Tâm sự học trò dùng thuốc sâu tự tử vì tôi

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống học trò dùng thuốc sâu tự tử vì tôi hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Cậu ấy lấy ra một chai thuốc sâu từ trong túi quần cầm uống, cũng may là lúc đó tôi giật kịp, làm rớt chai thuốc xuống đất, bể văng tung tóe. Tôi lưỡng lự chưa biết trả lời sao thì cậu lại lấy ra thêm một chai thuốc nữa, làm tôi khóc như mưa, mình mẩy run lên.

Tôi năm nay 26 tuổi, quê Nam Định, năm 18 tuổi tôi vào Sài Gòn học đại học và trụ lại đây cho đến bây giờ. Sống một mình ở thành phố tấp nập này, ngày ngày tôi vẫn chăm chỉ làm việc và dành dụm gửi tiền về quê nuôi bố mẹ và 2 đứa em đang đi học.

Cuộc sống cứ thế trôi đi. Tôi dạy Công nghệ thông tin ở một trường trung cấp, các học trò ai cũng vui tươi hoạt bát và rất yêu quý tôi. Riêng chỉ có một cậu học trò học rất giỏi, nhưng khác với những em học trò khác là cậu này chẳng nói chuyện với ai. Lúc đầu, tôi cũng không để ý lắm.

Đến gần cuối năm học, vào một buổi sáng cậu ấy làm một điều mà tôi vô cùng bất ngờ, mang theo một bó hoa rất đẹp và lãng mạn quỳ trước bục giảng đọc “diễn văn tỏ tình” nói yêu, tặng hoa và hôn tôi một cái. Cả lớp vỗ tay rầm rầm. Tôi vừa vui vì lần đầu tiên trong cuộc đời có người tặng hoa, điều mà tôi chưa từng được nhận ở người yêu mình. Tôi cũng ngượng vì màn tỏ tình ấy. Tôi nhớ đến video clip học trò tỏ tình với cô giáo mấy ngày trước trên mạng, nghĩ cậu học trò này đùa giỡn và tôi sợ làm cậu ấy mất mặt nên cũng ậm ờ đồng ý.

Tâm sự học trò dùng thuốc sâu tự tử vì tôi

Từ hôm đó, cậu ấy cười nói vui tươi, hòa đồng với tất cả bạn bè trong lớp, không còn lặng im như suốt một năm qua. Cậu ấy theo bám và nói yêu tôi thêm vài lần nữa. Thực sự lúc đó tôi chẳng có tình cảm gì, vì tôi đã có người yêu, dự định sang năm sau sẽ cưới. Tôi giải thích cho cho cậu ấy biết, ngày hôm đó vì sợ cậu mất mặt và tưởng đùa nên mới vui vẻ gật đầu đồng ý. Với lại tuổi tác giữa tôi và cậu ấy chênh lệch khá xa, tôi 26 tuổi, còn cậu ấy 21.

Thế nhưng cậu vẫn theo đuổi tôi, gọi nói chuyện, nhắn tin kêu tôi dậy đi làm vào mỗi buổi sáng. Tôi không có tình cảm gì với cậu ấy ngoài tình cô trò nên việc làm đó khiến tôi bực mình và có lời lẽ hơi nặng. Có lần cậu ấy lái ôtô mời tôi đi uống cà phê, tôi từ chối thì cậu ấy quỳ trước cửa phòng trọ từ 19h đến 21h. Cả dãy phòng trọ đều là giáo viên, ai ai cũng ra đứng nhìn và động viên tôi đi, nếu không cậu ấy quỳ tới sáng, làm tôi ngượng hết chỗ tả.

Cuối cùng tôi cũng chấp nhận lời mời đi uống cà phê, cậu ấy tiếp tục tỏ tình mặc dù tôi từ chối liên tiếp trong buổi nói chuyện ấy. Cậu ấy bảo: nếu tôi không chấp nhận làm người yêu thì cậu ấy sẽ tự tử chết. Tôi vẫn không đồng ý, tôi có yêu đâu mà bảo tôi đồng ý.

