Tâm sự cú lừa tình ngoạn mục của người đàn ông hai vợ

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống cú lừa tình ngoạn mục của người đàn ông hai vợ hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Anh không chỉ có một vợ, anh vẫn đang sống chung với vợ hai và tôi cùng một lúc. Hóa ra tôi chỉ là “rau sạch” của anh. Anh chỉ dùng tôi tạm bợ trong những ngày tháng anh và vợ giận hờn nhau.

Tôi là phụ nữ đã qua một lần đò, chính sự trở ngại đó đã khiến tôi đóng cửa lòng mình lại, tôi không muốn phải đau thêm một lần nữa, hay đúng hơn là tôi sợ mình mất luôn một chút niềm tin còn lại vào cuộc đời này. Nhưng rồi sau hơn 5 năm sống độc thân, tôi đã mở lòng mình cho một người đàn ông mà tôi cho là số phận mình may mắn mới gặp được anh. Anh từng có vợ, họ cưới nhau vì cái nghĩa, không có hôn thú, và giờ thì họ không còn sống với nhau nữa. Cô ta đã về nhà ba mẹ ruột sống, anh nói với tôi như vậy.

Tâm sự cú lừa tình ngoạn mục của người đàn ông hai vợ

Tôi có tìm hiểu và thấy điều anh nói là hoàn toàn đúng. Anh hiểu và sẵn sàng chấp nhận hoàn cảnh của tôi. Anh hứa yêu thương con gái tôi, mong muốn sống bên tôi trọn đời. Anh khiến tôi vô cùng hạnh phúc và biết ơn anh. Tôi yêu và hoàn toàn tin anh, không hề nghi ngờ, vì hầu như khi nào tôi gọi điện anh cũng bắt máy. Buổi tối chúng tôi cũng trò chuyện qua điện thoại, chỉ có điều anh luôn nói ngắn, nói ít vì anh có lý do: cả ngày làm mệt, nên anh cần phải ngủ sớm, có hôm mới 8h tối anh đã tắt máy đi ngủ.

Tôi làm việc nhà nước, anh làm kinh doanh, có công ty riêng, một tuần chúng tôi gặp nhau 1-2 lần, không có ấn định phải vào ngày nào. Anh đến nhà ba má, đón tôi đi chơi. Chúng tôi cứ thế hạnh phúc bên nhau suốt 2 năm. Các bạn sẽ hỏi còn anh và cô vợ kia? Tôi có đề nghị anh giải quyết dứt điểm cho xong rồi chúng tôi mới có thể tiếp tục được, nếu không tôi sẽ rút lui, vì không thể sống không danh phận như vậy được.

Đương nhiên là anh hứa, xin cho anh sau một năm sẽ giải quyết. Một năm, rồi hai năm, tôi vẫn chờ anh. Lần này thì anh nói ba mẹ không đồng ý, vì ông bà cũng lớn tuổi, muốn anh và vợ hàn gắn lại để sinh cháu cho ông bà. Nếu không thì ông bà tạo áp lực cho anh rất nhiều, nào là tăng hạ huyết áp, đau đầu, nhập viện khiến anh phải lo lắng, sợ hãi. Tôi phải làm sao đây? Tôi sao có thể để anh bất hiếu với cha mẹ anh được.

Tôi đề nghị anh quay về với vợ nhưng chính anh là người không đồng ý. Anh nói rằng anh và vợ không hợp, không thể gần gũi nhau được. Nghe mà thương anh quá phải không các bạn? Thế là chúng tôi lại tiếp tục, tôi cũng không đề nghị anh về chuyện vợ cũ nữa, chỉ âm thầm chờ đợi quyết định của anh, chờ một ngày chúng tôi về chung một nhà.

