Tâm sự có phải tôi bị quả báo vì đã phụ người xưa?

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống  có phải tôi bị quả báo vì đã phụ người xưa? hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Sau khi kết hôn một tháng, anh về quê và quan hệ công khai với người đàn bà khác, mối quan hệ này đã có thời gian dài trước khi kết hôn với tôi. Mọi người trong gia đình chồng không những không phản đối, còn có vẻ ủng hộ mối quan hệ đó.

Chồng tôi, gọi là chồng vì trên danh nghĩa chúng tôi đã được pháp luật công nhận, chưa tổ chức đám cưới nhưng chúng tôi đã đăng ký kết hôn. Anh 47 tuổi, vợ cũ anh mới mất khoảng một năm do bị bệnh, anh có một đứa con gần 20 tuổi. Tôi cũng từng kết hôn một lần, là một cô gái tỉnh lẻ, khi lấy chồng là lúc tôi vừa học xong đại học, tuổi trẻ chưa va chạm cuộc sống cộng với sự bồng bột và cái tôi quá lớn để chúng tôi phải ra tòa ly dị khi lấy chồng mới được hơn một năm và con tôi mới được vài tháng tuổi.

Năm nay tôi 36  tuổi, con gái tôi 15 tuổi. Đằng đẵng ngần ấy năm, tôi một mình chăm chút làm việc và nuôi con, giờ đã mua được nhà ở thành phố, một môi trường làm việc tốt với công việc ổn định và có vị trí xã hội, tôi còn có một công ty riêng nho nhỏ. Tôi không đẹp sắc sảo nhưng bạn bè bảo rất dễ thương và ưa nhìn, họ cứ gọi tôi là chân dài. Tôi không biết có thật như thế không nhưng cũng tự nhận thấy mình hơi thông minh và ứng xử khéo trong mọi tình huống nên trong các cuộc vui với bạn bè, tôi thường là tâm điểm chú ý của mọi người.

Trong khoảng thời gian trước khi kết hôn lần hai, tôi có một mối quan hệ gần 6 năm. Anh đẹp trai, hiền lành và có ý chí tiến thủ, có trong tay 2 bằng đại học nhưng mọi ước mơ của anh bị gác lại bởi sau 5 năm ra trường, anh vẫn chỉ giữ chức trưởng phòng nhân sự của một công ty và phụ trách pháp lý, lương khoảng 3 triệu đồng. Với mức lương ấy anh chưa đủ lo cho bản thân mình ở thành phố huống hồ còn phải lo cho 2 đứa em đang đi học và mẹ ở quê. Bố anh có gia đình riêng, là con trai lớn nên mọi việc trong nhà đều do anh đảm trách.

Tâm sự có phải tôi bị quả báo vì đã phụ người xưa?

Tôi cảm nhận anh yêu và rất tôn trọng tôi nên mọi việc anh làm đều hỏi ý kiến, dù có được tôi đồng ý hay không. Một lần anh bảo “anh muốn làm luật sư để nhận các vụ án, nhưng phải đi học thêm cao học về nghề luật sư nữa, ý của em thế nào”, tôi đồng ý để anh đi học. Trong khoảng thời gian đó chúng tôi vẫn duy trì ở mức độ thân hơn bạn bè một chút. Tuy nhiên, do bản tính của tôi là chân thành và sống nghiêm túc, nên tôi cũng rất quan tâm và lo lắng cho gia đình anh gần như mọi thứ.

Cuối cùng anh cũng đạt được ước mơ của mình, gia đình anh rất muốn chúng tôi kết hôn, anh cũng thế. Tôi nghĩ anh là con trai mới lớn, tôi đã có con (anh giấu gia đình về việc này) nếu ba mẹ anh biết thì sao? Anh bảo “Bây giờ cứ im lặng, sau này cưới nhau rồi, có con, lúc đó nói ra cũng không sao”. Tôi muốn nói nhưng anh không đồng ý, anh bảo “Thật ra mọi người cũng biết rồi, vì hình của con tôi anh chụp để đầy trong điện thoại, mấy đứa em anh nghịch điện thoại hoài, chắc cũng đoán ra được”. Tôi vẫn không yên tâm và đó cũng là rào cản khiến tôi chưa đủ tự tin để làm vợ anh.

