Tâm sự ba mối tình đều kết thúc bằng nỗi đau

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống  ba mối tình đều kết thúc bằng nỗi đau  hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tam su ba moi tinh deu ket thuc bang noi dau

Ba cuộc tình đi qua đều không trọn vẹn. Tôi không còn niềm tin nữa, biết trách ai được. Thế gian này bao nhiêu người sao tôi lại chọn yêu những người làm mình đau?

Tôi là người con gái bình thường như bao người khác. Tuổi 27, bạn bè ở quê hầu như có gia đình riêng, còn tôi một mình cố gắng học hành để thoát khỏi cuộc sống vất vả của làng quê miền Trung. Có công việc rồi gia đình hối thúc chuyện chồng con, không phải tôi không muốn nhưng có lẽ số vất vả đường tình duyên nên vậy. Bên ngoài tôi là người vui vẻ, hòa đồng, hầu như ai gặp cũng yêu quý, không ít người con trai theo đuổi. Mọi người bảo tôi có duyên, có số đào hoa, chính điều đó làm tôi khổ.

Tôi yêu và chia tay không phải vì hai người hết yêu mà do hoàn cảnh nên đành chấp nhận. Mối tình đầu diễn ra khi tôi là sinh viên năm hai. Chúng tôi xác định tôi học xong sẽ làm đám cưới, đến khi anh nói với gia đình thì bố mẹ không đồng ý, lý do muốn anh lấy vợ gần nhà. Tôi hiểu mình không phải người Hà Nội, gia đình không có điều kiện để giúp anh. Anh chán nản, buông xuôi mặc dù tôi muốn hai đứa cùng thuyết phục gia đình anh.

Ba tháng sau anh muốn quay lại, bảo cưới rồi ra ngoài ở. Vì còn đi học không muốn ăn bám anh, cũng vì lòng tự trọng cao nên tôi chỉ bảo: “Anh về thuyết phục được gia đình thì em cưới”. Hóa ra anh chỉ nói “cứ để đấy” làm tôi cảm thấy nản dần, tình cảm nhùng nhằng không thể dứt, hơn một năm sau anh lấy vợ, người gần nhà do mẹ anh giới thiệu. Gần ngày cưới anh muốn gặp tôi, tôi đến gặp cùng một người bạn để chúc mừng anh nhưng trong lòng rất đau. Những ngày lễ anh vẫn nhắn tin chúc mừng tôi, ngày con anh chào đời tôi biết nên chúc mừng gia đình anh, từ đó thi thoảng chúng tôi vẫn nói chuyện với nhau.

Tâm sự ba mối tình đều kết thúc bằng nỗi đau

Tôi biết gia đình anh hiện tại không hạnh phúc, anh hối hận vì đã đánh mất tôi, muốn từ bỏ tất cả để đến với tôi. Anh mời tôi đến nhà chơi, tôi biết anh thật lòng vì anh muốn về nhà tôi chơi và xem ý gia đình tôi có đồng ý để chúng tôi lấy nhau không. Tôi biết chắc chắn không ai đồng ý cả, chỉ thấy thương anh vì ai cũng muốn người mình yêu quý được hạnh phúc. Tôi chỉ có thể làm bạn với anh, động viên anh mà thôi.

Khi nỗi đau đã nguôi ngoai, tôi gặp một người cùng quê tên Hoàng, thực ra cũng chẳng thể gọi là người yêu, chỉ là tìm hiểu nhau thôi. Hoàng lại cùng độ tuổi nên dễ nói chuyện và hiểu nhau hơn, chỉ cần qua tin nhắn anh có thể biết tôi đang như thế nào, vì vậy chúng tôi chia sẻ buồn vui, mọi chuyện, gia đình bạn bè. Anh chị em và bạn bè anh đều yêu quý tôi. Tôi đặt niềm tin vào anh nhưng số phận như đã sắp đặt. Ngành học của anh ra trường sẽ phải chịu sự phân công của nhà nước nên có lẽ anh sẽ về quê làm việc. Anh cố gắng tìm cơ hội ở lại cùng tôi. Tôi nói tôi có thể từ bỏ công việc mình đang làm vì anh để về quê làm công việc khác nhưng anh nhất quyết ra đi, bảo không muốn tôi khổ vì anh.

