Tâm sự liên tục chửi thề vì nhiều lần bị chồng đánh đập

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống liên tục chửi thề vì nhiều lần bị chồng đánh đập hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Uất ức, tôi bắt đầu chửi thề, trở nên bất cần và hận anh ghê gớm. Mỗi lần cãi nhau, anh tát là y như rằng những câu chửi thề đâu đó sẵn sàng đáp trả lại anh. Tôi dần dần trở thành con người xấu, vô ý thức vì những lời mình nói ra.

Chúng tôi vừa ly dị xong hơn một tháng, tôi phát hiện mình có em bé. Lý do ly hôn là vì sau gần 3 năm chung sống, cảm thấy không hợp, cái chính là anh ngoại tình, thường xuyên đánh đập tôi. Tôi là cô gái ăn học đàng hoàng, biết phép lịch sự tối thiểu, tuy có nóng tính nhưng chưa bao giờ gian dối hay làm tổn thương người khác. Đặc biệt, tôi rất tin tưởng chồng, vì thời gian quen nhau thấy anh rất đàng hoàng, đôi lúc nóng có đập đồ, tôi nghĩ anh sẽ vì tôi, vì gia đình sau này mà thay đổi.

Không ngờ, vừa cưới nhau được một tháng anh đã đánh tôi tơi bời, bầm dập mặt mày, phải nghỉ việc một thời gian dài để hồi phục. Sau trận đánh đó, tôi cảm thấy trời đất như sụp đổ, muốn bỏ lại tất cả để chạy trốn. Vì gia đình hai bên, vì mọi người và nghĩ mình ly dị thiên hạ sẽ chê cười, người đời dèm pha, cộng thêm sự hối hận của chồng lúc đó, anh thề thốt đủ chuyện trên đời, sẽ chết nếu không có tôi; là phụ nữ, mặc dù mạnh mẽ nhưng thử hỏi có mấy ai đủ dũng khí để từ bỏ, nhất là thời điểm vợ chồng mới cưới tình cảm còn mặn nồng?

Tâm sự liên tục chửi thề vì nhiều lần bị chồng đánh đập

Chấp nhận tha thứ, chúng tôi lại có những khoảng thời gian hạnh phúc rồi những lúc cãi nhau tôi lại bị đánh bầm dập. Tinh thần rất hoảng loạn, tôi bỏ nhà sống riêng rồi lại mềm lòng quay về sau những lần năn nỉ ỉ ôi của chồng. Rồi vợ chồng quyết định có em bé với mong muốn sẽ có cớ để chồng vì đó mà thay đổi, biết đâu con sẽ là niềm hạnh phúc của chúng tôi. Nhưng do công việc áp lực, cộng với sức khỏe tôi lúc này quá yếu nên bị sẩy thai.

Buồn, đau khổ, hụt hẫng, tôi khóc, chồng cũng khóc, nhìn anh tôi thương vô cùng. Sợ anh buồn nên tôi cố gắng mạnh mẽ hơn, không khóc nữa để anh cũng được nguôi ngoai. Khoảng 1 tháng sau, anh chăm sóc tôi rất đặc biệt, thương yêu và dành rất nhiều tình cảm cho tôi, thỉnh thoảng có cãi nhau rồi cũng qua. Đời ai biết được chữ ngờ, tôi phát hiện chồng ngoại tình, anh muốn ngủ chung với một người phụ nữ khác đã ly dị chồng, bất cần đời, tôi biết anh chỉ muốn lợi dụng cô ta để thỏa mãn mà thôi.

Cô ta cũng là kẻ cao tay, hiểu tâm lý đàn ông nên cứ vờn chồng tôi, khiêu khích, điều đó càng làm cho anh tò mò và muốn lên giường. Tôi phát hiện được do vô tình biết được mật khẩu chát của anh, họ thường xuyên liên lạc và câu chuyện chỉ quanh quẩn là tình dục và ngoại tình. Cô ta còn khuyên anh bỏ tôi vì có khả năng tôi sẽ không có con nếu đã bị sẩy thai.

Anh còn có tật xấu là hay chát với những người phụ nữ có chồng, kể lể rằng anh bất hạnh vì có người vợ như tôi, anh sống không hạnh phúc. Lần này tôi mới thật sự sốc nặng, chưa bao giờ trải qua cảm giác này trong đời, khóc hết nước mắt, buồn, vật vã, chỉ còn 37 kg. Chồng biết mình có lỗi, không có một lời xin lỗi, còn biện minh là con trai ai chả háo thắng. Đó là động lực để tôi dứt khoát và chính thức ra tòa ly dị.

Như trên tôi đã nói, hơn một tháng sau tôi phát hiện mình có em bé. Lúc này tôi đã về nhà ba mẹ để ở, tạm thời nghỉ việc vì tinh thần còn sa sút lắm. Dì tôi là bác sĩ, đã điện thoại báo cho chồng tôi có mang. Anh điện thoại, tôi khóc rất nhiều, lo sợ không biết rồi tương lai, cuộc đời mình sẽ như thế nào. Cầm điện thoại mà lòng tôi quặn đau, hơn ai hết tôi biết mình còn thương chồng nhiều lắm. Anh nói cũng rất yêu tôi và hứa (lại hứa) sẽ làm lại từ đầu, không để tôi phải khóc vì anh nữa.

Tôi mặc cho số phận đưa đẩy, phần lớn là vì đứa bé, anh cũng về phía nhà tôi ở để cùng chờ đón con ra đời. Ở nhà ba mẹ, chúng tôi thỉnh thoảng lại cãi nhau, tuy không còn đánh tôi như lúc trước nhưng có khi anh lại tát vào mặt tôi. Uất ức, tôi bắt đầu chửi thề, trở nên bất cần và hận anh ghê gớm. Mỗi lần cãi nhau, anh tát là y như rằng những câu chửi thề đâu đó sẵn sàng đáp trả lại anh.
Tôi mạt sát anh, vì có gia đình tôi nên anh không dám đánh nhiều, ba mẹ rất đau lòng, họ cũng rầy la tôi dữ lắm. Sau những trận đó, tôi cảm thấy mình thật tồi tệ, đã không còn là mình nữa, tại sao tôi lại nói năng như thế? Tôi dần dần trở thành con người xấu, vô ý thức vì những lời nói do mình nói ra. Tôi sợ lắm, phải làm sao?

Tôi phải rời xa chồng để lấy lại thăng bằng, lấy lại con người của chính mình, điều đó đúng không? Giờ chỉ một tháng nữa con tôi chào đời, tôi và anh đang quyết định sẽ dứt khoát cắt đứt với nhau? Tôi làm thế có đúng không? Hãy cho tôi một lời khuyên chân thành, xin chân thành cảm ơn.

(Tâm sự cuộc sống hayhaynhat.com)

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.