Trong quá trình yêu nhau, càng ngày tôi càng nhận ra sự thờ ơ, vô tâm của anh, nhưng tôi lại tặc lưỡi cho qua, vì nghĩ rằng người đàn ông kinh doanh mà, nên không có nhiều thời gian để ý những điều nhỏ nhặt. Anh cũng không để ý tới cảm xúc của tôi, không nhận ra tôi đang buồn, không biết tôi làm vất vả, chưa bao giờ đi đón con gái giùm cho tôi, chưa bao giờ mang áo mưa hay đón tôi cho dù trời có mưa bão, chưa bao giờ ghen tuông hay nghi ngờ tôi, cũng chưa bao giờ biết lo lắng khi tôi đi đâu về khuya.

Có lần do giận nhau, tôi đã gọi cho anh và đứng chờ anh ngoài đường từ 8h tối tới 11h khuya, nhưng anh vẫn không ra gặp, và hôm sau tôi hỏi thì mới giải thích rằng anh ngủ. Có lần tôi chợt thèm ăn hải sản, đi làm ra tôi rủ anh đi ăn, nhưng anh nói phải về nhà ăn cơm, mẹ anh đã nấu riêng cho bệnh đau đại tràng của anh. Tất cả những điều đó có đáng để tôi buồn, tôi giận anh không? Tôi đã rất buồn, tủi thân khi anh không làm những điều đó.

Trong máy điện thoại của anh cũng không hề có một số điện thoại nào của bạn bè, người thân của tôi, hay số điện thoại bàn của nhà tôi. Tôi có hỏi thì anh cười xòa: “Em có biến đi đâu thì cũng phải đi làm, anh tới cơ quan em là tìm ra em ngay mà, lo gì”. Tôi lại xí xóa cho anh, mặc dù rất tủi thân. Tôi thèm có cái cảm giác được anh chạy đi tìm tôi, thèm được thấy anh nổi giận, ghen tuông để tôi thấy rằng mình còn có tí giá trị với anh. Tôi nhận thấy tất cả tình cảm của anh dành cho tôi dường như có điều gì đó chưa trọn vẹn, nhưng tôi vẫn cho mình thêm thời gian để hiểu và yêu anh hơn.

Những lời anh hứa hẹn hình như càng ngày càng xa vời. Tôi nhận ra điều đó khi tình cảm của chúng tôi cũng kéo dài hơn 2 năm. Anh cũng chưa bao giờ có biểu hiện quan tâm chứ tôi chưa nói đến yêu thương con gái hay những người thân quanh tôi. Một năm, anh đặt chân vào nhà cha mẹ tôi một lần vào dịp Tết, còn lại là anh đến trước cổng nhà và tôi đi ra. Suy nghĩ và quyết định sẽ nói chuyện với anh, mong anh biết quan tâm hơn. Nếu không, chúng tôi nên xa nhau một thời gian, bởi đối với anh, tôi có ý nghĩa gì đâu.

Anh xin lỗi, rồi làm lành, cứ mấy bận như thế. Tôi thật sự mệt mỏi. Tôi đã cho anh quá nhiều cơ hội, nếu yêu và cần tôi, anh sẽ phải cho tôi câu trả lời. Đằng này anh chỉ làm lành bằng những lần rủ tôi đi ăn, đi mua sắm cái này cái kia, anh còn kêu buồn, kêu chán khi tôi tránh mặt anh. Tuyệt nhiên không hề đã động gì đến việc phải giải quyết cho dứt điểm nguồn gốc của sự mâu thuẫn giữa chúng tôi.

Tôi đã cố gắng nói chuyện với anh, còn anh chỉ ậm ừ qua loa với thái độ thiếu tôn trọng và cợt nhả, cho rằng tôi rắc rối, là ngòi nổ. Rồi tôi cũng mạnh mẽ ra quyết định cho mình. Tôi nhắn tin cho anh và đề nghị nên xa nhau để suy nghĩ lại, anh lại làm lành, nhưng với tôi không còn ý nghĩa nữa. Đúng một tuần sau khi nhắn tin cho anh, tôi bắt gặp anh nắm tay, ôm eo một người phụ nữ đi qua đường. Tôi thấy anh mà không tin vào mắt mình, không tin đó là dáng dấp quá quen thuộc của anh.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.