Tâm sự ‘ông xã ơi, xin hãy cho em chuộc lỗi lầm’

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống ‘ông xã ơi, xin hãy cho em chuộc lỗi lầm’ hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tôi gạt nước mắt thẫn thờ kiếm tìm anh, cuối cùng tôi nhận được tin báo là anh đã bỏ sang Thụy Điển mấy ngày trước. Đau đớn hơn là tôi và mẹ anh phải òa khóc khi phát hiện được giấy khám rằng anh đang mắc bệnh ung thư gan có dấu hiệu di căn.

Tôi năm nay 32 tuổi, từng tan vỡ một cuộc hôn nhân bởi chồng cũ có quan hệ bất chính với người phụ nữ khác. Ngày ấy tôi rất căm ghét đàn ông bởi trong tôi luôn suy nghĩ rằng chẳng có người đàn ông nào sống tốt trên thế gian này; cho đến khi tôi gặp được anh, người đàn ông kém hơn tôi 2 tuổi, nhưng lại yêu thương tôi rất nhiều.

Anh luôn thấu hiểu cho nỗi lòng của tôi hơn bao giờ hết. Vì lẽ đó tôi đã quyết định cưới anh làm chồng thứ hai, chúng tôi từng chung sống rất hạnh phúc, và cứ mỗi khi tôi khóc anh lại lặng lẽ lau khô nước mắt cho tôi bởi anh nói chẳng có ai đáng để anh yêu thương hơn tôi trên thế gian này. Ngược lại tôi chẳng biết rõ cảm xúc của mình dành cho anh sẽ về đâu, đơn giản tôi chỉ cần bờ vai đáng tin cậy mà thôi.

Ngày đầu tiên tôi gặp anh, chúng tôi chẳng có chút gì là tâm đầu ý hợp, anh quá trẻ con, ưa nhảy nhót và hay chọc vui tôi nhưng trái lại tôi chỉ xem anh như một cậu em trai của mình ngoài ý nghĩ cùng là đồng nghiệp với nhau. Anh sống tự lập khá là giản dị, thậm chí chẳng màng vuốt ve sắm sửa gì cho bề ngoài làm cái nghề bán hàng của mình. Nếu càng quan sát kỹ thì anh cũng khá đẹp trai nếu không kể đến cái dáng cao gầy dong dỏng của mình.

Tính cách anh năng động hài hước bởi nhẽ trong anh có tố chất của một người lãnh đạo, biết cách truyền sự hứng thú công việc cho người khác. Dẫu vậy lắm lúc anh cũng bốc đồng với cấp trên của mình như một đứa trẻ con ăn vạ. Xung quanh anh có rất nhiều bạn bè quý mến không riêng gì các đồng nghiệp của tôi ngày ấy. Nhưng tôi không nghĩ anh lại dành cho tôi sự quan tâm đặc biệt sau những trận đùa cợt có phần thiếu ý tứ.

Tâm sự ‘ông xã ơi, xin hãy cho em chuộc lỗi lầm’

Ngày ấy, mỗi khi tôi buồn thì anh lại xuất hiện để mang lại những trận cười giải tỏa tâm trạng, cũng vì điều kiện kinh tế thường ngày mà tôi không thể dành nhiều thời gian hơn cho đứa con trai mắc chứng tự kỷ của mình nên đành đoạn gửi nội trú. Rồi thì nỗi buồn trong tôi lại càng nhân lên cùng nỗi nhớ con trẻ tha thiết.

Có lần tôi bị ngã cầu thang trong công sở khá nặng thì chính anh là người duy nhất chăm sóc vết thương cho tôi, rất tận tâm, thậm chí anh còn cõng tôi đi từng bậc thang kể chuyện dí dỏm luôn miệng. Anh dìu tôi mỗi ngày cho đến khi tôi lành lặn hẳn. Từng ấy những cử chỉ đó khiến tôi ít nhiều chợt nhận ra cậu em trai này có chút tình cảm nào đó dành riêng cho mình.

Ngày qua ngày tháng qua tháng, dẫu chúng tôi chỉ mới làm đồng nghiệp được 4 tháng nhưng cuối cùng anh cũng nói ra tâm trạng thật của mình rằng “em rất yêu chị, nếu chị không có gì chê em xin chị hãy cho em được cơ hội”. Dẫu rằng tôi không có chút bàng hoàng vì ít nhiều tôi đoán được tình cảm cậu em trai mình, nhưng rồi tôi cố tìm mọi cách để anh đừng tiến đến bên tôi bằng việc nói rõ đời chồng tan vỡ khi trước, và xa hơn nữa tôi chẳng muốn con riêng của mình làm gánh nặng cho đời anh.

Nhưng rồi anh bất chấp tiến đến bên tôi sau chuỗi ngày nặng lòng, càng gần bên anh tôi thấy mình có lúc thật quá đáng với tình cảm chân thành ấy của anh. Liệu có phải tiếng sét ái tình đến thật nhanh nhưng cũng mau chóng tan vỡ hay không? Tôi cũng không ít lần tự dằn vặt bản thân mình, càng mặc cảm thì anh lại càng yêu thương tôi nhiều hơn. Cuối cùng tôi chấp nhận tình yêu của anh và đồng ý để anh tiếp cận đứa con trai riêng của mình.

Anh hẹn mẹ con tôi đi chơi khu giải trí và kỳ lạ thay đứa con trai tôi luôn nắm chặt bàn tay anh không phút rời ra như thể nó thiếu đi tình cảm của một người cha đích thực. Rồi mỗi ngày trôi qua, cứ cuối tuần sang ngoại là con trai tôi lại không ngừng nhắc đến tên anh như thể anh là bố ruột của nó. Nhiều lần tôi bắt gặp anh lén ôm hôn con trai tôi vỗ về, tôi mới chợt nhận ra trong anh là một người đàn ông giàu lòng cảm xúc và khá nội tâm.

Khi tôi bắt đầu tìm hiểu về con người thật của anh thì mới thực sự ngỡ ngàng, anh là người đàn ông có cuộc sống cô đơn, trầm lắng hơn so với sự ồn ào thường ngày vốn có của anh. Anh sống tự lập trong căn nhà riêng không một bóng dáng phụ nữ nào, kiến thức anh vô cùng sâu rộng, am tường nhiều ngoại ngữ nhưng vẫn che lấp khả năng thật sự của mình. Đồng thời anh cũng là con trai duy nhất sinh ra trong gia đình giàu có được giáo dục một cách tử tế.

Anh từng là du học sinh giỏi đạt học bổng của trường đại học Mỹ, được rất nhiều công ty nước ngoài nhận làm việc với thu nhập cao, nhưng cốt cách anh giản dị đến độ lạ thường bởi anh ngại chạm trán trước thái độ người khác đối với mình, anh sợ bị đo lòng sẽ thiếu vắng mất sự hòa hợp chung. Anh cũng tan vỡ không ít cuộc tình cay đắng trước đó, nhưng so với anh thì tôi thấy mình thua đi sự lạc quan vốn có ấy.

Càng gần anh ngày ấy bao nhiêu thì tình cảm trong tôi bắt đầu nảy nở một cách nghiêm túc hơn rất nhiều. Chúng tôi thường lau khô cho nhau những giọt nước mắt đắng cay vốn dĩ chôn giấu nơi 2 tâm hồn, anh khóc cho vết thương lòng mỗi đêm còn tôi thì khóc cho chính thân phận bạc bẽo như bọt bèo trôi giữa dòng chảy ngược xuôi này. Anh luôn hôn lên khóe mắt tôi để nuốt thay những giọt lệ nhoà ấy.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.