Truyện 18+ có thật hay cực hay

Bất ngờ mợ vỗ vào vai em một cái rõ đau:

_ Khiếp bẩn thế!

_ Bẩn gì đâu mợ, cháu chỉ ngửi thấy mùi thơm thôi, hôm qua mợ tắm bằng xà phòng gì mà thơm vậy?

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

_ Thế còn làm gì nữa không hay chỉ ngửi thôi?

_ Thế mợ muốn cháu còn làm gì nữa, lúc đó cháu hồi hộp suýt vãi cả đái ra quần.

_ Thế à?

_ Lại còn ” thế à ” hay mợ muốn cháu làm gì nữa vậy? ( Em nhìn mợ với ánh mắt tò mò hỏi mợ )

Mợ không nói gì quay mặt vào bếp lửa rồi cười.

_ Mợ cười gì vậy ạ?

_ Thế nếu không có bà ở nhà đêm hôm qua liệu cháu có dám ” ấy ” không?

_ ” Ấy ” gì hả mợ?

_ Còn giả vờ nữa.

Có lẽ đến đây là xong rồi nhưng em bồi thêm:

_ Nếu cháu mà ” ấy ” thì mợ có cho không?

_ Không biết nữa.

_ Sao lại không biết, mợ trả lời đi mà. ( Em nói giọng như năn nỉ )

_ Đến lúc đó hãy hay. Thôi lên nhà đi cháu.

Em chưng hửng, chả biết nói gì nữa đành đi theo mợ lên nhà vậy. Nhưng trong lòng em biết chắc là nếu có lần nữa nếu em làm tới thì mợ chắc chịu thôi. Nhưng có cát vàng em cũng không dám làm nếu có mặt bà ở nhà, vậy em phải làm sao đây. Xin mời các bác xem phần tiếp theo để biết em làm cách nào để ” ấy ” mợ em nhé : “Tạo Hoàn Cảnh Và Sự Giả Vờ Của Mợ”
Phần 3: Tạo Hoàn Cảnh Và Sự Giả Vờ Của Mợ

Sau cuộc ” tâm sự ” với mợ, em lên nhà ngồi mà toàn suy nghĩ xem làm thế nào để thoát qua chướng ngại duy nhất: đó là bà em, nghĩ mãi nhưng không làm cách nào được. Nếu có bà ở nhà thì có liều đến mấy, có ham muốn cỡ nào em cũng không dám động thủ, vì người già rất hay tỉnh giấc khi đang ngủ. Lúc ăn cơm em cũng suy nghĩ, ăn xong ngồi trên ghế ngửa mặt nhìn lên trần nhà mà không tìm được kế sách nào cả. Ngồi nhìn trần nhà chán em thấy buồn ngủ quá nên thấy nản nên nhủ thầm: Thôi mặc kệ, đi ngủ cái đã, ra sao thì ra. Đang ngủ thì em bị đánh thức bởi tiếng người nói chuyện, mở mắt nhìn đồng hồ đã hơn 5h chiều. Em ngồi dậy nhìn ra bàn uống nước thì thấy bà đang ngồi nói chuyện với một bà khác cũng chạc tuổi bà ngoại em.

_ Cháu chào bà ạ. Em đứng dậy chào.

_ Ừ. Bà ấy trả lời.

_ Con cái M đấy. Bà ngoại em chỉ tay vào em rồi nói.

_ Úi dời, con cái M đây á, khiếp đã lớn thế này rồi cơ à. Thế bố mẹ mày bây giờ thế nào, lâu lắm không thấy về quê?

_ Dạ, bố mẹ cháu vẫn bình thường bà ạ.

_ Đây là bà bạn trong hội người cao tuổi với bà. Thôi cháu ra ngoài rửa mặt đi cho tỉnh ngủ.

_ Dạ. Em bước chân ra đến cửa thì dừng lại hỏi:

_ Con chó đâu rồi hả bà? Vừa nói em vừa thò đầu ra cửa nhìn xung quanh.

