Tâm sự suy nhược thần kinh vì lấy nhầm chồng

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống suy nhược thần kinh vì lấy nhầm chồng hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Anh về nhà tôi ở khi trong tay không có cái gì, mà giờ chăn ấm nệm êm, cơm canh đầy đủ. Vậy mà anh nghe lời bạn bè bỏ bê vợ con, công việc làm ăn. Giờ đây anh còn hỗn với mẹ tôi, người đã hy sinh vì tôi và anh quá nhiều.

Tôi 24 tuổi, mới sinh con được một tháng. Vừa từ bệnh viện trở về, tình trạng của tôi bác sĩ chẩn đoán suy nhược thần kinh, có lẽ phải lên bệnh viện tâm thần điều trị mới hết bệnh được. Tôi mất ngủ nghiêm trọng và cảm giác đầu đau như búa bổ, căng như dây đàn, như có tiếng bước chân “thình thịch” trong đầu. Nguyên do cho cái sự đau đầu này bắt nguồn từ chồng tôi.

Năm tôi 23 tuổi, lứa tuổi đủ biết, đủ suy nghĩ, tôi đã là chủ một spa, chủ một quán cà phê đang ăn nên làm ra. Gia đình tôi chỉ có hai mẹ con. Cha mất sớm, mẹ cứ giục gái lớn rồi phải lo lấy chồng đừng lo cho sự nghiệp quá. Tôi thì thuộc dạng dễ nhìn, da trắng, ăn nói có duyên.

Thực ra lúc đó tôi không thiếu người theo đuổi, nhưng không hiểu vì sao tôi không chấp nhận họ. Người thì công tử bột quá, chỉ biết lấy tiền cha mẹ tiêu pha phung phí, người thì giàu có nhưng tính tình cực kì bảo thủ, ghen tuông vô lối, nói rằng nếu lấy nhau về thì tôi chỉ phải ở nhà sinh con và không được ra ngoài nữa. Rồi tôi gặp anh, chồng tôi bây giờ. Anh là đại diện bên cung cấp hàng hóa cho tôi. Anh hoàn toàn khác biệt tôi, anh ốm, cao nhồng, da đen trũi, thậm chí phải gọi là xấu.

Tâm sự suy nhược thần kinh vì lấy nhầm chồng

Ban đầu gặp anh tôi thực sự gục ngã bởi chất nam tính, hiền hiền, ít nói. Bằng chất giọng Huế ngọt ngào anh tâm sự là con trưởng của gia đình có bảy anh chị em, một mình anh làm việc ở đất Đà Nẵng này 10 năm và hàng tháng gửi tiền về lo cho mẹ già, em nhỏ ăn học. Tôi quá cảm phục anh, anh đúng là người đàn ông tôi cần tìm bấy lâu nay.

Tôi và anh định ngày cưới sau hai tháng quen biết. Mặc dù lúc mới quen được một tháng tôi về thăm nhà, nhà anh nghèo tới mức cái nhà vệ sinh cũng không có, mẹ anh già yếu nói không nổi, em gái anh bệnh tật. Vậy mà tôi vẫn quyết cưới anh. Bởi tôi nghĩ nghèo không phải là cái tội, miễn biết lo làm ăn thì cái gì cũng xong hết.

Từ lúc quen cho đến lúc cưới, anh tỏ rõ vô cùng yêu thương tôi, anh chăm tôi từng miếng ăn giấc ngủ, biết công việc tôi nhiều anh lo mua thuốc bổ ép tôi uống, mua đồ ăn ngon ép tôi ăn cho lại sức.

Anh nói anh rất biết thờ cúng, biết sửa điện nước. Anh thường mua trái cây chưng bàn thờ cúng cha tôi. Biết mẹ tôi thích ăn thịt heo rừng anh nhờ người bạn trên núi mua giùm về nấu cho mẹ tôi ăn. Anh nói chuyện có duyên khiến mẹ tôi rất hài lòng về anh. Không cần biết lương anh làm bao nhiêu, với tôi anh là người đàn ông của gia đình mà tôi cần. Vậy là quá đủ!

