Tâm sự lời cuối dành cho con sắp lìa đời

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống lời cuối dành cho con sắp lìa đời hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Con yêu, ngủ ngoan nhé. Mẹ cảm nhận con sắp đi rồi, đi theo cách anh con rời bỏ mẹ. Những cơn đau âm ỉ, những giọt nước mắt lặng thầm rơi, một mình chấp nhận tất cả vì sợ sự lạnh lùng nơi người đàn ông mẹ yêu tha thiết.

Chào con yêu! Mẹ đếm từng ngày, mất đến 3 que thử để tin chắc về sự tồn tại của con. Mẹ vui mừng biết bao khi con chính thức hiện diện trong cơ thể mẹ. Mẹ đã hy vọng rất nhiều thứ ở con, thiên thần tình yêu của mẹ và ba. Cuộc tình của ba mẹ đã đến hồi kết, tình yêu ngày nào giờ chỉ còn những đau đớn và hằn thù. Ba hận mẹ, vì mẹ đã tìm đến người khác xoa dịu niềm đau. Mẹ hận ba, vì ba đã làm mẹ tổn thương quá nhiều. Nhưng trên tất cả, mẹ hiểu giữa ba và mẹ vẫn tồn tại một tình yêu rất lớn, khi ba mẹ vẫn nghĩ về nhau, vẫn lao đến nhau, vẫn đau đớn nhìn nhau hằng ngày.

Chuyến du lịch mang tên “Chia tay” tưởng chừng đã giúp ba mẹ nhận ra sự quan trọng của một người đối với người kia, tưởng đã có thể cứu vãn được một tình yêu thấm đẫm nước mắt của mẹ, nhưng mẹ đã không làm gì được, ba con sắt đá quá. Có lẽ mẹ vẫn chưa hiểu hết về ba, ở ba, sự tự tôn, bản ngã đàn ông luôn cao hơn mọi thứ. Ba có thể cho phép mình làm tổn thương người phụ nữ mình yêu, có thể nhìn người phụ nữ đó vật vã, suy sụp, có thể lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức làm mẹ đau đớn phải buông tay.

Mẹ đến với ba khi đã qua một lần đổ vỡ, yêu ba theo cách mù quáng của riêng mình, dù ba luôn khẳng định sẽ không thể đến với mẹ. Gia đình, định kiến xã hội, bạn bè, anh em, ba yêu mẹ nhưng chưa từng một lần thể hiện cho mẹ biết. Mẹ chỉ nhìn thấy ở ba một người đàn ông lạnh lùng và cứng nhắc. Từ lâu rồi mẹ không còn hy vọng nữa, sống bên ba trong lo âu, thấp thỏm từng ngày vì một mối quan hệ không có điểm dừng hạnh phúc. Mẹ không đổ lỗi cho ba, mẹ biết mỗi người đều có những rào cản của bản thân. Mẹ đã nghĩ mình không phải người phụ nữ có thể xoay chuyển và phá tan những rào cản đó của ba.

Mẹ bỏ cuộc vào một buổi đêm, khi chiếc taxi đưa mẹ đi lang thang khắp phố phường Sài Gòn, khi trên màn hình điện thoại mẹ là tin nhắn cuối cùng của ba “Chúng ta chia tay rồi, tôi không quan tâm đến cô nữa, cô tự lo cho mình đi”. 1h đêm, mẹ khóc òa trong sự chán nản và tuyệt vọng. Ba là như thế. Mẹ yêu ba cũng một phần vì sự cương quyết bản lĩnh, nhưng phần khuất lại, mẹ đau vì ba nhiều lắm con à.

Tâm sự lời cuối dành cho con sắp lìa đời

Bốn ngày du lịch là bốn ngày ba dành cho mẹ tình yêu ngọt ngào, lãng mạn, điều mẹ chưa từng thấy ở ba, nó càng khiến mẹ đau hơn nhiều. Ba luôn nói mẹ chỉ cần kiên nhẫn một chút nữa sẽ được, mẹ không hiểu điều này, chẳng lẽ thể hiện tình yêu lại khó đến vậy, chẳng lẽ một cử chỉ yêu thương cũng phải chờ đợi? Mẹ tự hỏi, nếu không ra đi, liệu ba có nhận ra mẹ quan trọng thế nào?

