá thì làm sao du học? Một nỗi lo âu dấy lên trong lòng. Không được ra nước ngoài để phỉ chí, đời còn gì ý nghĩa? Quẩn quanh mãi trong cái ao tù chật hẹp này với một chị nhà quê, oan uổng biết chừng nào! Nhưng nỗi lo chỉ thoáng qua, thú vui xác thịt quyến rũ tôi mạnh hơn mớ bài vở khô nhạt của học đường. Vả, tôi cũng biết, với địa vị chức tước và tiền bạc thừa thãi của gia đình tôi, muốn gì lại không được? Tôi rành quá đám con cái bè bạn ba, đứa nào cũng ăn chơi tận tình, cũng học hành lèm nhèm ấm ớ, vậy mà vẫn phây phây ra nước ngoài khi đến tuổi động viên. Có then mua tiên cũng được. Trong một xã hội nát bấy như cái xã hội tôi đang sống, nghèo là một “trọng tội”, nghèo, dù thông minh tài cán ngất trời vẫn khó có cơ hội ngửa mặt với đời. Tôi mừng đã may mắn sinh trưởng trong một gia đình sung túc.Một hôm chị Hai nói với tôi: “Tú à, chị tắt kinh gần một tháng rồi, chắc có thai.” Tôi hốt hoảng: “Thiệt không?” “Chị nói dối làm gì.” “À . Tháng trước chị về thăm ảnh. Chắc nhịn lâu, ảnh trả bài tận tình quá nên dính chấu chứ gì.” “Thôi đi, đừng có đổ vấy cho người. Không của Tú thì cũng của thầy, chứ ảnh làm ăn như con cù ìân, chị không thấy sướng, làm sao dính cho được.” “Trời ạ! Chị dốt cũng vừa vừa thôi chớ! Cái vụ thụ thai có liên quan khỉ gì đến chuyện sướng với không sướng. Tú đọc sách, Tú biết, đàn bà khoảng giữa hai ìân có kinh, trứng rụng, để tinh trùng bắn vào là dính ngay. Ba thế nào không biết, chứ Tú, chị nhớ lại coi, có bao giờ chị cho Tú phọt vào trong đâu? Vừa sắp đến thiên đường là chị bắt rút ra ngay, vồ lấy nhét vào mồm nút ngon nút ngọt, một giọt cũng chẳng phí. Không lẽ khí vô đàng miệng, chạy một lèo xuống tử cung?” Chị Hai đấm thùm thụp lên ngực tôi, léo nhéo: “Này, đừng có chưa gì đã chạy làng nghe chưa. Đây chẳng thèm ăn vạ đâu. Ư thì tui nút ngon nút ngọt… Nhưng đứa nào mê tơi quá, rút ra không nổi, để phọt vào tròng quá nửa rồi mới chịu rút ra? Cái mặt… đồ sở khanh !”Tôi nghe chị nói “chẳng thèm ăn vạ”, thích quá, bèn vòng tay ôm siết ngang hông chị nhấc khỏi mặt đất, vất lên giường, nhảy chồm đè nghiến chị ra, vục mặt vào háng chị, hít lấy hít để. Mùi *** ngây ngây quen thuộc. Tôi há miệng ngoạm sâu đáy quần của chị. Chị la lên: “Ui Ui đau người ta.”Chị Hai từ lúc được nếm mùi ân ái của cha con tôi, bắt đầu chăm sóc sửa soạn dung nhan khá cẩn thận. Ngoài chuyện tắm rửa kỳ cọ sạch sẽ, chị còn luôn luôn tẩm một ti nước hoa ở những phần dễ bị khích thích như nách, háng, ngực, gáy… Bởi chị biết tôi và ba hay vùi mặt vùi miệng vào những nơi đó. Quần áo cũng thế, mấy cái quần đen mỹ a cũ chị đã xếp xuống đáy rương, thay vào đó, chị sám thêm mấy bộ đồ bộ bằng vải xoa mỏng, trông