Liền sao đó, cậu ấy lấy ra một chai thuốc sâu từ trong túi quần cầm uống, cũng may lúc đó tôi giật kịp, làm rớt chai thuốc xuống đất, bể văng tung tóe. Tôi hoảng hốt và khóc như mưa vì nếu chậm chút xíu nữa là tôi hại chết một mạng người, hại chết cậu học trò ngoan hiền, cao ráo, đẹp trai do tôi chủ nhiệm và đào tạo. Cậu ấy lại hỏi tôi một lần nữa là có chấp nhận làm người yêu của cậu không? Tôi chưa hết hoảng hốt và lo sợ. Tôi lưỡng lự chưa biết phải trả lời sao thì cậu ấy lại lấy trong túi quần ra thêm một chai thuốc sâu, làm tôi khóc thêm nhiều nữa, mình mẩy tôi run lên.

Tôi đành chấp nhận làm người yêu cậu. Cậu ấy mừng rỡ, rơi nước mắt quăng chai thuốc đi và ôm chặt đến mức tôi không thở được. Rồi câu chuyện của tôi cả trường, các học trò trong lớp đều biết và cổ vũ cho “tình yêu lệch” ấy.

Hàng ngày cậu vẫn lái ôtô đến phòng trọ của tôi, mua chuộc chủ nhà trọ lấy chìa khóa phòng tôi. Cậu ấy lau chùi quét dọn, giặt hết đồ, mua thức ăn và nấu sẵn cho tôi rồi ra về. Tôi có cảm giác mình được chăm sóc tận răng. Hình như cậu ấy yêu tôi thật chứ chẳng phải đùa, yêu từ lần đầu tiên tôi bước vào nhận chủ nhiệm lớp.

Tôi áy náy quá không biết phải tính sao, bạn trai đã cầu hôn tôi từ lâu và hẹn sang năm sẽ cưới, nhưng trong thời gian này hầu như anh ấy chẳng có một cuộc gọi hay tin nhắn nào, còn cậu học trò kia cứ liên tục và tới tấp. Dần dần tình cảm cũng nảy sinh nhưng không nhiều, vì như đã nói, tôi có chồng sắp cưới rồi mà. Cậu trò này dẫn tôi về nhà, tôi từ chối vì chưa đủ can đảm và rất sợ lời nói mỉa mai chặng hạn như: “Nhỏ đó dụ dỗ thằng con nít” hay “Thấy thằng này con nhà giàu, đẹp trai rồi dụ dỗ”. Thật sự tôi rất sợ những điều đó xảy đến.

Thuyết phục mãi cuối cùng tôi cũng đồng ý về nhà cậu ấy chơi. Thấy cậu ấy đi ôtô (lúc đi học thì bằng xe gắn máy), tôi cũng biết là con nhà giàu. Nhưng tới nhà cậu ấy, tôi bị choáng với căn biệt thự sang trọng. Bước vào nhà, khoanh tay chào hai bác mà trong lòng cứ thấp thỏm, run và sợ. Quả thật những gì tôi lo sợ đã xảy đến.

Tôi giận cậu ấy vì chưa hỏi ý kiến, chưa cầu hôn tôi và biết tôi có yêu hay không mà trong buổi cơm dám tuyên bố với gia đình là sau khi tốt nghiệp sẽ “rước tôi về dinh” ngay lập tức không để trễ một ngày. “Con thương đâu cưới đó”. Sau đó bác gái nói: “Thời buổi bây giờ làm sao mà cấm cản được tình yêu của bọn trẻ. Cấm nó thì nó dẫn đi cũng vậy”. Rồi bác trai nói: “Cưới vợ làm cô giáo thì còn gì bằng. Đâu phải ai muốn lấy vợ là cô giáo cũng được đâu, khó lắm”.

“Con tôi đã trình bày hết với cha mẹ về tình yêu của nó. Tôi chỉ có một đứa con trai duy nhất, tôi không đồng ý cho thằng con nít ranh đi lấy bà già. Cô đừng dụ dỗ trẻ em nhé, con tôi nó còn nhỏ lắm”. Đó là những lời bác gái nói khi mời tôi nói chuyện riêng sau buổi ăn cơm gia đình. Tôi như muốn khóc vì những lời nói ấy, tôi cố lắm để không khóc nhưng vẫn mếu máo. Tôi quyết định chia tay, và biết sẽ không thoát khỏi sự đeo bám. Vì vậy, tôi đã xin nghỉ việc, đổi số điện thoại và âm thầm chuyển đến nơi khác trong thành phố.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.