Tâm sự hẹn ngày cưới rồi anh còn đổi thay

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống hẹn ngày cưới rồi anh còn đổi thay hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tam su hen ngay cuoi roi anh con doi thay

Tôi xin nghỉ cơ quan một ngày, chạy cả trăm cây số chỉ để gặp anh nói chuyện nhưng anh không chịu gặp. Tôi ra về dưới cái nắng gay gắt mà lòng như quặn đau, khóc suốt cả đường về.

Chúng tôi quen biết nhau gần bốn năm, ngày đó tôi mới đi làm công chức nhà nước, anh là sĩ quan quân đội, biết nhau vì cơ quan anh gần chỗ tôi làm. Anh tán tỉnh, tôi không nhận lời yêu, sau một thời gian anh đi học tiếp, có người yêu khác, tôi cũng yêu người khác nhưng mối tình đó không thành. Sau 2 năm anh đi học về, thấy tôi vẫn chưa lấy chồng, anh tiếp tục liên lạc, hẹn hò, tôi nhận lời yêu anh.

Những tháng ngày bên nhau thật hạnh phúc, tôi như được tiếp thêm sức mạnh để sống. Mỗi sáng thức dậy anh lại nhắn tin chúc ngày mới tốt lành kèm lời yêu thương ngọt ngào nhất, tôi sống ngập tràn trong tình yêu của anh. Rồi chúng tôi ra mắt hai gia đình, hẹn ngày cưới. Hai đứa có thời gian sống với nhau như vợ chồng, tôi cũng thú nhận với anh mình không còn trong trắng, anh nói không quan trọng vì anh cũng thế, miễn chúng tôi tin tưởng, yêu thương nhau.

Tâm sự hẹn ngày cưới rồi anh còn đổi thay

Những tháng ngày đó tôi chăm sóc anh hơn cả bản thân, những lúc anh đi công tác cả tuần, thương anh vất vả tôi lại chạy xe cả trăm cây số để thăm anh. Gần đây anh bỗng nhiên thay đổi, một hôm anh nhắn tin không về được, lúc sau thấy anh mở cửa đi vào, tôi như không tin nổi vào mắt mình, hỏi thì anh nói “thử xem ở nhà em có đi chơi không”. Tôi rất buồn vì anh không tin mình dù cố gắng rất nhiều. Vì công việc thỉnh thoảng tôi có đi tiếp khách, cũng uống được bia rượu, đôi khi đi cà phê với bạn bè nhưng tính anh không thích như thế.

Tôi biết con gái như thế cũng không hay nhưng cũng đâu có xấu xa. Anh nghe người ta nói về tôi, rồi một tuần liền không liên lạc mặc cho tôi nhắn tin, gọi điện. Bao đêm tôi suy nghĩ khóc ướt cả gối không biết vì sao anh lại như vậy, có phải vì tình yêu tôi chưa đủ lớn để giữ trái tim anh. Yêu thật lòng cũng là một cái tội hay sao, tình yêu thương trao đi để nhận lại toàn đắng cay, đau xót. Tim tôi như nghẹt thở, tưởng chừng chỉ có cái chết mới quên đi tất cả. Ước gì tôi cũng lạnh lùng được như anh.

Nếu như tôi yêu anh ít đi một chút, nhớ anh không nhiều có lẽ không đến nỗi đau khổ như bây giờ. Tôi cũng hỏi anh còn yêu nữa hay đã hết rồi, anh vẫn im lặng, cái lặng im đến đáng sợ. Tôi muốn có chuyện gì hai người cùng ngồi lại nói chuyện, giải quyết nhưng không gặp được anh. Tôi đã xin nghỉ cơ quan một ngày, chạy cả trăm cây số chỉ để gặp anh nói chuyện nhưng anh không chịu gặp. Tôi ra về dưới cái nắng gay gắt mà lòng như quặn đau, khóc suốt cả đường về, nhưng anh vẫn sắt đá không một lời hỏi han như chưa từng quen biết. Yêu anh, tôi như không còn lòng tự trọng nữa.

Tôi 28, không còn cái tuổi yêu rồi chia tay nữa, tôi biết nói gì với bố mẹ, bạn bè? Bố mẹ rất mừng khi tôi tìm được hạnh phúc, giờ anh lại như thế, tôi có nên tiếp tục níu kéo hay để anh ra đi như anh đã chọn. Mong bạn đọc hãy tư vấn giúp tôi.

(Tâm sự cuộc sống hayhaynhat.com)

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.