tươm tất và khêu gợi vô cùng, nhiều khi nhìn cái xú chiêng màu sẫm nâng nửa dưới của hai trái vú no tròn, cái xì líp nhỏ xíu bọc ỡm ờ phần hạ thể nung núc, ẩn hiện chập chờn mờ mờ tỏ tỏ sau lớp vải xoa, tôi thấy chị còn gợi tình hơn là trần truồng một trăm phần trăm. Bây giờ cũng thế, thay vì tuột quần chị ra, tôi không tuột, cứ để nguyên như vậy mà ngoạm, mà gặm. Chị Hai la bai bải nhưng dường như cũng lấy làm thích cái trò bú *** “gián tiếp” này nên thay vì đẩy đầu tôi ra, chị lại kéo rịt vào. Tôi vừa ủi bằng đầu, vừa chà xát bầng miệng, chị nhột, cứ nẩy ngang nẩy dọc như nằm trên gai nhọn, đến một lúc nước nhờn tuôn ra thấm qua lớp vải, ướt nhẹp. Tôi thích thú dùng ngón tay thọc hai lớp vải vào sâu bên trong. Chị Hai rên lên: “Ui.. Ui Dơ hết quần của người ta rồi, cởi ra đi, liếm đi…” Tôi tuột quần chị, và liếm. Tôi ghiền quá mùi *** của chị, xem chừng còn hơn dân nghiện tương tư thuốc!Chị Hai cũng báo cho ba biết chị có thai, và cũng như tôi, ba… chạy làng. Tuy vậy chị Hai vẫn tỉnh bơ. Chi tỉnh là phải, đã có anh chồng cù lần hứng hết, không chừng anh ta sẽ thích điên người lên ấy chứ, vì nếu là con của tôi hoặc ba, chắc chắn nhiều phần sẽ đẹp trai (hoặc đẹp gái), và thông minh ờ nh ngộ. Có được một đứa con như thế, không thích, không hãnh diện có họa là điên?Bụng chị Hai mỗi ngày mỗi lớn. Đến tháng thứ tư thì nó đã no tròn như một trái bóng căng. Tôi thích làm. Để bảo vệ thai nhi và để khỏi lấn cấn, chúng tôi không còn chơi kiểu nam trên nầm dưới giản dị nữa, thường, chúng tôi chơi ngồi, hoặc nghiêng, hoặc từ sau đút tới như chó. *** đàn bà chửa trông thật thích mắt. Nở to từ trong ra ngoài. Hai mép lúc nào cũng mòng mọng, mu nhô cao như một gò mối, mồng đóc cũng lớn và đỏ ửng, nhất là nước nhờn, chẳng hiểu từ đâu ra mà lắm thế, cứ đụng vào là tuôn trào dầm dề, sũng ướt. Một hôm tôi đang ngồi trên sa lon trong phòng chị đọc báo, chị từ nhà tắm bước vào, chiếc khăn lông quấn quanh người, để lộ bờ vai tròn căng trắng mịn. Trông chị mát mẻ như một miếng thạch. Tôi bỏ tờ bào xuống, nói: “Hôm nay chị em mình tha hồ. ông bả lại qua nhà chú Huân đánh chắn. Dễ cũng tối mịt chưa về.”Một hôm chị Hai nói với tôi: “Tú à, chị tắt kinh gần một tháng rồi, chắc có thai.” Tôi hốt hoảng: “Thiệt không?” “Chị nói dối làm gì.” “À . Tháng trước chị về thăm ảnh. Chắc nhịn lâu, ảnh trả bài tận tình quá nên dính chấu chứ gì.” “Thôi đi, đừng có đổ vấy cho người. Không của Tú thì cũng của thầy, chứ ảnh làm ăn như con cù ìân, chị không thấy sướng, làm sao dính cho được.” “Trời ạ! Chị dốt cũng vừa vừa thôi chớ! Cái vụ thụ thai có liên quan khỉ gì đến chuyện sướng với không sướng. Tú đọc sách, Tú biết, đàn bà khoảng giữa