Truyện 18+ có thật hay cực hay

Đến trước cổng chùa em dừng xe rồi bảo bà:

_ Tí nữa cháu bảo mợ đến đón bà nhé, chứ cháu ngại đi qua bãi ” thau ma ” lắm, hơn nữa gặp phải bọn thanh niên làng đi chơi đêm thì phiền nữa. ( Làng ngoại với làng bên nội của em mấy năm nay rộ lên phong trào ” gái làng ta là của con trai làng ta. Con trai làng khác đừng mong động vào ” cho nên cứ vào buổi tối lại xuất hiện vài đám thanh niên choai choai tụ tập, thấy mặt thằng nào lạ xuất hiện là quăng cho vài viên gạch vào người, ai đi xe thì bị chặn lại, bị trấn lột. Đã có vài vụ đáng tiếc xảy ra nên em cũng khiếp. Chả may đang đi xe có cái gì đen đen bay vào mặt thì toi.)

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

_ Thôi, đừng nhờ mợ, có gì thì bà vào nhà bà X ngủ tạm rồi sáng mai bà về cũng được. Cháu về đi, đi cẩn thận nhé cháu.

Em mừng suýt tí nữa thì nhảy cẫng lên nhưng cố nén lại em bảo:

_ Thế cũng được, vậy cháu về nhé.

Em nhảy lên xe phóng về mà trong bụng mừng như vớ được vàng. Cuối cùng thì trướng ngại duy nhất đã giải quyết xong, vừa đi em vừa nhủ thầm ” đêm nay phải hành động cho kỳ được ”

Phóng xe vào sân thì tổ sư khỉ, con chó ghẻ lại xồ vào em làm em tí thì bị đổ xe. Thằng Tr từ trong nhà cầm cái chổi ra lùa nó, còn mợ thì trong bếp chạy ra hỏi:

_ Có sao không cháu? Con chó kia! Mợ em quát.

_ May quá không sao mợ ạ. Em dựng xe đi thẳng vào nhà ngồi xuống ghế để trấn tĩnh lại, thở dài một phát em chửi thầm ” Mẹ con chó, làm bố sợ hết cả hồn, cho mày ăn riềng bây giờ “.

_ Bà đâu rồi cháu, mà cháu vừa đi đâu thế. Mợ em đặt mâm cơm lên bàn rồi hỏi em.

Em chợt sực nhớ ra kế hoạch của mình mà cười thầm rồi trả lời:

_ Cháu vừa đèo bà với bà nào ra chùa rồi.

_ Thế mấy giờ bà về để mợ đi đón.

_ Bà bảo tối nay bà không về, bà ngủ ở nhà bà X sáng mai mới về. ( Ngu gì nói ra toàn bộ nhỉ )

_ Thế à. Thôi cháu ra rửa mặt mũi chân tay rồi chuẩn bị ăn cơm.

_ Vầng.

Ngồi ăn cơm thấy thằng Tr toàn chan nước rau vào bát cơm để ăn em nảy ra một ý để gợi lại câu chuyện đêm qua cho mợ em nhớ:

Ê, ăn ít nước thôi em, đêm lại buồn đi tiểu rồi lại đái dầm đấy. Nói xong em nhìn mợ em rồi cười, mợ nhìn thấy em như thế cũng chỉ mỉm cười . Thằng Tr xoạp miếng cơm xong thấy anh nói thế thì kêu:

_ Ứ ừ!

Bữa cơm trôi qua nhanh chóng, em ngồi ở bàn uống nước xem tivi với hai đứa nhỏ, mợ em thì rửa bát. Ngồi xem tivi mà em nghĩ không biết đêm nay hành động như thế nào đây, hay cứ vào bừa như đêm hôm qua, thôi kệ đến lúc đó hãy hay. Em nhìn đồng hồ trên tường chỉ mong sao cho nhanh đến giờ đi ngủ mà tổ sư nó cứ chạy cạch cạch rõ chậm. Sao thời gian trôi qua chậm thế không biết, làm em sốt hết cả ruột. Ngồi mãi tê hết cả mông, em liền đứng lên đi lại trong nhà cho thoải mái, thấy mợ em đi lên nhà em bảo:

_ Mợ ngồi uống nước đi mợ.

_ Ừ.

Em rót cho mợ cốc nước nguội rồi đưa cho mợ:

_ Mợ này.

_ Ừ để đó cho mợ.

Ngồi xem tivi một lúc thì thằng Tr sán lại gần mợ:

_ Mẹ ơi con buồn ngủ.

