Tâm sự hai lần cận kề cái chết khi yêu gái có chồng

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống  hai lần cận kề cái chết khi yêu gái có chồng hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Cô tôi nói muốn sống thì đừng có về bây giờ, Hoài vác dao đến tìm đây này. Tim tôi như bị ai bóp nghẹt, khó thở quá. Xa xa phía cổng công ty chẳng phải là chồng em thì còn ai vào đây nữa. Cũng may tôi dừng xe ở góc khuất, với lại khoảng cách còn khá xa nên chưa bị phát hiện.

Đó là năm tôi 24 tuổi, vào làm kế toán cho công ty phân phối hàng tạp hóa của cô chú, là bạn thân của bố mẹ. Phải nói hơn một năm làm việc ở đây đã giúp tôi trưởng thành rất nhiều, để lại cho tôi nhiều kỷ niệm khó quên, nhất là với em – mối tình đầu của tôi. Chuyện tình của tôi với em khá phức tạp và tội lỗi, đó là tình yêu thực sự, là mối tình đầu đời của tôi với người con gái đã có chồng và một con nhỏ.

Gặp em lần đầu tiên tôi rất ấn tượng bởi vẻ ngoài xinh xắn, trẻ trung, nhất là đôi mắt đượm buồn của em. Sau đó hỏi mấy đứa cùng làm tôi mới biết em là vợ của Hoài, cháu ruột của cô tôi.
Hoài là một kẻ ăn chơi có tiếng ở khu này, từng vào tù ra tội. Lúc tôi gặp em, hai người đã cưới nhau được hơn năm và có đứa con trai gần một tuổi.

Tôi không dám có ý định gì khi biết em đã có chồng, chuyện sẽ chẳng có gì để kể nếu sau đó vài tháng, cô tôi không gọi em vào công ty của cô làm. Công ty gia đình, quy mô nhỏ, chỉ có hơn chục nhân viên. Công việc của tôi chủ yếu là xử lý hóa đơn giao nhận hàng, còn em làm ở bộ phận kiểm kê hàng hóa và xuất nhập hàng. Chúng tôi bắt đầu quen biết nhau từ đó.

Mới đầu tôi cũng không để ý nhiều đến em và giữ khoảng cách an toàn vì biết em đã có chồng và cả cái quá khứ “huy hoàng” của chồng em. Sau đấy, những câu chuyện phiếm hàng ngày giữa chúng tôi dần trở nên thân thiết hơn, những ánh mắt, nụ cười trao nhau cũng bắt đầu trở nên dễ dãi mặc dù cả hai vẫn chỉ coi nhau như những người bạn đồng nghiệp.

Đến một ngày, em chủ động nhắn tin cho tôi sau giờ làm việc, em trêu: “Sao từng này tuổi rồi vẫn chưa lấy vợ anh ơi”? Tôi cũng vô tư, đùa lại: “Gái có chồng rồi mà còn nhắn tin cho giai, không sợ chồng ghen à”? Những tin nhắn qua lại, chỉ là trêu đùa nhau rồi dần dần tâm sự chuyện đời tư với nhau.

Em sinh ra ở một huyện miền núi nghèo thuộc tỉnh Thái Nguyên, nhà nằm trong một thung lũng nhỏ, cả nhà sống bằng nghề đánh cá và nuôi vịt. Nhà đông anh em nên học hết lớp 9 em phải nghỉ học để phụ giúp bố mẹ nuôi mấy đứa em nhỏ. Đến năm 18 tuổi, vì muốn thoát ly cuộc sống nghèo khó em đã xin bố mẹ xuống Hà Nội, vào làm công nhân trong khu công nghiệp. Tại đây em đã gặp Hoài, chồng em bây giờ. Em kể với tôi lúc quen, thấy Hoài cao ráo sáng sủa, nhà lại ở phố nên khi Hoài ngỏ lời muốn cưới em đồng ý luôn. Bố mẹ ở nhà nghe tin con gái mới đi làm vài tháng đã kiếm được chồng ở phố mừng lắm, mở tiệc lớn khao làng xóm.

