Tâm sự lời xin lỗi muộn

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống lời xin lỗi muộn hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tam su loi xin loi muon

Tôi ôm chầm lấy anh và nói trong hơi thở “Em yêu anh”. Anh giật mình quay lại đẩy tôi về vị trí của mình rồi nhẹ nhàng: Em đừng làm thế, anh vẫn coi em như cô bé hồi nào.

Tôi sinh ra trong một gia đình bố mẹ vốn làm nghề nông. Thấy cuộc sống quê mình vất vả như thế nên tôi cố gắng học tập để sau này đỡ vất vả hơn, có điều kiện giúp đỡ bố mẹ. Tôi tốt nghiệp đại học và được nhận vào làm việc tại một công ty liên doanh tại Hà Nội, công việc ổn định và thu nhập cũng tạm được. Sau đó một năm tôi xây dựng gia đình, chồng là kỹ sư công nghệ, làm cách Hà Nội hơn 30 km, tuy nhiên vợ chồng tôi cũng thuê nhà ở Hà Nội để thuận tiện cho đôi bên.

Rồi tổ ấm nhỏ của vợ chồng tôi đã có tiếng trẻ thơ, cuộc sống bắt đầu có thêm việc, chồng đành phải nhờ mẹ tôi từ quê ra trông nom. Tôi sinh được ba tháng, bàn với chồng có lẽ phải về quê ngoại chứ bà ngoại ở đây lâu không thể được, thế là vợ chồng tôi đành bồng bế con về quê nhờ bà ngoại trông nom chăm sóc. Ở quê thỉnh thoảng anh mới tranh thủ về thăm được vài hôm rồi lại phải trở về cơ quan làm việc.

Tâm sự lời xin lỗi muộn

Thời gian trôi đi, tôi vẫn ở lại quê với mẹ, thường bế con đi chơi mấy nhà hàng xóm lân cận. Gần nhà tôi có anh Thanh, hơn tôi chừng 15 tuổi, kỹ sư tin học đang làm cho một công ty liên doanh cách nhà chừng 10 km. Vợ anh là bác sĩ công tác ở trung tâm y tế huyện. Do công việc nên một tuần anh chỉ lên công ty 4-5 buổi còn tôi luôn thấy anh thường xuyên bên máy tính ở nhà. Mỗi khi tôi sang chơi anh nói chuyện vui vẻ, hỏi thăm về công việc của vợ chồng tôi, của gia đình chồng tôi. Đôi khi tôi hỏi anh về một số phần mềm máy tính, anh vui vẻ giải thích cặn kẽ, chu đáo, những lúc như thế trong tôi bỗng trào dâng một tình cảm lạ kỳ.

Tôi nhìn anh như một thần tượng mà nhiều phụ nữ mong muốn, tim tôi bỗng đập nhanh hơn, ánh mắt như thèm muốn ở anh một điều gì, thậm chí lúc này tôi nghĩ mình đang ngồi bên cạnh chồng chứ không phải anh. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, anh vẫn ngồi với những con tính, còn tôi đắm đuối nhìn anh.

Bất chợt tôi kéo ghế ngồi sát lại bên anh, không thể làm chủ mình được nữa, tôi ôm chầm lấy anh và nói trong hơi thở “Em yêu anh”. Anh giật mình quay lại đẩy tôi về vị trí của mình rồi nhẹ nhàng: Em đừng làm thế, anh vẫn coi em như cô bé hồi nào. Giờ cả anh và em đều có gia đình rồi mà em cũng đang sống hạnh phúc đấy thôi. Tôi bừng tỉnh không nói nổi lời nào, vội đứng lên chạy như bay về nhà, từ hôm ấy tôi không dám sang nhà anh nữa.

Chuyện xảy ra cũng hơn một năm, nay tôi đã đi làm ổn định tuy nhiên sự việc xảy ra cho đến tận giờ tôi cũng không biết tình cảm của mình lúc ấy thế nào nữa. Suy nghĩ mãi tôi mới viết mấy dòng ngắn ngủi này, nếu anh có đọc được thì cũng như một lời xin lỗi “Anh đừng giận em anh nhé”.

(Tâm sự cuộc sống hayhaynhat.com)

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.