_ Chắc nó đang ở sau vườn, cháu cứ ra đi không phải sợ.

_ Cháu vẫn thấy ghê ghê.

Bà em liền đưng dậy rồi đi ra bảo:

_ Để bà canh cho, cháu đi ra đi.

Lúc này em mới dám bước ra, vừa đi vừa nhìn xung quanh đề phòng. Múc đầy thau nước em vục cả mặt vào thau cho mát, rồi lấy khăn mặt lau khô đi. Một cảm giác khoan khoái dễ chịu bao trùm lấy em. Không khí làng quê thật yên bình, rất tĩnh lặng khiến em cảm thấy trên thế giới này chỉ có mỗi mình em là tồn tại. Em ngồi rất lâu, đưa mắt nhìn về tân cuối chân trời để xem bầu trời chuyển dần sang màu đỏ rực. Bỗng em giật mình khi nghe tiếng loa của làng phát ra bản nhạc điểm tin lúc 6h chiều, rồi lắng nghe cô phát thanh viên của đài TNVN đọc bản tin thời sự, nghe bản tin thể thao về WC, rồi quảng cáo phân bón, mùi khói bếp thoang thoảng qua mũi làm em xúc động nhớ lại tuổi thơ của mình trên cái mảnh đất này. Nhìn ra ngoài đường thỉnh thoảng lại thấy vài người đạp xe kêu lóc cóc trên con đường đá hộc đằng sau còn có cả đống cỏ, chắc họ đi làm ruộng về. Trời cũng sẩm tối, em đứng dậy đi lên nhà thì thấy bà mặc áo dài giống như mấy bộ áo để đi lễ ấy. Em hỏi:

_ Bà chuẩn bị đi đâu à?

_ Ừ bà đi lên chùa.

_ Tối rồi bà đi làm gì nữa? Cháu tưởng bà đi sáng nay rồi mà.

_ Tối nay là lễ của hội người cao tuổi. Mà cháu lấy xe đèo hai bà đi luôn, đỡ phải đi bộ.

Em dắt xe ra ngoài rồi bảo:

_ Thế cứ để nhà vậy hả bà?

_ Cứ khép cổng vào là được, làm gì có trộm mà sợ.

_ Bà bám chắc vào nhé, đường gì mà toàn đá hộc khó đi quá.

Em đèo hai bà ra chùa, ngôi chùa ngày xưa cũng là trường cấp 1 kiêm luôn nhà trẻ, hồi xưa em cũng đi học trong ngôi chùa này. Nó nằm giữa cánh đồng, thửa ruộng bên cạnh còn có hai ba ngôi mộ nữa. Đường ra chùa còn đi qua bãi ” thau ma ” của làng, chi chit mộ các bác ạ, ghê cả người. Em bảo:

_ Sao bảo ngày xưa bố mẹ cháu đi qua đây, đang đi thì tự nhiên xe bị tuột xich, bố cháu sửa lại nhưng lại tuột tiếp, lần đó mẹ cháu sợ khiếp vía nên không dám đi qua đây vào buổi tối nữa. Phải không vậy bà?

_ Làm gì có chuyện đó.

_ Thì cháu nghe mẹ cháu kể thế.

_ Cháu rẽ vào đây để bà thay quần áo với lấy vàng hương. Bạn bà em bảo. Em dựng xe đợi ở bên ngoài còn hai bà đi vào trong nhà. Ngồi trên yên xe nhìn ra ngoài cánh đồng rộng mênh mông lòng em thấy nao nao buồn, Cánh đồng cằn cỗi phẳng lì một màu đen, ở giữa giống như một quả đồi nổi bật lên, đó chính là ngôi chùa của làng với rất nhiều cây cổ thụ quanh năm xanh tốt. Trông nó như một ốc đảo vậy. Từ nhà của bà X ( tạm gọi bạn của bà em là như vậy ) ra đến chùa cũng không xa lắm, chỉ khoảng hơn 300 mét. Bỗng một ý tưởng loé lên trong đầu em làm em rất hồi hộp.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.