Tâm sự hai lần cận kề cái chết khi yêu gái có chồng

Cưới nhau xong, hai người được bố mẹ chồng cho một căn nhà cấp ở riêng, ngỡ như vậy là ước mơ đã trở thành hiện thực, nào ngờ cuộc đời đâu phải toàn màu hồng. Ở với nhau vài tháng, em mới phát hiện ra chồng mình ham mê cờ bạc lô đề, có một quá khứ khá “hoành tráng”. Ván đã đóng thuyền, bụng to ra gấp mấy lần rồi nên em đành chấp nhận, hy vọng bằng sự quan tâm, mình sẽ dần thay đổi được chồng.

Đến lúc em mang bầu tháng thứ sáu, Hoài chẳng thèm ngó ngàng gì đến vợ, bỏ cả công việc, suốt ngày đi đánh bạc, thậm chí còn dẫn cả gái về nhà, coi như em không tồn tại. Em uất hận lắm nhưng ngoài khóc ra cũng chẳng làm gì được. May là đằng nhà chồng đối xử với em không đến nỗi tệ bạc, vẫn chu cấp nhu cầu sinh hoạt của em đầy đủ, và vì đứa con sắp chào đời nên em phải cố gắng sống tiếp.

Sau khi em sinh được đứa con trai, gia đình Hoài vui lắm, quan tâm đến mẹ con em hơn. Có lẽ cũng vì đứa con mà Hoài có chút biến chuyển, bớt chơi bời hơn. Cuộc sống của em đỡ khổ hơn một phần nào, tuy nhiên tình cảm vợ chồng gần như không còn gì nữa. Việc Hoài đối xử với em lúc đang mang thai đã để lại trong em nỗi ám ảnh không thể quên được. Giờ đây sợi dây kết nối duy nhất giữa hai người là đứa con trai. Cho đến khi thằng bé gần một tuổi, em được cô chồng gọi vào công ty làm.

Tôi có hỏi: “Tại sao lại tâm sự những chuyện đó với anh vậy”. Em chỉ mỉm cười: “Vì em thấy anh hiền lành và đáng tin, lại hiểu tâm lý phụ nữ. Cảm ơn vì anh đã dành thời gian nghe em kể khổ. Nói ra được những điều đó với người khác khiến em thấy nhẹ nhõm rất nhiều. Cảm ơn anh lần nữa”.

Cảm giác của tôi lúc đó thật khó tả, nếu để diễn đạt được ngắn nhất thì chỉ là rất thương cảm và muốn che chở cho em, ý muốn đấy đã nhen nhóm trong tôi như vậy. Cho đến một hôm, em nhắn: “Anh ơi, em buồn quá! Hay là chúng mình giả vờ yêu nhau nhé? Anh yên tâm, chỉ là giả vờ thôi”.

Cuộc tình vụng trộm của chúng tôi bắt đầu từ cái sự “giả vờ” ấy. Có lẽ ngay cả em lúc đó cũng không nghĩ sẽ yêu tôi thật. Còn tôi, cũng chẳng rõ yêu em từ bao giờ. Tôi biết tình yêu đó đủ sức mạnh để giúp chúng tôi đến với nhau, bỏ qua những quy chuẩn đạo đức của xã hội, vượt qua nỗi sợ hãi người chồng “số má” của em.

Nụ hôn đầu tiên, đó cũng là nụ hôn đầu đời của tôi, dù là với một người con gái đã có chồng, nhưng đó là nụ hôn mà cho đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được, quá ngọt ngào, thánh thiện. Dù sau này khi đã xa em, tôi cũng có một vài cuộc tình ngắn ngủi nhưng không bao giờ tôi còn tìm lại được cảm giác của nụ hôn đầu ấy nữa.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.