_ Thế hôm nay ngủ với anh H hay ngủ với mẹ?

_ Ngủ với anh H. Thằng này rất quý em, chỉ có đứa bé là thấy anh lạ nên mỗi lần em muốn bế nó là nó khóc.

Thế là mợ ra mắc màn cho nó ngủ, rồi mợ lại ra ghế ngồi bảo em:

_ Cháu bật kênh VTV3 xem ” vệt nắng cuối trời đi ”

Tay em đang cầm điều khiển nhưng không biết kênh vtv3 là nút nào nên đưa cho mợ em:

_ Cháu không biết bấm nút nào cả, mà ” vệt nắng cuối trời ” là gì vậy mợ? ( Thực ra thời gian đó em ko xem mấy phim VN chiếu lúc 9h, mà em chỉ mê xem phim ” vượt ngục ” thôi, cực hay, chắc các bác cũng biết phim đó nhỉ ).

_ Phim đấy mợ thấy hay hay nên xem, chứ bình thường giờ này mợ đi ngủ rồi.

_ Sao mợ đi ngủ sớm thế, ở trên HN cháu hơn 12h đêm mới đi ngủ.

_ Ở quê là thế, 8h tối là người ta đi ngủ rồi.

_ Thế ạ.

Mợ em ngồi phía trước xem tivi, em ngồi phía sau toàn ngắm người mợ mà lòng như lửa đốt. Hôm nay mợ buộc tóc cao nên để lộ ra cái gáy trắng nõn, lơ thơ vài sợi tóc mai, nhìn cơ thể mềm mại của mợ mà em chỉ muốn nhảy bổ vào mà hôn lên chiếc gáy khiêu gợi kia. Xem hết phim thì cũng hơn 10h, mợ hỏi em:

_ H buồn ngủ chưa?

_ Dạ cũng hơi hơi. Em vươn vai ngáp một cái rồi trả lời.

Mợ em ngồi dậy tắt tivi, em cũng đứng dậy vén màn đinh gẹm màn thì mợ em bảo:

_ Xong chưa để mợ tắt đèn.

Giả vờ như chợt nhớ ra điều gì:

_ Ấy mợ, khoan đã. Em bước xuống tiến lại gần mợ nói thầm gần tai mợ.

_ Nếu đêm nay cháu buồn đi vệ sinh thì cháu lại gọi mợ dậy nhé.

Mợ nhín tôi mỉm cười lém lỉnh :

_ Ừ! được rồi. Cái tiếng ” Ừ ” của mợ em rất khó diễn tả cho các bác hiểu.

Em hí hửng bước lên giường nhưng không quên con di động thủ sẵn trong tay. Vừa đặt lưng xuống giường thì mợ em tắt đèn. Không gian ngôi nhà chìm trong bóng tối, chắc chỉ có em là vẫn thao láo đôi mắt nằm chờ đợi thời điểm để hành động. Thỉnh thoảng em lại giở điện thoại ra xem giờ và rất sốt ruột, nằm im mà tim đập thình thịch, bụng lo ngay ngáy không biết sự viêc có thành hay thất bại. Em cũng lo lắm, nhưng nghĩ lại lời nói và thái độ của mợ sáng nay nên em tự an ủi mình ” chăc là được thôi hơ hơ “.

Đợi mãi rồi cũng đến hơn 1h sáng, đã đến lúc rồi he he. Em nghĩ thầm rồi nhẹ nhàng em bước xuống nền đá hoa, đấu tiên em thở rất từ từ rồi không bật đèn điện thoại, em mò bằng tay đến cửa buồng rồi tiến sát đến giường chỗ mợ em nằm. Em nìn thở rồi quỳ xuống trên hai đầu gối cố căng mắt nhin xung quanh, nhưng chả nhìn thấy gì cả. Em giở điện thoại ra bật đèn nhưng lại soi xuống nền đá, do phản xạ từ nền đá nên văn buồng có ánh sáng hơi mờ nhưng đủ cho em nhìn thấy bên trong chiếc màn tuyn màu trắng. Mợ em đang nằm ngủ, hai chân duỗi thẳng, tay đặt lên chán hơi che đi đôi mắt, tay còn lại đặt lên bụng. Em không biết mợ ngủ thật hay giả vờ nữa, nhưng đã tiến đến như thế này rồi thì ” phóng lao đành phải theo lao ” thôi. Để chắc chắn hơn em khẽ lay nhẹ vào vai mợ và lí nhí gọi:

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.