Làm tình công sở cực hay nơi có phim và video clip ngoại tình

Tính la: Chú làm ăn tới cỡ này rồi mà còn hay nhìn lầm người dữ vậy sao? Tui mà thật thà chắc quan niệm về sự dối trá trên thế gian phải thay đổi tới chóng mặt. Hơn nữa, ba cái vụ giấy tờ sổ sách lằng nhằng tôi đụng vô muốn nhức đầu, sức mấy mà kiên nhẫn ngồi làm. Tôi định lắc đầu cái rụp – dù sao công việc ở đây tui cũng ngán tới tận cổ – chợt lóe lên một cái ý nghĩ. Tôi hăm hở kêu ổng:
– Cái vụ tính toán đó con thua, nhưng tìm người thật thà làm được việc này đâu có khó. Ngay phòng con cũng có nè.
Ổng coi bộ ngạc nhiên, lom lom mắt ngó tôi:
– Đừng nói với tao mày tính đề đạt con … nhỏ Trang nha.
Té cái rầm. Cha nội biết giỡn quá đó nha. Con nhỏ đó cho làm kế toán chắc nửa tháng sau nguyên công ty ra đường luôn. Gãi đầu gãi tai kêu:
– Không phải chú. Là con nhỏ Huyền đó, bữa nay nó nghỉ không con kêu nó ra nói chuyện với chú rồi. Nó thật thà nhất quả đất luôn, tính nết lại hiền lành, nhỏ tới lớn con chưa có gặp ai như nó luôn…
Ngó ổng một cái, tôi làm cú chót:
– Tất nhiên là trừ chú và ba con.
Ổng phì cười, kêu:
– Được, mai kêu con nhỏ đó qua phòng tao coi nó ra sao mà mày tâng bốc dữ vậy. Chưa có nghiệp vụ, tao cho nó đi học rồi về làm cho tao. Vậy nha, làm việc đi.
Tôi dạ một tiếng, đưa ổng ra khỏi cửa rồi thở phào nhẹ nhõm. Ít ra dù sao công việc đó cũng đỡ hơn nhiều cái việc nhàm chán và buồn tẻ này, nhất là về lương bổng.
Tính mai con nhỏ tới, tôi dắt luôn con nhỏ qua phòng ổng cho nó bất ngờ chơi nhưng tôi có ưu điểm bộp chộp, làm cái gì cũng không kiên nhẫn được. Tối về nhà cơm nước xong chui vô phòng, thấy khó chịu quá xá đành rút điện thoại gọi luôn để con nhỏ mừng một thể. Tiếng con nhỏ vọng lên ở đầu máy:
– Dạ em nghe nè anh.
Sao nó nghe tôi gọi điện tới mà giọng buồn như con nợ bị chủ nợ kiếm vậy trời? Nghĩ bụng chắc mấy má con ngồi nói chuyện khóc lóc dữ lắm, giờ cười cợt ngay cũng không tiện nên giọng con nhỏ vậy, tôi cũng bỏ qua. Hăm hở hỏi con nhỏ:
– Huyền nè, em có thích làm kế toán không?
Con nhỏ làm tôi té cái rầm. Giọng nó ỉu xìu:
– Dạ không.
Té lộn cổ xuống đất. Kiếm công việc ngon lành cho nó nó trả lời một câu trớt quớt. Tôi chưng hửng kêu:
– Vậy bộ em tính trực điện thoại hoài hả?
Vừa lồm cồm bò dậy tôi lại té thêm phát nữa. Giọng con nhỏ như sắp khóc:
– Dạ không luôn.
Tôi ngã 2 lần muốn khùng luôn, gắt:
– Cái này không cái kia cũng không, vậy rốt cuộc em muốn làm gì hả?
Nhỏ khóc luôn:
– Mai chắc mấy má con em về quê thôi. Má nói để tụi em trên thành phố bả không ăn ngủ được. Mai anh qua với em được không Long?
Lần này khỏi té mà đứng im bất động luôn. Nhỏ cúp máy, tôi đứng trơ hoài như bị hóa đá. Sao lại có vụ về quê lãng nhách vậy hả trời?
Trời chưa tối, chắc tôi phóng luôn qua nhà con nhỏ hỏi cho ra lẽ. Nhưng nghĩ tầm đó 3 má con con nhỏ ngủ mất tiêu, mình vô nữa chắc cả 4 đứng chen nhau nói chuyện trong cái phòng nhỏ xíu nên tôi bỏ. Khó ngủ thiệt tình. Tôi nhắm mắt, lại thấy cái bóng dáng tội nghiệp của con nhỏ lẩn quẩn trong đầu óc. Tính ra công việc của nó tại công sở thu nhập không cao lắm, nhưng cũng gọi là tạm được. Chưa tính tới việc đó là thứ công việc nhẹ nhàng, nhàn hạ hơn nhiều so với những việc tay chân ở cái quê xa tít tắp của con nhỏ. Nó về đó, bằng cấp không có, tay nghề không có, bộ tính làm ruộng mà sống sao trời!
Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại. Dù sao, bản chất của con nhỏ này lương thiện quá, chịu đựng quá. Nó sống trong cái lọc lừa bon chen này cũng đâu có hợp. Nó giống má nó, cái lối sống cam chịu đầy nhẫn nhục của bả khiến cả cuộc đời bả đầy truân chuyên cực nhọc, không lẽ mai mốt con nhỏ này cũng sẽ vậy sao? Rồi cái hình ảnh bà mẹ nó lại hiện lên trong đầu tôi. Chưa tới 50 tuổi mà già như bà cụ, bộ dạng lam lũ, run rẩy khi gặp những người giàu có, cao sang. Vừa tính thở dài một cái, tôi chợt ngồi bật dậy. Không lẽ … tôi và mặt mụn chính là lý do để bả quyết định đưa cả con nhỏ về quê? Trong đầu tôi lại hiện lên cái ánh mắt kinh hãi khi nhìn thấy cái xe bóng lộn của mặt mụn đỗ xịch ngay trước cửa, cái sợ sệt khi tránh cái xe tay ga của tôi giống như sợ vô tình va phải sẽ bị xước sơn, cái run rẩy của bả khi nghe nhắc tới “ông thiếu tướng”… Cái tự trọng tới mức tự ti của bả là nguyên nhân của tất cả mọi thứ quyết định này sao?
Tôi bấm điện thoại cho mặt mụn. Thiệt tình trong những lúc này, có thêm một đứa bạn nói chuyện cũng là một điều an ủi, dù rằng đa số mọi lần, nó chỉ gật gù nghe và phát biểu những câu sai mục đích hàng kilomet. Thằng này không được cái điểm mạnh nào ngoài việc nhanh nhẹn, tôi nhận ra vậy. 10 phút sau, cửa mở cái rầm. Cái bản mặt nham nhở của nó hiện ra, tay xách theo bọc đồ ăn và chai rượu mạnh. Bước vô phòng một cái, mỏ nó đã mở tía lia:
– Bữa nay nhậu luôn trong phòng nha mày. Khỏi ra đường kẻo trúng gió.
Tôi ngó thằng quỷ này, trong lòng cũng thấy ấm áp hẳn lại. Dù sao thì việc có một thằng bạn nhiệt tình hết mức, tới độ chỉ cần gọi điện một câu là có mặt bất kể giờ nào, đó cũng là một thứ hạnh phúc. Nhất là khi nó … biết mang rượu tới đúng lúc tôi buồn. Thở dài một tiếng, tôi chậm chạp lê chân ra bàn, vớ chai rượu tu một hơi dài.
Quỷ mặt mụn thấy biểu hiện chán nản của tôi coi bộ cũng thông cảm. Xoa xoa vai tôi, đầu gục gặc:
– Ờ cứ uống cho say tí nữa anh em mình tâm sự. Hết rượu tao ra mua tiếp.
Tôi lắc lắc đầu. Bữa nay tâm trạng như vầy uống nhiều dễ say lắm. Sớm mai tôi không muốn tới nhà con nhỏ với bộ dạng mệt lử và say khướt. Muốn nói với thằng bạn vàng vài điều, nhưng cứ ngó cái gương mặt ngu ngơ như bò đội nón của nó, tôi cũng chẳng muốn mở lời. Chán nản châm một điếu thuốc, ngửa cổ lên trời nhả khói phì phèo.
– Có chuyện gì buồn vậy đại ca?
Thấy cái mặt tôi buồn nó chuyển tông gọi đại ca cái roẹt. Thôi thì lên chức đại ca cũng không nên hẹp hòi với em út làm gì. Tôi thở dài:
– Con nhỏ Huyền chắc mai nó về quê đó. Má nó kêu mấy chị em nó về, chắc bả thấy ở đây sống không hợp.
Mặt mụn gật gù lâu lắc, thốt một câu:
– Đại ca yêu con nhỏ Huyền đó hả?
Té nha. Quay mặt lại gườm gườm tính coi nên đá vô mồm hay cổ họng nó, đã thấy thằng quỷ xua xua tay:
– Không đúng thì thôi làm gì ghê vậy? Đại ca không yêu con nhỏ đó phải không?
Tôi cũng chưng hửng. Thật ra, tôi đối với con nhỏ này rốt cuộc là thế nào. Tại sao khi nghe con nhỏ nói nó sẽ về quê, tôi nghe trong lòng hụt hẫng tới lạ lùng. Nhưng yêu con nhỏ, tôi dám chắc mình không phải. Quỷ mặt mụn ngó cái bộ dạng bối rối của tôi, nở 1 nụ cười trí tuệ hiếm khi nhìn thấy trên gương mặt:
– Đại ca là bị cái tật đa sầu đa cảm. Yêu thì không phải yêu, nó đi hay ở có liên quan gì, phải không? Thứ con gái như nó sống ở môi trường này cũng không có hợp, đại ca biết mà. Nó về đó chẳng phải tốt hơn sao?
Thật tình không phải tôi không nghĩ tới điều này, có điều khi nghe thằng quỷ mặt mụn phun châu nhả ngọc, tôi mới thấy những điều mình suy nghĩ cũng đúng phần nào. Tôi biết con nhỏ về quê, cuộc sống của nó sẽ yên bình và nhẹ nhàng hơn, nhưng …. Tôi không thể không nghĩ tới cảnh con nhỏ cặm cụi trên đồng hay hì hục làm việc trong những xưởng may đầy bụi, không thể không chột dạ khi có lúc nào đó con nhỏ sẽ khoác tấm áo bạc màu tất tả đi lại trên đường giống hệt như má nó bây giờ. Điều đó không phải không thể xảy ra, vì cái tương lai của nó sẽ giống hệt như bóng hình bà mẹ, đâu có gì thay đổi được đâu?

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.