Ba xin lỗi, rồi cầu hôn mẹ, ba làm mẹ thật sự khó tin trước những thay đổi quá nhanh như thế. Trong sâu thẳm con tim mình, mẹ biết chỉ yêu duy nhất ba, nhưng mẹ sợ hãi. Mẹ đã sống trong nỗi sợ hãi bị bỏ rơi quá lâu, mẹ sợ một lần nữa ba lại bỏ mẹ một mình. Mẹ băn khoăn lựa chọn, ba con và người đàn ông đó.

Mẹ đã sai đúng không con, đáng lẽ mẹ hãy cứ chia tay thôi nhưng lại tìm quên trong một mối quan hệ khác để rồi tự dày vò mình, tự xót xa, biến mình thành người đàn bà tội lỗi dù rằng mẹ không hề yêu người đó. Ba con biết chuyện, mọi thứ càng trở nên tồi tệ, mẹ hiểu rằng ba không bao giờ chấp nhận, ngay cả quá khứ một đời chồng của mẹ còn là một tội lỗi, huống hồ chi…

Nhưng ba vẫn đến với mẹ, vẫn cùng mẹ trải qua những cảm xúc yêu thương, dù hôm sau lại vẫn trở về người đàn ông lạnh lùng và đanh thép với những câu nói khiến mẹ tan nát cõi lòng. Ngày mẹ sung sướng một mình đến bệnh viện siêu âm, mẹ chấp nhận sinh con dù ba có thế nào chăng nữa, dù ông bà ngoại đã khẳng định chắc nịch rằng nếu có con thì đừng bao giờ về nhà nữa.

Mẹ mặc kệ, hạnh phúc khi cảm nhận sự thay đổi rất nhẹ trên cơ thể mình, khi có con. 2h sau, mẹ suy sụp hoàn toàn khi bác sỹ thông báo, con không thể tồn tại vì những di chứng của thuốc và lần sẩy thai anh con trước đó. Con sẽ tự rời khỏi mẹ vài ngày nữa thôi. Mẹ không biết diễn tả cảm xúc của mình thế nào, mẹ thậm chí còn không thể khóc nổi nữa.

Bà nội ốm, ngoài giờ làm ba ở suốt trên viện cùng bà, mẹ vào thăm ba không cho. Mẹ liều vào, ba mắng. Nhưng mẹ không thể không báo ba sự hiện diện của con. Ba gọi mẹ vào gặp, yêu cầu mẹ cho ba xem giấy tờ bệnh viện, mệt lả người, mẹ vẫn ráng gượng dậy đi, mẹ không lấy được giấy nhưng gặp được ba. Ba chăm cho mẹ, lo cho con, mẹ nói rằng sẽ đi khi con mất, mẹ cũng không yêu cầu ba bất cứ điều gì.

Sáng thứ hai, ba nhắn mẹ một tin “Nếu em mệt, gọi bạn trai em đến chăm sóc nhé”. Mẹ ngỡ ngàng, tin thứ hai “Anh chỉ lo cho con, ai chăm sóc em cũng được”. Mẹ sốc, mẹ không hiểu nổi ba đang nghĩ gì. Mẹ chỉ trả lời “Em sẽ tự lo, nếu anh không thoải mái thì đừng làm gì nữa”. Ba vẫn mua cho mẹ đồ ăn tối, nhưng lại dội cho mẹ một gáo nước lạnh “Anh không rảnh để ở bên em, em nói… chăm cho em đi, miễn em và con khỏe”. Con ai thế anh? Em là người của ai hả anh? Anh đẩy em đi bao lần, đến giờ anh vẫn muốn giao em cho người khác sao?

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.