Tâm sự thư gửi chồng nhân ngày 20/10

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống  thư gửi chồng nhân ngày 20/10 hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tam su thu gui chong nhan ngay 20/10

Tui nói thiệt, bây giờ anh muốn ly hôn với tui, anh viết đơn đi, tui sẽ ký với một điều kiện là tui gạch bỏ chữ “ly” đi. Còn nếu anh không đồng ý thì anh chờ đi, chờ tới khi nào tui hết yêu anh tui sẽ quyết định.

Chỉ có một chuyện cỏn con tui tò mò muốn tìm hiểu mấy tính năng mới của iphone nên update từ ios 4 lên ios 7 mà anh nói tui này nọ mà không hỏi tại sao tui lại làm vậy, phủ đầu quy kết theo suy nghĩ của mình mà không cho người khác nói. Nhiều lần lắm rồi nha.

Lần này tui chịu hết nổi rồi, anh điên, tui cũng muốn điên lắm chứ. Nhân ngày 20/10, tui viết vài dòng này nói rõ cho anh biết và anh phải đọc cho hết từ đầu tới cuối, không sót chữ nào. Chuyện vợ chồng đóng cửa bảo nhau, tui tức tui nói không được nên tui viết mail.

Tui nói rõ cho anh biết:

1. Ba mẹ tui sinh tui ra, cực khổ nuôi tui lớn khôn, chỉ có ba mẹ tui mới có quyền đánh chửi tui. Anh đừng có hở ra là chửi tui này nọ, hở ra là đòi đánh. Anh thử nghĩ xem nếu sau này anh có con gái hoặc giả sử là em gái anh đi cho gần, dù bất cứ lý do gì chồng nó hở ra là chửi, hở ra là đòi đánh anh có chịu được không? Tui biết là dạo này công việc của anh căng thẳng, làm nhiều mà đòi tiền khách hàng hoài không được nên lúc anh về anh chửi tui rồi lên tắm là tui đã nhịn rồi, xuống nhà anh nạt nộ tui là tui cũng đã nhịn lần nữa rồi. Tui thấy anh cầm iphone lên lầu tui biết là anh muốn tìm hiểu để coi có cách nào gỡ cho tui, tui hiểu chứ. Tui chưa kịp mừng thì anh lại phủ đầu chửi tui tiếp. Mà cái cách anh chửi làm tui có cảm giác là mình giống con giun con dế gì đó đang bị chà chà đạp đạp miết miết cho nó chết mới thôi!

Tâm sự thư gửi chồng nhân ngày 20/10

2. Là vợ chồng, tui có làm gì sai, anh nói tui nghe, cũng phải cho tui được tự bảo vệ mình chứ. Tui với anh đều có quyền công dân như nhau mà, phạm tội còn có quyền thuê luật sư, tui cũng phải có quyền nói lên ý kiến của mình chứ. Chỉ có người nào không có chính kiến, đuối lý mới không biết tự bảo vệ mình thôi. Mà tui nói thiệt, giả sử như là ai khác không phải là anh nói, nếu thấy không cần thiết trả lời tui cũng chẳng thèm để ý tới lời họ làm gì, coi như họ đang nói sảng. Còn đằng này là vợ chồng, tui muốn nói ra, tui không muốn mình nhịn mà ấm ức trong lòng, lâu ngày tích tụ như hạt cát…

3. Anh có thấy mỗi lần cãi nhau, dù nóng giận cách mấy, anh kêu tui im, mặc dù tui không im được (tức quá mà, anh tức, tui cũng tức tui cũng muốn nhịn lắm chứ, cũng muốn im lặng lắm chứ), nhưng tui chưa bao giờ thách thức anh, vậy mà mấy lần anh cứ xông vào đòi đánh tui. Cho dù có lần tui đang mang bầu. Nhiều lần xong rồi tui nghĩ lại tui cũng tự trách mình sao lúc đó không kiềm chế được. Không biết có lần nào anh tự hỏi giống như tui không?

