Tâm sự stress mỗi khi nói chuyện tài chính với chồng

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống  stress mỗi khi nói chuyện tài chính với chồng hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tôi luôn có cảm giác rất ngại mỗi khi chồng hỏi nhà tiêu hết bao nhiêu tiền, rồi buông một câu: “Tiêu nhiều thế à”. Hoặc mỗi khi nói đến tiền, anh thường chỉ tính được đã đưa cho vợ bao nhiêu và dường như muốn số tiền đó là bất biến chứ không bị tiêu đi.

Vợ chồng tôi kết hôn đã nhiều năm, đều có công việc riêng và kinh tế gia đình khá ổn định. Vợ chồng khá đồng thuận quan điểm trong rất nhiều việc. Chúng tôi có thể chuyện trò thâu đêm về mọi việc để tìm được tiếng nói chung. Tuy nhiên có một việc tôi không có cách nào vượt qua được, mỗi khi nói đến những chuyện liên quan đến tiền, tôi thường cảm thấy rất căng thẳng và khó chịu.

Cũng cần nói thêm rằng hoàn cảnh kinh tế gia đình tôi cũng khá giả. Chồng tôi là sếp của một công ty nước ngoài. Tôi làm việc cho một công ty lớn, có vị trí cao, thêm vào đó tôi hay tham gia cùng bạn bè kinh doanh thêm nên thu nhập khá. Thực tình đối với nhiều bạn bè, đồng nghiệp, thu nhập của gia đình tôi là niềm mơ ước của họ. Chồng tôi chỉ phải lo đi kinh doanh, bao nhiêu năm nay mọi việc gia đình, con cái đều do tôi gánh vác. Tôi rất sẵn lòng làm việc đó không hề quản ngại khó khăn vất vả. Mọi chi tiêu gia đình hàng ngày đều do tôi quản, không chắt bóp nhưng cũng chẳng tiêu hoang.

Tâm sự stress mỗi khi nói chuyện tài chính với chồng

Tôi chưa bao giờ dám mua cho mình đồ xịn hay đồ đắt tiền dù hoàn cảnh kinh tế gia đình thừa sức cho phép tôi làm điều đó. Nhiều năm nay tôi luôn có cảm giác rất ngại mỗi khi chồng hỏi nhà tiêu hết bao nhiêu tiền, rồi buông một câu: “Tiêu nhiều thế à”. Những lúc đó nước mắt tôi chỉ muốn trào ra, có thể vì quá nhạy cảm hay không tôi cũng không biết. Hoặc mỗi khi nói đến tiền, anh thường chỉ tính được đã đưa cho vợ bao nhiêu và dường như muốn số tiền đó là bất biến chứ không bị tiêu đi.

Chính vì cảm giác không thoải mái khi tiêu tiền của chồng đưa nên tôi luôn cố gắng góp vốn với bạn bè để kinh doanh thêm, tuy số tiền thu được không nhiều. Thêm nữa, hoàn cảnh gia đình bên nhà đẻ khó khăn nên tôi luôn cố kiếm tiền thêm để chăm lo cho bố mẹ mình, giúp đỡ các chị em mà không phải nhờ đến chồng. Có những lúc thiếu, tôi vay tạm của bạn bè rồi trả họ sau. Lâu dần cảm giác của tôi không chỉ không thoải mái mà còn phẫn nộ, căng thẳng mỗi khi đề cập đến chuyện chi tiêu hay tiền bạc với chồng.

Nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ vì chồng là người kinh doanh nên nhìn đâu cũng phải tính toán hiệu quả kinh tế, ví dụ khi mua vật dụng gì mới trong nhà, chồng luôn tính nếu để tiền kinh doanh sẽ sinh lời bao nhiêu. Còn quan điểm của tôi, làm ra tiền để gia đình có cuộc sống đầy đủ thoải mái hơn và điều này mới là vô giá; đến lúc nhắm mắt xuôi tay đâu có mang theo được.

Có lúc tôi nghĩ hay vì không phải “đổ mồ hôi sôi nước mắt” kiếm tiền như chồng nên tôi không biết xót? Rồi cũng có lúc lại nghĩ có thể chồng lúc còn nhỏ sống hoàn cảnh quá nghèo khó nên có tính chắt bóp. Ngoài ra có một lý do nữa mà tôi nghĩ chồng không sai nhưng cũng không hoàn toàn đúng, anh cho rằng phải để con cái sống nghèo một chút mới biết phấn đấu thành người.

Vài năm trở lại đây công việc của tôi không thuận lợi, tiền kiếm được ít đi nhiều, tôi phải dựa vào tiền của chồng đưa nhiều hơn. Tôi cố gắng chi tiêu tiết kiệm, chồng cũng đưa tôi nhiều tiền hơn nhưng vẫn hay kêu tại sao lại chỉ còn ngần này, tiêu hết ngần ấy cơ à, làm tôi càng không dám tiêu. Điều này ảnh hưởng cả đến con vì cháu rất ngại mỗi khi phải xin tiền mẹ dù chỉ vài chục nghìn để đóng góp ở trường. Điều nghịch lý là toàn bộ chi tiêu của gia đình tôi chỉ mới bằng một phần thu nhập của gia đình hiện tại.

Hiện giờ biện pháp duy nhất tôi có thể thục hiện được là làm bất cứ công việc nào có thể để kiếm tiền, nhiều lúc tôi cảm thấy vô cùng chán nản khi vừa phải gánh trên vai cả một gia đình, vừa lo kiếm tiền, vừa lo chi tiêu tiết kiệm. Nhiều lúc tôi sợ điều này sẽ làm tình cảm vợ chồng ngày càng xa, sẽ giết chết tình yêu của chúng tôi.

Tôi không dám tâm sự chuyện này với ai, kể cả trong gia đình lẫn bạn bè. Có lúc tôi nghĩ hay mình bị bệnh tâm lý do nhiều năm quá vất vả và tính hay suy nghĩ? Người bạn thân tự biết chuyện, rất thương và muốn tôi nói chuyện thẳng với chồng nhưng tôi không dám vì chồng là người hay tự ái và dễ bị tổn thương. Tôi không biết nên làm thế nào nữa.

(Tâm sự cuộc sống hayhaynhat.com)

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.