Ngày ra đi anh mới nói câu “Anh yêu em” càng làm tôi đau hơn, giá như anh không nói tôi lại dễ quên. Từ đó tôi và anh vẫn nói chuyện nhưng rất ít, tôi bất ngờ khi anh trai anh gọi điện nói chuyện, hỏi thăm tôi. Cũng từ đây tôi phát hiện ra sự thật ngoài tôi ra, Hoàng còn quen và yêu người con gái khác. Nhũng lần anh nói dối tôi phải trực hay đi với chị gái thì ra là đi cùng cô ấy. Niềm tin trong tôi sụp đổ, không ngờ anh lại lừa dối tôi. Anh cố giải thích, bảo tôi hãy nói chuyện với cô ấy sẽ rõ.

Bạn thân anh nói rằng con trai ai chẳng đa tình, anh trai anh cũng động viên tôi nhiều, có lẽ tột cùng của nỗi đau thì con người ta sẽ mạnh mẽ hơn. Tôi hẹn gặp anh lần cuối, anh đang bị ốm nhưng vẫn tới, nhìn anh tiều tụy mà vẫn chọc cho tôi cười như trước đây anh vẫn làm mỗi khi tôi buồn và giận. Làm sao tôi cười nổi, mỗi khi nhớ tới hình ảnh anh và người con gái khác lại làm tôi đau, dù vậy tôi không thể hận anh, ghét anh. Cho tới giờ tôi vẫn xem những người anh chị, bạn bè của anh như người thân của mình, vẫn hỏi thăm họ và anh. Có phải tôi làm thế này là sai, là quá yếu đuối, quá tốt nên anh không trân trọng?

Anh nói tôi làm anh không thể quên tôi được, anh sẽ không bao giờ quên tôi, muốn gặp nhưng lại sợ làm tôi buồn. Tôi không biết nên trách mình làm sai hay trách số phận mình không tốt. Trong lúc buồn đau tình cờ tôi gặp Thắng, đồng cảm cảnh ngộ của nhau nên chúng tôi thân thiết, hay chia sẻ. Tôi thấy vui vì khi nói chuyện với Thắng, anh quan tâm, lo lắng cho tôi từng chút, điều mà chưa ai từng làm. Tôi cảm động nên dần có tình cảm.

Tôi lo lắng khi một hôm anh uống rượu say và nói “Nếu không may anh mất sớm anh sẽ rất nhớ em”. Tôi hỏi sao anh nói vậy, anh bảo không có gì. Khó khăn lắm tôi mới biết được sự thật anh bị bệnh. Anh nói không phải bệnh hiểm nghèo nhưng không muốn tôi phải khổ vì anh. Tôi chấp nhận cho dù anh bị bệnh nhưng anh lại không thể vượt qua điều đó để đến với tôi, anh bảo nếu tôi là anh thì tôi cũng sẽ làm như thế thôi. Tôi thuyết phục anh, sẽ ở bên anh nhưng không thể làm thay đổi quyết định của anh. Anh lại quyết định ra đi để tôi có thể tìm hạnh phúc của mình.

Tôi nhớ anh, muốn hỏi thăm anh mà lại sợ anh trả lời lại làm tôi không thể quên. Ba cuộc tình đi qua đều không trọn vẹn, chỉ kết thúc bằng nỗi đau. Tôi không còn niềm tin nữa, biết trách ai được. Thế gian này bao nhiêu người sao tôi lại chọn yêu những người làm mình đau? Mọi người khuyên tôi hãy nghĩ thoáng ra, mở lòng với mọi người hơn mà giờ tôi chẳng muốn quen ai. Ai mời đi chơi tôi lại từ chối, thậm chí còn cáu gắt, tôi chỉ nhốt mình trong phòng nghĩ ngợi linh tinh. Xin mọi người cho tôi lời khuyên nên làm gì. Tôi không muốn để anh bị bệnh một mình lúc này nhưng lại cứ trốn tránh tôi.

Tâm sự cuộc sống hayhaynhat.com

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.