Tâm sự nụ cười bị đánh cắp từ khi tôi sinh ra

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống nụ cười bị đánh cắp từ khi tôi sinh ra hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tam su nu cuoi bi danh cap tu khi toi sinh ra

22 tuổi tôi chưa có mảnh tình vắt vai. Tôi thèm khát những lời yêu thương ngọt ngào, một bờ vai để dựa, những lời tỏ tình như những đứa bạn cùng tuổi được trải qua. Tình yêu hầu như ai cũng có, sao đối với tôi lại khó khăn quá chừng.

Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo miền Trung, trong gia đình đông anh em. Các anh chị lớn hơn tôi nhiều tuổi, yêu thương lắm nhưng tôi luôn luôn cảm thấy không tự tin, cô đơn. Từ khi sinh ra tôi đã bị tật, mẹ sinh tôi khi lớn tuổi, bị cảm cúm lúc mang bầu, cuối cùng tôi bị hở hàm ếch cả trong và ngoài. Khi mới hơn một tuổi tôi được đi mổ ngoài, bên trong vẫn còn đó, tôi nói ngọng. Lúc nhỏ tôi hay bị mấy đứa trong làng trêu chọc, mỗi lúc như vậy chẳng biết làm gì, nếu nói lại càng bị chọc vì nói không rõ. Chẳng biết từ bao giờ tôi ngại nói với người lạ, bởi lẽ luôn sợ người ta không hiểu.

Nói chung tôi cũng có nhiều người bạn tốt dù trong lòng luôn cảm thấy tự ti. Tôi học giỏi, thích nói chuyện mà lại bị như vậy. Đi học tôi muốn phát biểu lắm mà lại ngại những ánh mắt cười phá lên khi có cái gì đó phát âm không rõ. Nhiều lúc tôi luôn hỏi tại sao ông trời lại chọn tôi, một người thích nói lại không được nói. Nỗi niềm đó tôi chẳng biết chia sẻ với ai, bởi nếu nói ra bố mẹ, anh chị hay bạn bè sẽ buồn.

Tâm sự nụ cười bị đánh cắp từ khi tôi sinh ra

Tôi đỗ đại học Bách khoa thành phố Hồ Chí Minh, ngành kỹ sư hóa học. Thật sự nếu không có gì chắc tôi sẽ chọn giáo viên hay kinh tế vì rất thích nói chuyện. Vào đây vừa xa nhà, bất đồng ngôn ngữ giữa quê và thành phố, với lại tôi bị ngọng nữa, mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Tôi thu mình, ít nói với người lạ. Tôi hay buồn, không biết tâm sự cùng ai. Nhiều lúc gọi về nhà buồn quá tôi hay cáu gắt với ba mẹ, nhưng không nói rõ vấn đề mình đang gặp phải.

Tôi học khá tốt, đó là theo bản thân cảm nhận và những người bạn xung quanh nhưng có nhiều thứ ngăn cản, có lẽ tôi nhút nhát. Tôi sợ thuyết trình, sợ phải đọc tên cho ai đó vì nói khó, sợ bị kêu hỏi bài, sợ ra đường lạc hỏi người ta nghe không được, sợ phải nghe phản hồi “Bạn nói gì không nghe rõ”. Lòng tôi đau thắt lại, nhiều lần khóc mà chả ai hiểu chuyện gì.

Có lần tôi vào bênh viện chỉnh phát âm nhưng theo được thời gian tôi bỏ, bởi lẽ mỗi lần tập theo người ta không được, buồn quá lại khóc. Chính vì tật này, đến bây giờ 22 tuổi tôi chưa có mảnh tình vắt vai. Tôi thèm khát những lời yêu thương ngọt ngào, một bờ vai để dựa, những lời tỏ tình như những đứa bạn cùng tuổi được trải qua. Tình yêu hầu như ai cũng có, sao đối với tôi lại khó khăn quá chừng. Liệu có ai sẵn lòng yêu tôi không?

Tôi ngại chat qua mạng, qua Facebook, nếu ai đó có ý gì tôi làm lơ luôn vì sợ  người ta biết tôi bị tật. Tôi biết cũng có thể do mình hay suy nghĩ nên tự ti như vậy nhưng lòng không sao thoát được ám ảnh này. Tôi phải làm sao đây?

(Tâm sự cuộc sống hayhaynhat.com)

 

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.