Ối anh ơi bú em đi anh..sướng nữa đi – Truyện 18+

Bụng chị Hai mỗi ngày mỗi lớn. Đến tháng thứ tư thì nó đã no tròn như một trái bóng căng. Tôi thích làm. Để bảo vệ thai nhi và để khỏi lấn cấn, chúng tôi không còn chơi kiểu nam trên nầm dưới giản dị nữa, thường, chúng tôi chơi ngồi, hoặc nghiêng, hoặc từ sau đút tới như chó. *** đàn bà chửa trông thật thích mắt. Nở to từ trong ra ngoài. Hai mép lúc nào cũng mòng mọng, mu nhô cao như một gò mối, mồng đóc cũng lớn và đỏ ửng, nhất là nước nhờn, chẳng hiểu từ đâu ra mà lắm thế, cứ đụng vào là tuôn trào dầm dề, sũng ướt. Một hôm tôi đang ngồi trên sa lon trong phòng chị đọc báo, chị từ nhà tắm bước vào, chiếc khăn lông quấn quanh người, để lộ bờ vai tròn căng trắng mịn. Trông chị mát mẻ như một miếng thạch. Tôi bỏ tờ bào xuống, nói: “Hôm nay chị em mình tha hồ. ông bả lại qua nhà chú Huân đánh chắn. Dễ cũng tối mịt chưa về.”Quả thật chỉ nghe lời chị Hai thuật lại, tôi cũng đã hình dung bà dì yêu quí của tôi “tát thở” thế nào rồi, huống chi trực tiếp nhập cuộc. Tôi hỏi chị Hai: “Chị đã biểu ba thử kiểu đó chưa?” Chị Hai cười khoái trá: “Dĩ nhiên. Chị bắt ổng thực hiện ngay để biết.”Tôi lại thấy lòng nhói đau. Lúc nào ba cũng đi trước tôi một bước. Từ nhiều ngày nay tôi cố moi óc tìm những kiểu chơi tân kỳ mới lạ nhưng tìm mãi vẫn chưa ra. Quanh đi quẩn lại cũng chừng đó. Vậy mà chị Hai đã hưởng kiểu đụ lỗ đa trước tôi rồi. Tôi tự trách sao mình u mê không nghĩ tới nhỉ. ừ thì lỗ nào cũng là lỗ. Đã thọc lưỡi vào đít thì cũng thọc cặc vào được chứ. Dại thật. Đành dẹp tự ái qua một bên, tôi nói với chị Hai: “Mình chơi lỗ đít đi.” “Tú đâu có dụng cụ như ba.” “ủa, ba không để đây à?” “Để thế nào được, phải dùng cho mợ nữa chứ, để đây lỡ mợ tìm không thấy, thầy biết ăn nói làm sao?” Tôi thở ra: “Sang năm đủ tuổi, Tú xin ba xuất ngoại, sẽ mua năm mười con để dành, tha hồ mà chơi. Chắc là có nhiều loại làm, đủ cớ đủ kiểu nhỉ?” “Ừ chị nghe ổng nói, đủ hết, tráng đen vàng nâu, dài ngắn cong thẳng, có cái còn xài bằng pin, đút vào nó nóng lên, rung giật lia lịa, bao giờ thấy sắp đạt tới cực điểm, bấm cái nút nhỏ bên hông, lập tức nước phọt ra, bắn mạnh vào tử cung còn sướng hơn cặc thật nữa đấy.” Tôi trở lại chuyện đụ lỗ đít: “Không có cặc giả thì Tú sẽ dùng tay thay thế, cũng sướng vậy.” Có lẽ thấy tôi nói nhưng vẻ mặt không lấy gì làm “phấn khởi” lắm, chị Hai thấy tội nghiệp, an ủi: “ừ, bằng tay cũng sướng chán. Nhưng món tủ của Tú sao không mang ra sử dụng? Chị thấy chuối già đã không thua cặc giả đâu.”Thế là tôi với chị Hai bày trò chơi hậu môn. Ba nói không sai chút nào. Cứ nhìn chị Hai quằn quại rên rỉ nẩy hất từng cơn trong thống khoái cũng đủ xuất tinh rồi, chứ đừng nó gì đến cảm giác cọ xát giữa cặc và hậu môn. Tôi có cảm tưởng như lỗ đít của chị là một cái miệng thứ ba, ngoài miệng thật và “miệng” ***. Nhưng ***, chỉ sau này tôi mới thấy có người đĩeu khiển nó mở ra khép vào như ý muốn được, chứ thuở đó tôi hoàn toàn chưa biết, còn hậu môn của chị Hai thì đúng là một cái miệng không sai, nó cũng ôm cứng lấy con cặc, cũng “mút”, cũng “bóp”, cũng “vuốt” . Tôi đụ sướng đến nỗi quên cả thụt trái chuối, chị Hai phải gào lên: “Tú… Tú… Thụt đi… Thụt đi… Thụt nhanh, thụt mạnh, thụt sâu vào Tú ơi… Ui… Ui… Chị sướng, chị sướng…”Chị lòn tay ra sau nắm hai hòn dái tôi kéo về phía trước, xoa xoa trong lòng bàn tay. Tôi một tay thụt trái chuối già, một tay cũng lòn ra trước, bóp hết vú bên này đến vú bên, cái bụng chửa của chị trĩu thành một vòng cung gần sát mặt nệm. Tôi chơi một lúc lâu, chị Hai bắt đầu rống dữ dội rồi run bần bật, chị chùi mặt xuống nệm, há miệng cắn tấm ra trải giường nhai nghiến giữa hai hàm răng. Càng thấy chị sướng tôi càng hứng khởi, nắc, thụt thật mạnh. Hậu môn chị co thất dữ dội, nuốt kéo con cặc tôi vào thật sâu bên trong, đồng thời mồng đóc chị cũng cương phồng như trái điều lộn hột và mọng đỏ, hai mép mở khép mở khép liên tục, rồi một dòng nước đặc sệt như tinh trùng ứa chung quanh trái chuối, chảy dọc theo kẽ háng. Tôi rút vội trái chuối khỏi âm đạo và cặc khỏi hậu môn, vật nhanh chị ngửa ra, xoay lại đút cặc vào miệng chị, tiếp tục nắc, tôi cũng cúi xuống liếm hết chất nhớt trăng trắng dẻo quẹo, từ kẽ háng đến hai mép. Một cơn rùng mình chạy rần rật trong từng mạch máu, tôi biết mình đang xuất tinh, chị Hai thấy cặc tôi giật giật liên hồi, bèn bóp mạnh hai hòn dái, dồn hết khí ra ống dẫn tinh, nuốt mạnh. Tôi có cảm tưởng như chất tủy trong mỗi ống xương đều tuồn tuột theo ra, khiến người tôi bỗng mềm nhão, mắt hoa, miệng khô, hơi thở nóng ran cổ họng. Chị Hai cũng rên hư hừ, giẫy đành đạch, mắt trợn trắng, miệng há rộng ngáp ngáp, chị bấu hai bàn tay trên mông đít tôi, những chiếc móng tay dù đã cất cụt vẫn ghim xuống da muốn bật máu. Chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy sướng khoái như lần này. Cả hai vật ra, nầm chết lặng dễ chừng đến mấy phút mới hoàn hồn.Như thời tiết như thiên nhiên, đời sống không phải lúc nào cũng trôi chảy êm đềm. Chuyện ân ái tay ba giữa tôi ba và chị Hai rồi cũng phải có lúc kết thúc.Một buổi sáng, tưởng ba đang vùi đầu vào công việc ở sở tôi yên trì mò xuống phòng chị Hai. Cái bụng chửa của chị đã sang đến tháng thứ bảy. Nặng nề thì có nặng nề, nhưng chơi vẫn sướng, nhất là càng ngày vú chị càng lớn, *** càng nở nang trông quá thích mắt. Trong lúc chị đang bò trên gương cho tôi thọc cặc từ phía sau tới thì cửa phòng bỗng mở toang hoác, ánh sáng từ ngoài dội vào chói chang. Chưa kịp hoàn hồn rút cặc ra tôi đã thấy ba đứng sững ngay ngạch cửa. “Thằng Tú… mẩy… mẩy… dám…”Ba láp bắp, nửa ngạc nhiên nửa kinh hoàng. Chị Hai hoảng hốt nhảy vội xuống giường quơ nhanh mớ quần áo chạy biến vào góc trong cùng của căn phòng, nơi có tấm bình phong ngăn thành một diện tích nhỏ làm nơi thay đồ. Tôi cũng lúng túng tròng chiếc quần đùi vào hạ thể. Ba đưa hai tay lên trần nhà, rên rỉ: “Còn cảnh nào đẹp mặt hơn nữa không hở trời!” Dù sợ, tôi vẫn nhủ thầm, thì có khác gì ba đâu, đụ, chuyện thường, đẹp với xấu nỗi gì!Chị Hai không dám bước ra, cứ trốn biệt phía sau bức bình phong. Tôi bình tĩnh hơn, ngước mặt nhìn ba, chờ đợi phản ứng tiếp theo của ông. Nhưng thay vì tiếp tục chửi rủa tôi, ông hướng về phía chị Hai, hét lên: “Hai, ra biểu.” Chị Hai khép nép bước ra, hai tay xoắn vào nhau. Bụng chị no căng muốn bung hàng nút cài phía trước, hai trái vú không mặc xú chiêng thỗn thện đong đưa bên trong lớp áo mỏng. Chị Hai cúi đầu, lí nhí. “Dạ… Thầy gọi em…” “Nói đi, cô quyến rũ thông Tú làm chuyện xằng bậy này phải không?” Chị Hai liếc mát nhìn tôi, ấp úng: “Em… Em…”Ba lại hét. Tôi thấy tình trạng này coi mòi bất nhẫn, chính tôi “gài bẫy” đưa chị ấy vào tròng chứ chị ấy nào tội tình gì. Dù tôi là một con quỷ dâm dục nhưng không phải không có lòng tự trọng, vả lại mấy tháng nay, kể từ ngày biết được cái bề trái của ba, lòng kính phục tôi dành cho ông đã mất, vì vậy, khi thấy chị Hai lúng túng chưa biết phải trả lới thế nào, tôi bèn lên tiếng: “Ba… Chị Hai vô tội. Con, chính con muốn chị ấy.” Ba lại đưa hai tay lên trời: “Mấy dám vậy à. Năm nay mấy bao nhiêu tuổi, hử? “Con mười sáu, sắp mười bảy. Con nghĩ mình đã trưởng thành.” “Trưởng thành, trời ạ. Bằng tuổi mấy tao chỉ biết ăn biết học, trụy lạc thế này thì còn học hành nỗi gì hở trời ! ”Rồi ông giảng một thôi một hồi về đạo đức làm người, về danh giá gia đình, về tai tiếng thị phi nếu chuyện đổ bể ra ngoài, và về cái “lòng nhân” đối với chồng chị Hai… Tôi nghe, cảm thấy buồn cười hết sức. Ba làm như mọi hành vi của ba chỉ một mình ông biết. Tự nhiên tôi thấy tội nghiệp ba hơn là giận. Suốt đời, ông cứ phải sống giả dối, nhầy nhụa như thế được sao?Ông tiếp tục nói, càng lúc càng phấn kích. Đến một lúc. Ông chợt dừng lại, nhìn tơi rồi nhìn chị Hai, có lẽ ông vừa nhận ra những lời thuyết giảng của mình đang trở thành khôi hài trơ trẽn. Vì chị Hai ban đầu sợ thật, nhưng dần dần lấy lại được bình tĩnh, (dù sao chị cũng đang nắm trong tay con bài tẩy) chẳng những chị không còn sợ mà thỉnh thoảng tôi thấy chị cúi xuống, cố giấu một nụ cười. Phần tôi, tuy không cười như chị, nhưng mặt mày chắc chẳng biểu tỏ một thái độ sơ sệt ăn năn nào. Ba trở nên lúng túng, ngượng ngập. Tôi tin ông đủ thông minh để hiểu tôi đã biết tỏng tất cả mọi chuyện. Cuối cùng ông hầm hầm bước ra, sau khi đã ném lại một phán quyết, cho chị Hai: “Cô thu xếp nghỉ làm về quê đợi sanh đẻ. Tôi sẽ nói mợ giúp cô một số tiền đủ để cô có vốn làm ăn. CÔ yên tâm, số tiền sẽ không nhỏ đâu, nhưng phải nhớ giấu nhem chuyện này, để đổ bể ra ngoài cô hếu tay tôi.”Chị Hai ngồi xuống mép giường, chị bật khóc. Không hiểu chị khóc vì bị đuổi hay khóc vì sắp xa tôi, xa “thầy”. Tôi đến gần chị, ôm chị vào vòng tay, hôn lên đôi má ướt nước mắt của chị. Tôi nói, giọng ân cần:

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.