Ngày cưới tôi vui mừng rạng rỡ bên sự chúc mừng của gia đình, bạn bè. Nhưng đúng là không ai lường được chữ “Ngờ”, lúc hai vợ chồng đếm tiền cưới xong thì tự dưng anh lăn ra… ốm, ra bộ đau đầu lắm. Rồi hai vợ chồng phải hủy kế hoạch đi tuần trăng mật ở Đà Lạt mà tôi và anh quyết định về quê anh chơi, thăm mẹ anh, nhân tiện cho anh hưởng không khí trong lành ở quê luôn.

Tôi không có đêm tân hôn như bao người con gái khác, anh đau ốm cả tuần liền sau đó, sờ người anh không nóng mà anh cứ bảo anh ớn lạnh trong người. Thật kì lạ!

Tôi hỏi anh bị gì anh nói ra đi, em thấy anh không có dấu hiệu của bệnh. Lúc đó anh mới nói thật nói đang nợ người ta 50 triệu, anh lấy sổ đỏ nhà anh đi cầm ngoài nên giờ đến thời hạn phải trả mà anh hết tiền. Tôi hỏi anh cầm sổ làm gì, anh nói cầm để có tiền lo đám cưới. Tôi ngỡ ngàng, tiền lo đám cưới hai đứa cùng lo chứ không phải riêng anh, mà tôi biết số tiền anh bỏ ra không đến mức 50 triệu, chỉ khoảng 1/5 là cùng. Nhưng tôi vẫn không hỏi anh nhiều, rút 50 triệu ra đưa anh lấy sổ về. Tôi sợ mẹ anh lo, mẹ già lắm rồi, tôi không muốn mẹ bận tâm nhiều mấy chuyện này. Anh khỏe lại liền ngay sau đó.

Chưa hết khi tôi phát hiện thêm anh rất yếu sinh lý, thậm chí anh không có khả năng làm đàn ông nữa. Hay là anh không muốn tôi cũng không biết. Nói ra ai cũng không tin nhưng vợ chồng mới cưới mà một tháng một lần, anh phải mua thuốc thảo dược tăng cường uống. Rồi cuối cùng tôi cũng có thai sau hai tháng cưới. Tôi vui mừng khôn xiết, còn tưởng anh như thế thì khó có con, có lẽ nhờ trời phật thương cho sự cầu nguyện ngày đêm của tôi.

Vừa mang thai, anh nói quyết định nghỉ việc để tự sản xuất. Tôi đồng tình theo anh. Tôi nghĩ anh làm được, vì lời anh nói và kế hoạch đưa ra tôi thấy hay. Và còn bởi anh đã làm công bấy lâu, giờ có vợ, bao nhiêu thứ phải lo hơn nữa, tôi cũng muốn anh ra làm chủ, tự đứng trên đôi chân của mình. Nghĩ bây giờ có thai rồi tôi không thể quán xuyến hết mọi việc nên sang quán lấy tiền đó đưa anh mở rộng sản xuất. Còn tôi ở nhà dưỡng thai.

Tôi phát hiện thêm anh là người cực kì sợ ma. Sao lúc quen tôi siêng lên bàn thờ thắp hương vậy, mà giờ một cây hương anh cũng không dám thắp. Nhà có bóng đèn bị cháy anh cũng không dám thay, sợ giật điện. Tôi phải ì ạch vác cái bụng bầu của mình mà thay bóng đèn hết tất thảy trong nhà. Nối điện cũng là tôi làm nốt.

Tôi cứ để anh tự sản xuất như thế khoảng hai tháng. Hoạt động kinh doanh anh không hề đưa tôi một đồng lời nào, tôi hỏi thì anh nói mới kinh doanh nên cho người ta gối đầu hết. Tôi còn phải đưa thêm tiền anh mua máy móc, thiết bị.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.