4. Từ ngày em gái anh nói tui làm biếng này nọ, lần nào cãi nhau anh cũng đem câu đó ra. Ừ, tui làm biếng đó thì sao. Tui làm biếng mà công việc nhà có một tay tui làm, chỉ những lúc bầu bí hoặc đuối quá tui mới nhờ anh làm phụ. Còn tui chưa mở miệng nhờ nó làm việc gì cho tui à nhe. Tui bụng bầu ốm nghén gần chết vẫn phải vác cái bụng bầu đi lau nhà, đi chợ nấu cơm, làm công việc nhà. Tui có nói tiếng nào đâu. Chị giúp việc nghỉ đang lúc việc công ty lu bu, khách Ấn Độ qua, bé nhân viên thì nghỉ thai sản, tui lu bu nên về trễ nó mới đi chợ nấu cơm có 2 tuần mà đã làm um sùm. Tui cũng phụ rửa chén bát, dọn dẹp nhà cửa chứ có phải ngồi không đâu. Sao hơn 4 tháng trời có tui đi chợ, làm việc nhà, có chị giúp việc làm hết tới giờ nó xuống bới cơm ăn thôi không thấy nó nói gì?

5. Anh thấy chỉ có duy nhất một bữa tui đi mua máy về trễ, anh rước con về chơi với chú rồi chú về, mà nó gọi điện lên chửi anh um sùm. Nó còn moi móc việc tui về nhà này nọ, tui nói thiệt, về dưới mấy anh em ăn nhậu, chẳng lẽ tui ngồi chờ mấy anh em ăn nhậu xong dọn dẹp có khi thì quá khuya, có khi thì giữa trưa, nếu cần thì chạy vô ới tui một tiếng chị hai ơi dọn phụ em cái này cái kia, tui cũng vui vẻ không nề hà. Đằng này nó dọn cho mấy anh nó rồi ấm ức trong lòng rồi phân bì với chị dâu nó.

Tui nói thiệt, mỗi lần về nhà, có công việc thì chị em xúm lại làm, hoặc phân công ra làm hoặc bố mẹ cần gì thì cứ sai bảo. Nếp nhà mỗi nhà mỗi khác, nó là con trong nhà nó hiểu rõ phân công tui làm tui cũng vui vẻ, mà nhiều lúc tui thấy nó làm (cắm bông, đi chợ, rửa rau…) tui cũng nhào vô phụ mà tui nói thiệt, thấy thái độ nó cà lơ phất phơ tui cũng nản… Còn khi có con thì mẹ kêu tui trông coi con để mẹ làm. Tui nói thiệt, những chuyện đó là chuyện nhỏ, con tui còn nhỏ tui phải lo cho con tui trước, mẹ cũng hiểu nên mẹ cũng đâu có nói gì. Trong lòng tui cũng thật cảm ơn mẹ lắm. Còn khi qua nhà mấy anh em ăn uống, tui cũng phụ, chứ tui cũng đâu có ngồi không, khi có con nhỏ anh nhậu thì tui phải coi con tui trước nhất chứ, chứ đâu như nó có chồng coi con cho nó làm.

6. Tui nói cho anh biết nhé, tui nghĩ tui không có anh chị em, anh cũng chỉ có một đứa em gái, tui thương nên tui mới kêu về ở chung để rồi rốt cuộc lần đầu nó trợn tròn mắt chỉ vô mặt tui mà nói này nói nọ là tui nể anh tui đã nhịn rồi. Tui có làm gì sai thì bố mẹ là người lên tiếng chứ nó là vai em, dù gì tui cũng là chị dâu, vợ anh hai nó. Nó có nói tui thì cũng phải nể mặt anh nó, làm vậy người ta gọi là “hỗn”. Tui nhịn vì tui nể anh, nó là em gái anh, tui nói chỉ tổ làm anh đứng giữa khó xử. Tui nói thiệt, ngày xưa tui cũng từng đi ở nhờ, lúc nào tui cũng nghĩ người ta thương mình nên mới cho mình ở nhờ, chứ người ta ghét mình, có năn nỉ xin họ cho ở họ cũng không dám.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.