Tâm sự phai nhạt tình yêu vì vợ không biết đối nhân xử thế

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống phai nhạt tình yêu vì vợ không biết đối nhân xử thế hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Cô ấy mới 25 tuổi, nông nổi, hay cáu giận; chưa biết đối nhân xử thế. Chỉ cần không vừa ý là cô ấy “có quyền” càu nhàu, nhăn nhó, buông lời khó nghe dù đó là ai, kể cả bố mẹ cô ấy. Chỉ cần không vừa lòng là cô ấy “có quyền” làm mất mặt tôi trước mặt mọi người

Đêm không còn sớm nữa, tôi vẫn ở đây, một mình trong căn phòng lạnh lẽo, cô độc. Tôi năm nay 31 tuổi, lập gia đình được 2 năm và có 1 bé trai 1 tuổi. Tôi rất yêu con. Vợ tôi là cán bộ y tế xã, còn tôi là lãnh đạo, tất nhiên không phải thủ trưởng, của một cơ quan trường học.

Tôi xuất thân từ một gia đình nghèo, bố mẹ đã già và vẫn phải lao động vất vả. Tôi thương ông bà nhưng hoàn cảnh cũng rất khó khăn nên không giúp được gì. Hiện tại tôi vẫn phải sống trong khu tập thể cơ quan một mình. Vợ và con tôi ở nhà ông bà ngoại (cách chỗ tôi làm chưa đến 20km), vì để nhờ ông bà chăm sóc cháu và cũng tiện để vợ tôi đi làm cách 3 km.

Tâm sự phai nhạt tình yêu vì vợ không biết đối nhân xử thế

Dẫu quãng đường không xa nhưng thực sự tôi không muốn về nơi đó dù ông bà là người tử tế, yêu thương con cháu và không phân biệt đối xử gì hay thể hiện điều gì để tôi phải tự ái; đặc biệt bố vợ cũng quý tôi. Nhưng thực sự tôi không muốn sống nơi vốn không thuộc về mình.

Vợ chồng tôi thỉnh thoảng có những mâu thuẫn, giận hờn, tôi nghĩ đã là vợ chồng ai cũng có những lúc như thế. Cô ấy vẫn yêu tôi và rất muốn tôi về ở cùng để được gần gũi. Nhưng cô ấy không hiểu tôi. Cô ấy chưa bao giờ hiểu tôi cần gì, muốn gì, cảm thấy thế nào dù tôi đã nhiều lần nói ra suy nghĩ của mình. Thêm vào đó, cô ấy suy nghĩ và hành xử còn trẻ con.

Cô ấy mới 25 tuổi, nông nổi; hay cáu giận; chưa biết đối nhân xử thế. Chỉ cần không vừa ý là cô ấy “có quyền” càu nhàu, nhăn nhó, buông lời khó nghe dù đó là ai kể cả bố mẹ cô ấy. Chỉ cần không vừa lòng là cô ấy “có quyền” làm mất mặt tôi trước mặt mọi người, điều mà tôi và có lẽ 99,9% đàn ông trên thế giới này sợ hãi.

Dần dần trong tôi tình yêu phai nhạt. Tôi sợ phải trở về nơi ấy, dù nhiều khi nhớ con đến nao lòng. Tôi khép dần các mối quan hệ và hết mình cho công việc để quên đi những vui buồn trong cuộc sống riêng tư.

Khi viết những dòng tâm sự này, trong lòng tôi đang nặng trĩu. Mùa xuân đang về nhưng trong tôi mùa đông vẫn chưa đi. Mẹ và gia đình tôi từng chứng kiến cách cô ấy cư xử nên bà không muốn cô ấy có mặt trong cái tết này dù chả bao giờ bà nói gì. Tất nhiên cô ấy không dám coi thường hay có ý xúc phạm đến ông bà và tôi không cho phép điều đó xảy ra, dù phải mỗi người mỗi ngã. Nhưng mỗi lúc về bên nội, cách chỗ tôi làm gần 100km, cô ấy chả vui vẻ gì, vẫn cau có, khó chịu. Nhiều lúc tôi thấy đau khổ, dằn vặt và bế tắc.

Tôi đã tự chất vấn mình. Phải chăng tôi chưa cố gắng thể hiện hết trách nhiệm của một người chồng, người cha? Hay tại cuộc đời nghiệt ngã tạo nên một “bản ngã” trong tôi? Hãy cho tôi một lời khuyên để vượt qua cửa ải đầy khó khăn này, để thoát khỏi những bế tắc thực tại.

(Tâm sự cuộc sống hayhaynhat.com)

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.