Tâm sự gửi anh, chồng tương lai của cô ấy

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống gửi anh, chồng tương lai của cô ấy hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tam su gui anh, chong tuong lai cua co ay

Em sẽ ngồi im lặng ngắm nhìn anh hạnh phúc bên người vợ trẻ đẹp uy quyền mà ba mẹ lựa chọn cho anh. Có lẽ em phải quên anh ngay từ lúc này, quên tất cả những gì đã xảy ra để sống tốt hơn.

Tình cờ tháng 9 thu năm ấy
Em gặp được anh quá ngỡ ngàng
Tuýt còi anh hỏi thăm chút nhé
Kiếng hậu đã sai phạt trăm ngàn.

Duyên số đưa em gặp anh và số phận bắt anh xa em. Chúng ta gặp nhau trong một hoàn cảnh đặc biệt, thằng bạn đã đưa số điện thoại của em cho anh, từ đó chúng ta quen biết nhau. Một tuần sau anh lên Sài Gòn thăm em trong con xe bốn bánh, rồi sau đó đều đặn lên thăm em hàng tuần, mỗi tối chúng ta nói chuyện hàng giờ không thấy chán, nhưng chỉ trong 2 tháng đầu thôi, tại lúc đó mới yêu mà nên siêng lắm. Anh từng dạy em: Chim khôn chọn đậu cành mai. Gái khôn chọn đậu trên vai áo vàng. Em hạnh phúc trong lúc ấy, vạch ra cho mình những dự định trong tương lai của hai ta, là con gái nên em có quyền được mơ mộng.

Tâm sự gửi anh, chồng tương lai của cô ấy

Thời gian dần trôi, đôi lần em muốn về ra mắt gia đình bên anh, anh bảo em có nét rất giống mẹ thời trẻ, nghe thế cũng cảm thấy vui và yên lòng đôi chút. Rồi thời gian của anh không được rảnh nên em cũng không nhắc đến chuyện này và vì em cũng muốn anh tự lên tiếng dẫn em về, là con gái cũng có giá chút chứ. Đến một ngày em bảo anh cùng về nhà em ăn giỗ, anh đồng ý và em nói trước thời gian để anh sắp xếp.

Gia đình em là nông dân, xuất thân của em cũng chỉ là cô gái bình thường, gia đình chẳng ai làm cán bộ nhà nước cả. Khi dẫn anh về nhà ra mắt, em và ba mẹ hãnh diện với xóm lắm. Sau hôm đó gia đình em nhận xét tốt về anh và cũng đưa ra một số ý kiến “Bên mình chắc không xứng với gia đình bên đó đâu con”. Em cũng suy nghĩ vấn đề này từ trước rồi chứ có phải chưa đâu, nhưng lại nghĩ thời buổi này ai còn nghĩ đến chuyện môn đăng hộ đối, quan trọng là niềm hạnh phúc của con trẻ thôi. Lúc ấy tràn đầy tự tin, mình cũng ăn học đàng hoàng, tính tình hiền hậu, thân thế gia đình chẳng ai phản cách mạng cả, không theo đạo, đặc biệt tuổi của em và anh rất hợp nhau.

Trời gian cứ thế trôi qua, em ngập tràn trong những hạnh phúc và yêu thương anh dành cho. Tết năm trước em nghĩ mình sẽ có cơ hội diện kiến “ba mẹ và em chồng”, nhưng mà ngành của anh chỉ nghỉ được 2 ngày, anh nói thế. Em mong chờ trong 2 cái ngày đó, anh cũng gọi cho em nhưng chẳng nghe nhắc đến chuyện này. Em buồn nhưng tự dặn lòng rằng anh rất bận, phải dành nhiều thời gian để tiếp khách nữa chứ, tết chắc rất nhiều khách đến thăm gia đình.

Ba mẹ cũng hỏi, bảo em rằng xem anh rảnh mời xuống nhà ăn cơm, anh như một vị khách quý của gia đình. Anh đến nhà em được vài lần và bên nhà em đa phần biết mặt anh, còn em chưa một lần được gặp gia đình anh. Cũng có lần mình cùng nhau ăn tối, nhắc đến chuyện tương lai, lúc ấy vui lắm, bạn bè ai cũng ngưỡng mộ vì em có được người yêu như anh, vừa lịch lãm vừa có địa vị.

Niềm vui không trọn vẹn khi đến một ngày có số điện thoại của một cô gái nhắn tin đến với lý do là em gái anh, hỏi thăm em đủ điều. Em cũng có chút hoài nghi, vì theo lời anh, anh chỉ có một người em trai nữa thôi. Cô bé nói chuyện dễ thương, lịch sự và rất khéo léo trong cách ứng xử. Cô bé bảo sao không bắt anh dắt về ra mắt bố mẹ – điều mà em luôn mong chờ.

Em nói lại với anh, anh phủ nhận rồi to tiếng với em. Anh nói đó là lừa đảo, bắt em gọi lại nói với cô bé rằng tất cả những điều vừa nói là đùa. Em ngây ngô và ngu ngốc làm theo những lời anh nói. Rồi tất cả cùng im lặng trong tối hôm đó, em điện thoại anh không nghe, bảo đang làm việc. Tối hôm sau anh điện thoại lại nói người đó ba mẹ bắt anh cưới, dặn em hãy sống tốt, có gì cứ liên lạc với anh. Những giọt nước mắt lăn dài trên má em, ngây thơ, ngu ngốc.

Khoảng thời gian sau đó mình dần dần ít liên lạc, nhưng anh vẫn nói đùa, làm người tình của anh đôi khi lại được cưng chiều hơn đấy. Vui hay buồn khi nghe anh nói thế, em là người cũng được ba mẹ cho ăn học đàng hoàng nên hiểu bản thân phải làm gì khi người yêu chuẩn bị lấy vợ. Em không thể níu anh mãi, anh không thể đến bên cạnh em cùng ăn tối trong khi vợ đang chờ ở nhà, và hơn thế em biết bản thân cũng không làm được điều đó.

Sau khi tốt nghiệp, em bước chân vào công ty làm việc, làm đúng chuyên ngành đã học, nhờ vào anh cả thôi, có lẽ anh nợ em mà. Công ty em làm có người quen của anh, hơn thế còn có một người anh em làm gần trạm anh ngày xưa. Mọi người giúp đỡ và quan tâm em thật nhiều, từ ngày quen bạn anh, em được biết thêm một số điều anh chưa từng nói cho em nghe.

Giờ gần cuối năm rồi, anh cũng sắp cưới, anh và cô bé cùng sánh bước bên nhau, em có nên đến dự, mà chắc sẽ không được mời. Em sẽ ngồi im lặng ngắm nhìn anh hạnh phúc bên người vợ trẻ đẹp uy quyền mà ba mẹ đã lựa chọn cho anh. Có lẽ em phải quên anh ngay từ lúc này, quên tất cả những gì đã xảy ra để sống tốt hơn những gì anh thấy.

(Tâm sự cuộc sống hayhanhat.com)

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.