Tâm sự yêu thương mong manh

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống yêu thương mong manh hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tam su yeu thuong mong manh

Tôi chợt nhận ra tình yêu không chỉ có ngọt ngào mà còn có những đắng cay, chua chát. Tôi ôm tim mình thổn thức đầy sợ hãi khi nghĩ tình yêu có thể rời xa mình mãi mãi.

Một chút yếu đuối, lòng tự hỏi: Phải chăng có thứ gọi là định mệnh? Cuộc đời của mỗi chúng ta ai cũng phải đi qua rất nhiều người nhưng chỉ có người đứng lại và bên ta mãi mãi, ấy mới là định mệnh. Đôi khi tôi cảm thấy thật buồn cười cho cái mớ giả thuyết lâm li bi đát mà bản thân hay đặt ra. Họa chăng mọi thứ chỉ là trùng hợp chứ đừng nên gán ghép chữ định mệnh vào đời mình. Tôi đã, đang và sẽ sống tiếp cuộc đời ở nơi dường như chỉ toàn những người đi qua đời mình, chưa một lần ngoảnh lại.

Tôi nghĩ mình cũng đủ trải nghiệm hết những dư vị yêu thương mà cuộc sống đem lại. Khi tôi sống với tất cả cảm xúc, tình yêu, ngọt ngào và say đắm, mọi thứ như chỉ chực chờ nhấn chìm tôi trong cái mớ hỗn độn, miên man cảm xúc đó. Tôi đã yêu và thấy mình thật vụng dại. Khi yêu, tôi đánh mất bản thân, lý trí với tất cả sự cuồng nhiệt của tuổi trẻ. Tôi vồ vập lấy cái thứ bấy lâu nay luôn mòn mỏi kiếm tìm: “Tình yêu”.

Tâm sự yêu thương mong manh

Tuổi 22 mới bước vào tình yêu, ngỡ ngàng và đầy mơ mộng. Với kẻ dốt nát về tình trường như tôi thì quả thật có được tình yêu không phải đơn giản. Tôi đắm chìm, say mê và hoan lạc trong thứ tình yêu đó, bỗng một ngày tim co thắt lại, thứ tình cảm dành cả cuộc đời để tìm kiếm sao quá đỗi mong manh. Tôi chợt nhận ra tình yêu không chỉ có ngọt ngào mà còn có những đắng cay, chua chát. Tôi ôm tim mình thổn thức đầy sợ hãi khi nghĩ tình yêu có thể rời xa mình mãi mãi.

Từ đây, tôi bắt đầu những chuỗi ngày vật vã, hoang tưởng và đầy xót xa, tim co thắt liên hồi, động mạch lúc nào cũng tràn căng những cảm xúc. Tôi tưởng như mình bị bóp nghẹt bởi một bàn tay vô hình nào vậy. Sau đó, tôi bắt đầu sợ mỗi khi thức dậy mình vẫn sống với con tim đau nhói. Ngày cũng như đêm, tôi cứ mãi suy tưởng về quá khứ, về phút vui đùa, tràn ngập hạnh phúc của tình yêu.

Tôi suy nghĩ về nguyên nhân của những rạn nứt, của những lý do chả thể lý giải nổi. Ngày lại ngày, cái tôi duy trì bây giờ đó chính là sự sống. Tôi dốc hết mình với những hơi thở mong manh, khó nhọc, cố gượng gạo để tự vỗ về bản thân. Nhưng rồi tôi hoang mang khi chợt nhận ra đời mình chẳng là gì nếu thiếu yêu thương.

(Tâm sự cuộc sông hayhaynhat.com)

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.