hai ìân có kinh, trứng rụng, để tinh trùng bắn vào là dính ngay. Ba thế nào không biết, chứ Tú, chị nhớ lại coi, có bao giờ chị cho Tú phọt vào trong đâu? Vừa sắp đến thiên đường là chị bắt rút ra ngay, vồ lấy nhét vào mồm nút ngon nút ngọt, một giọt cũng chẳng phí. Không lẽ khí vô đàng miệng, chạy một lèo xuống tử cung?” Chị Hai đấm thùm thụp lên ngực tôi, léo nhéo: “Này, đừng có chưa gì đã chạy làng nghe chưa. Đây chẳng thèm ăn vạ đâu. Ư thì tui nút ngon nút ngọt… Nhưng đứa nào mê tơi quá, rút ra không nổi, để phọt vào tròng quá nửa rồi mới chịu rút ra? Cái mặt… đồ sở khanh !”Tôi nghe chị nói “chẳng thèm ăn vạ”, thích quá, bèn vòng tay ôm siết ngang hông chị nhấc khỏi mặt đất, vất lên giường, nhảy chồm đè nghiến chị ra, vục mặt vào háng chị, hít lấy hít để. Mùi *** ngây ngây quen thuộc. Tôi há miệng ngoạm sâu đáy quần của chị. Chị la lên: “Ui Ui đau người ta.”Chị Hai từ lúc được nếm mùi ân ái của cha con tôi, bắt đầu chăm sóc sửa soạn dung nhan khá cẩn thận. Ngoài chuyện tắm rửa kỳ cọ sạch sẽ, chị còn luôn luôn tẩm một ti nước hoa ở những phần dễ bị khích thích như nách, háng, ngực, gáy… Bởi chị biết tôi và ba hay vùi mặt vùi miệng vào những nơi đó. Quần áo cũng thế, mấy cái quần đen mỹ a cũ chị đã xếp xuống đáy rương, thay vào đó, chị sám thêm mấy bộ đồ bộ bằng vải xoa mỏng, trông tươm tất và khêu gợi vô cùng, nhiều khi nhìn cái xú chiêng màu sẫm nâng nửa dưới của hai trái vú no tròn, cái xì líp nhỏ xíu bọc ỡm ờ phần hạ thể nung núc, ẩn hiện chập chờn mờ mờ tỏ tỏ sau lớp vải xoa, tôi thấy chị còn gợi tình hơn là trần truồng một trăm phần trăm. Bây giờ cũng thế, thay vì tuột quần chị ra, tôi không tuột, cứ để nguyên như vậy mà ngoạm, mà gặm. Chị Hai la bai bải nhưng dường như cũng lấy làm thích cái trò bú *** “gián tiếp” này nên thay vì đẩy đầu tôi ra, chị lại kéo rịt vào. Tôi vừa ủi bằng đầu, vừa chà xát bầng miệng, chị nhột, cứ nẩy ngang nẩy dọc như nằm trên gai nhọn, đến một lúc nước nhờn tuôn ra thấm qua lớp vải, ướt nhẹp. Tôi thích thú dùng ngón tay thọc hai lớp vải vào sâu bên trong. Chị Hai rên lên: “Ui.. Ui Dơ hết quần của người ta rồi, cởi ra đi, liếm đi…” Tôi tuột quần chị, và liếm. Tôi ghiền quá mùi *** của chị, xem chừng còn hơn dân nghiện tương tư thuốc!Chị Hai cũng báo cho ba biết chị có thai, và cũng như tôi, ba… chạy làng. Tuy vậy chị Hai vẫn tỉnh bơ. Chi tỉnh là phải, đã có anh chồng cù lần hứng hết, không chừng anh ta sẽ thích điên người lên ấy chứ, vì nếu là con của tôi hoặc ba, chắc chắn nhiều phần sẽ đẹp trai (hoặc đẹp gái), và thông minh ờ nh ngộ. Có được một đứa con như thế, không thích, không hãnh diện có họa là điên?

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.