Anh luôn đưa tôi đi chơi chung với bạn bè, về quê, điều đó làm tôi thấy vui, bình yên và tin tưởng anh vô cùng. Tôi không biết đến khi nào mình mới có thể gật đầu làm vợ anh trong khi gia đình giục anh cưới vợ, tôi đã làm theo cách nghĩ của riêng mình, chủ động không liên lạc với anh. Dù anh rất khó chịu, thậm chí nghĩ tôi phản bội nhưng chưa một lời anh nói nặng hay xúc phạm tôi, còn nhà anh -mọi người tìm mọi cách để tạo cơ hội tôi đến nhà và làm lành.

Có lẽ mọi thứ đều do số phận. Chúng tôi vẫn thỉnh thoảng gọi điện thoại và nhắn tin hỏi thăm nhau nhưng tôi không cho anh cơ hội nhắc đến chuyện đám cưới. Một phần do gia đình hối thúc, một phần tôi không cho anh kết quả và thời gian khi nào sẽ đồng ý làm vợ anh, nên sau một thời gian không gặp thường xuyên, anh điện thoại rủ tôi cà phê, anh nói: “Anh cưới vợ nhé”, tôi gật đầu”, anh hỏi “Em có buồn không”. Tôi nói “Không” và thế là chúng tôi thật sự chia tay. Đến nay cũng gần 3 năm rồi.

Sau khi anh cưới vợ, tôi thảnh thơi hơn nhiều khi không còn phải lo lắng, nhưng phải mất một thời gian dài để cân bằng. Khi mọi thứ vừa trở lại bình thường, trong một lần dự tiệc, tôi gặp chồng hiện giờ. Ban đầu anh không để lại ấn tượng gì ngoài một khuôn mặt khắc khổ, buồn buồn và nhiều nỗi lo toan. Đến khi gần và tiếp xúc nhiều, tôi bị cuốn hút, chính những điều ấy đã giữ tôi ở lại bên anh và đồng ý làm vợ anh.

Thời gian tìm hiểu nhau không nhiều nhưng tôi nhận rõ một điều: Gia đình anh và gia đình tôi nề nếp khác nhau quá, cũng như bản thân anh và tôi có sở thích giống nhau nhưng cũng có nhiều quan điểm khác nhau. Lúc đó tôi suy nghĩ đơn giản: mình làm vợ anh mà, tôi tin tưởng tình yêu sẽ giúp chúng tôi đủ sức để hoàn thiện và sống hạnh phúc. Không biết có phải là một sai lầm nhưng đến lúc này tôi thấy mình khóc nhiều hơn cười, tổn thương nhiều hơn hạnh phúc, buồn nhiều hơn vui, bởi tất cả những thứ đang diễn ra ngay trước mắt phũ phàng và tệ hại hơn tôi nghĩ nhiều.

Sau khi kết hôn một tháng, anh về quê và quan hệ công khai với người đàn bà khác, mối quan hệ này đã có thời gian dài trước khi kết hôn với tôi, cô ta chỉ thua chồng tôi 1- 2 tuổi. Thậm chí anh còn đưa cô ta đi uống cà phê chung với mấy đứa em anh, giới thiệu và bảo với mấy đứa em chồng: Chào chị Năm chưa? (chồng tôi là con thứ năm). Mọi người trong gia đình chồng không những không từ chối, có vẻ như ủng hộ mối quan hệ đó. Chính vì thế chồng tôi càng được nước làm tới, về nhà cô ta sống, nấu ăn và còn đem đồ ăn về nhà mình nữa, cô ta cũng về nhà chồng tôi mua vài món quà nho nhỏ cho bố chồng tôi.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.