Tình yêu và sự dục vọng – Truyện 18+

Đêm hôm Tầng Hoa lén lút tới dinh phó tướng để thương lượng về vấn đề đã được nàng nêu ra trước đó nhưng phó tướng vẫn còn chưa quyết định. Nàng nghĩ thầm là chỉ còn một cách để thuyết phục phó tướng làm giúp nàng là nàng phải phục vụ tận tình cho Duệ Nhậm. Nàng vận một chiếc áo màu đỏ thắm phủ dài thướt tha đàng sau mỗi bước chân của nàng, tóc nàng bới cao để lộ cái cổ trắng tươi quyến rủ, phía trước nàng cố tình để hở hang khoe cặp ngực cao to đầy nhựa sống. Duệ Nhậm vừa trông thấy nàng thì không khỏi nuốt nước miếng xuống huyết quản. Tiếng nhạc xầp xịt, tiếng rượu được khui ra, mùi nước hoa bay toả khắp phòng, Duệ Nhậm thấy trong lòng rạo rực. Tầng Hoa đảo một vòng quanh vị phó tướng trẻ đưa bàn tay vuốt khẻ lên má của Duệ Nhậm. Nàng tiếp tục lượn tới lượn lui cố tình khoe cái mông tròn trịa nhấp nhô phía sau tấm vải mỏng được khoác hờ trên vai.
– Sao, anh nghĩ sao về đề nghị của em đưa ra.
– Không thể nào, con nhỏ chỉ mới 15 tuổi thôi, tôi đường đường là một vị phó tướng của triều đình thì làm sao mà có thể làm chuyện bại hoại như thế.
– Nếu vậy thì thôi, em đâu có ép anh đâu – Nàng vừa nói vừa cởi cái áo khoác ngoài để lộ hai cầu vai tròn nhỏ nhắn, nàng liếc nhìn thấy cặp mắt của Duệ Nhậm như nuốt từng mảnh da trên thân thể của nàng. Nàng liền tiếp tục cởi bỏ lớp áo phía trước ngực xuống.
– Em nói sao, có cách nào khác không, anh không thể nào.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Chuyến xe ngựa chở Tầng Hoa và Ái Như tới một căn biệt thự rộng lớn. Nơi đó họ gặp vị phó tướng cùng em họ của ngài, cô Tiểu Nhan. Tầng Hoa không khỏi chú ý tới sự gần gũi của vị phó tướng và Tiểu Nhan. Vừa gặp phó tướng Duệ Nhậm thì Ái Như có cảm tình ngay, nàng thích phong cách thư thái, ăn nói bặt thiệp, hào hoa phong nhã của chàng, nhưng cái thích của nàng chỉ là ngây ngô chứ không chứa đựng bất cứ tình yêu nào. Tầng Hoa đưa mắt ra hiệu cho Duệ Nhậm về con bé Ái Như như ám chỉ điều gì đó. Duệ Nhậm chỉ khẻ mĩm cười như cố tránh cái đưa đẩy của Tầng Hoa. Mục đích của chàng bây giờ là Tiểu Nhan chứ không phải Ái Như.

Một tuần trôi qua bọn họ bốn người lúc nào cũng khắn khít vui vẻ. Họ đánh đàn, khiêu vũ, chèo thuyền, câu cá và cưỡi ngựa. Duệ Nhậm lúc nào cũng sánh đôi với Tiểu Nhan. Nàng cố tình tránh né, nhưng nàng càng tránh thì càng để ý tới chàng. Chàng thật là tuấn tú và uy dũng. Chàng rất là khéo léo và tê nhị, biết cách đối xử với phái nữ. Chàng chiều chuộng hết mức. Mặc dù bên ngoài nàng rất cứng rắn, nhưng bên trong nàng đã mềm nhũng bởi sức hấp dẫn của chàng. Tiểu Nhan bắt đầu có cảm giác với chàng, và nàng bắt đầu biết ghen tuông mỗi khi Duệ Nhâm đùa giỡn với Ái Như và nói chuyện riêng biệt với Tầng Hoa.

