Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống quá khứ tủi hờn khi bị hai người đàn ông lạm dụng hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Những lúc người lớn không có nhà, anh út thường hay rủ tôi vào trong buồng, chơi trò vợ chồng. Anh hay dụ tôi bằng kẹo cao su, dù chả thích thú gì cái trò ấy nhưng nhiều lúc vì thèm kẹo tôi vẫn theo anh vào nhà.

Viết những dòng này nước mắt tôi lại rơi, tưởng là lì lợm trước nỗi đau nhưng mỗi khi nghĩ về gia đình tôi lại không sao cầm lòng nổi. Tôi tự hỏi mình có phải là đứa con bất hiếu không khi mang lòng giận bố mẹ, bảo cầm điện thoại gọi về tâm sự với bố mẹ những lời thương yêu như trước kia tôi không sao làm nổi.

Tôi sinh ra trong một gia đình công nhân bình thường, bố và mẹ đều là người được ăn học, có thể coi là những người có trình độ trong xã hội. Tuổi trẻ của mẹ trôi qua trong vất vả vì sau biến cố, cả gia đình danh giá của mẹ bỗng chốc đổ sụp tan tành, tài sản mất hết, ông ngoại mất, bà ngoại và các anh chị em còn lại của mẹ lần lượt bị bệnh, trở thành những người tàn tật nghèo khổ. Một mình mẹ lành lặn, lo làm lụng đỡ đần bà, nuôi mọi người, vậy nên mẹ muộn chồng, sống hiền lành và vô cùng cam chịu.

Bố là con nhà giàu, sau biến cố thời thế, tài sản bị tịch thu hết. Ông là người đa tài nên làm được rất nhiều việc, được trọng vọng. Khi chúng tôi còn nhỏ, lúc nào cũng được coi là con nhà giàu. Gia đình vốn được coi là hình mẫu lý tưởng để mọi người nhìn vào làm gương học tập. Bố về bản chất là người tốt, sống trung thực, khoáng đạt, rộng rãi, hay giúp đỡ mọi người. Có điều ông là người gia trưởng, mẹ lại là người cực kỳ hiền lành, nhẫn nhịn nên ông càng lấn át, muốn gì làm nấy không ai được trái ý.

Ông là người làm ra tiền, làm nhiều tiêu nhiều, mua sắm những đồ đạc xa xỉ, những đồ mà giá trị thời đó nếu không mua thì có thể để mua được cả một ngôi nhà vừa phải. Mẹ xót ruột chả dám nói gì, chỉ thở dài. Ông rất rộng rãi với bạn bè, giúp đỡ, đãi mọi người liên tục, trong khi mọi chi tiêu sinh hoạt trong gia đình mẹ phải lo, mấy đứa con lít nhít, quẩn chân quẩn tay, mẹ đâu có thời gian nhiều để chuyên tâm vào công việc. Vậy nên mẹ cũng chả bao giờ có tiền để tích lũy.

Ông là người gia trưởng, trong khi luôn vui vẻ hài hước với bạn bè, hàng xóm thì với vợ con lúc nào cũng chỉ có ánh mắt lạnh lùng, lời nói là mệnh lệnh, mọi người chỉ có vâng lời, không bao giờ được cãi. Chả bao giờ tôi thấy ông chuyện trò tâm tình, âu yếm gần gũi các con. Mọi cái sai của chúng tôi đều bị quát mắng nặng nề, bị phạt đòn, còn mọi sự cố gắng của chúng tôi không bao giờ có một lời động viên khích lệ.