Chỉ còn ba ngày nữa là lễ thành hôn của Ái Như. Đêm đó Ái Như thức rất khuya, không biết nàng có phải nhớ nhưng Kình Quốc Đống hay không mà nàng thấy trong lòng ray rức khó chịu. Sau một lúc lăn lộn trên giường, sự nóng ran trong người vẫn chưa tan biến, nàng đến trước cửa phòng của Tầng Hoa : “Dì ơi, cho con vô nha!”. Nàng ôm chầm lấy Tầng Hoa, nàng cảm thấy nổi cô đơn, sự trống trải. “Dì ơi, con nhớ thầy Đống của con quá!, con muốn viết thư cho thầy”. “Được rồi, dì biết có một người viết thư tình còn hay hơn dì nhiều, người đó là Duệ Nhậm. Con về phòng trước đi, để dì gọi thầy tới phòng của con để dạy cho con cách viết”. Ái Như ngoan ngoãn trở về phòng chờ đợi.

Một lát sau có tiếng gõ cửa, nàng mừng rỡ đón chào Duệ Nhậm: “Dạy cho em viết thư đi, em nhớ thầy của em nhiều, muốn viết một bức thư thật hay cho thầy cảm động, thầy sẽ thương em nhiều hơn, nhưng em chẳng biết viết làm sao”. Duệ Nhậm cảm thấy tức cười trong bụng vì cử chỉ ngây ngô của nàng. Nàng thật trong trắng !

Không để cho Duệ Nhậm từ chối, nàng vội lấy giấy viết ra và phóng vội lên giường nằm sấp sẳn sàng viết. Duệ Nhậm bắt đầu đọc :
“Thầy yêu mến,
Em viết những giòng này là khi mùa Thu đang bước dần vào… Tối trời se lạnh mưa lất phất bay làm ướt những chiếc lá vàng đang chờ ngày về với đất, là em đang chờ ngày về gặp lại thầy. Em sẽ tung cánh chim bay giữa trời giông bão, nợ ân tình em sẽ dâng cho thầy, cho hết tất cả…”.

Duệ Nhậm ngừng đọc khi bắt gặp ánh mắt của Ái Như thích thú vô cùng, nàng viết tới tấp không ngừng. Duệ Nhậm lượn qua lượn lại trước mặt của Ái Như, chàng đang nhớ tới Tiểu Nhan, lời trong thư của chàng như muốn gởi cho Tiểu Nhan.
“Tiểu Nhan, em của anh…ờ… ờ… xin lỗi Ái Như, thầy Đống yêu quí của em ơi. Em thật không ngờ là gặp thầy ở chốn người xuôi kẻ ngược mênh mông này, ắt là do duyên nợ. Chỉ một lần bên thầy, mà em thấy cả đời em an cư hạnh phúc”.

Duệ Nhậm bắt đầu bước tới, ngồi sát bên hông của Ái Như. Nàng vẫn viết say sưa. Một bàn tay đặt lên mông của nàng làm nàng giật mình.
“Em nhớ thầy mỗi ngày mỗi dài thêm…”.

Bất giác Ái Như phải cắm cuối viết cho kịp.
“Em nhớ thầy theo mây chiều chơi vơi…”.

Cái váy đầm được kéo lên lộ rõ cái quần lót màu trắng của nàng. Vẫn không phản ứng. Tiếp tục viết cho nhanh cho kịp.
“Em nhớ thầy như cỏ úa nhớ sương…”.

Bàn tay bắt đầu xoa xoa hai bờ mông chắc nịt. Ái Như tròn xoe đôi mắt, ngạc nhiên lắm!.
“Thầy ơi, nếu em có thể là mây trắng thì em có thể bay theo gió đến nơi cuối chân trời, nơi đó có thầy…”.

Câu này dài quá, nàng viết vội. Duệ Nhậm từ từ lột cái quần lót của nàng xuống nằm ngang đầu gối. Ái Như bất ngờ, ngạc nhiên. Nhưng vẫn viết :
“Ước gì em là sao còn thầy sẽ là đêm tối, để chúng mình sẽ mãi mãi bên nhau, để ngân hà lấp lánh giữa trời cao, cho tình ta không tàn úa…”.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.