Không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề u ám, sợ hãi và cô độc. Điều này dần ảnh hưởng tới tâm lý của mấy anh em tôi. Anh trai từ một cậu bé thông minh, lém lỉnh, yêu thương em, càng ngày càng trở nên lầm lì, cục cằn, hung hãn. Mọi bức xúc dường như anh đổ hết lên đầu tôi và các em. Những trận đòn diễn ra như cơm bữa, lời mắng chửi mạt sát, rủa xả bằng những ngôn từ cay độc nhất có thể. Anh đánh tôi vì bất cứ lý do gì, kể cả vì tôi trông ngứa mắt hay vì tôi chỉ chậm làm theo yêu cầu của anh, mọi phản kháng của tôi sẽ phải lĩnh những trận đòn tàn nhẫn. Tôi khóc rất nhiều, cầu cứu mẹ, mẹ chỉ khuyên tôi chịu đựng, cầu cứu bố bị bố lôi cả tôi và anh ra đánh đòn vì tội làm loạn nhà cửa.

Em trai tôi từ cậu bé hiền như cục bột dần trở nên lì lợm và lập dị. Em thu mình vào một chỗ, hạn chế tiếp xúc với mọi người, trời nóng như thiêu đốt em cứ ở biệt trên tầng tum bé tí, nói thế nào cũng không xuống, không chịu ăn cơm cùng mọi người. Từ một đứa trẻ thông minh, lanh lợi em dần trở thành đứa học dốt đến nỗi nếu không chuyển trường sẽ không được lên lớp. Mọi người trong nhà sợ em bị tâm thần. Riêng tôi biết vì sao em lại như vậy.

Tôi vô cùng sợ không khí gia đình, lúc nào cũng thèm khát, ước ao được những lời nói dịu nhẹ, được sự quan tâm và yêu thương. Càng cố gắng làm mọi việc, cố gắng chiều chuộng mọi người, tôi lại càng thất vọng nhiều hơn. Dường như một lời nói thương yêu được thốt ra làm mọi người xấu hổ hay sao ấy nên cái tôi nhận được chỉ toàn là những lời phũ phàng.

Tâm sự quá khứ tủi hờn khi bị hai người đàn ông lạm dụng

7 tuổi, tôi biết làm nhiều việc, thông minh, tháo vát, học giỏi, được cử làm lớp trưởng. Cô giao tôi kèm cặp một bạn học yếu trong lớp, là cháu người bảo vệ trường. Sau buổi học, tôi về phòng bảo vệ để kèm học cho bạn mình. Bạn tôi chậm chạp, hơi thiểu năng nhưng tôi rất sung sướng vì thấy mình có ích và được công nhận.

Ông của bạn hay cho chúng tôi kẹo, tỏ ra yêu thương, tôi rất thích. Những lúc ông sai bạn tôi đi ra ngoài làm cái gì đó, ông hay kéo tôi vào phòng, làm một việc khiến tôi thấy sợ. Ông dặn tôi không được nói với ai, dọa nếu nói sẽ mách cô đuổi học. Tôi sợ và im lặng. Chuyện cứ tiếp diễn như thế nhiều lần. Tôi không hiểu ông ta làm cái gì, cũng không biết hỏi ai, rồi có một lần tôi thấy có bạn trong trường bắt gặp, sau đó bạn hay chỉ chỏ tôi với mọi người, tôi sợ không đến phòng bảo vệ nữa.

Mọi chuyện trôi qua và quên đi. Khi mẹ sinh em út, gửi em bên hàng xóm, dặn tôi sau giờ học phải sang bên đó chơi với em. Nhà hàng xóm khá đông con, các anh chị đều đã lớn. Từ nhỏ tôi được gửi ở đây nên chúng tôi khá thân nhau. Anh út năm đó 16 tuổi, tôi lên 9. Những lúc người lớn không có nhà, anh út thường hay rủ tôi vào trong buồng, chơi trò vợ chồng, hỏi tôi có thích không. Anh hay dụ tôi bằng kẹo cao su, dù chả thích thú gì cái trò của anh ấy nhưng nhiều lúc vì thèm kẹo tôi vẫn theo anh vào nhà. Mọi chuyện lại diễn ra. Tôi dần thấy sợ hãi và rồi không sang những lúc bố mẹ anh không ở nhà nữa.

0 comments… add one

Leave a Comment