Làm tình với mỹ nhân chị chủ phố – Truyện 18+

Cả tuần nay, gia đình tôi luôn có chuyện lục đục. Bà xã đi làm về mặt tỏ rầu rầu. Tôi hỏi gì bả cũng chẳng thèm nói. Tôi xun xoe lấy điểm bao nhiêu thì bả rẫy xô ra bấy nhiêu. Tối đến, tôi hối bả đi tắm, bả cứ ỳ ỳ ra một đống. Bọn nhỏ thấy mẹ chúng hầm hầm nên tụi nó cũng ngậm miệng thin thít. Nhà vắng hoe tiếng giỡn, tiếng cười, đến một con ruồi vo ve cũng nghe rõ.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tôi đi ra đi vào thở dài sườn sượt. Đầu óc đặt ra nhiều câu hỏi mà chẳng ai giúp trả lời cho. Định bụng bỏ đi đâu một lát cho thư giãn, nhưng lại sợ bà xã làm dữ nữa. Nên cái chưn muốn rã rời khó chịu, cục cựa vô hồi. Đến lúc chịu đựng hết nổi, tôi hét toáng lên: có chiện gì thì nói bét ra, chớ cứ âm âm u u thì ai mà biết được.

Tôi nhấp nhỏm đập phá cái gì đó cho hả, bà xã cũng hổng can. Tôi giơ cái chén, tôi dở hổng cái máy, rồi lại tẽn tò đặt xuống, lỏn lẻn mắc cỡ. Leo lên tới chỗ nằm, tôi gà gà rúc vô thì bà xã dịch xê ra xa. Tôi ỏn ẻn xin thì bả lấy cớ ể mình từ chối. Tôi muốn dở trò tấn công đại thì bả vọt ngồi lên và la ồm ồm. Tôi đành bấm bụng sợ bọn nhỏ nhốn nháo thức dậy.

Cuộc chiến tranh thầm lặng kéo dài xẩu mình. Chắng ai được, chẳng ai thua. Tôi có dò hỏi Bảy thì ả cũng hoàn toàn mù tịt. Trước đó, tôi đồ chừng là cô ả cao hứng khoe khoang chiện ở đâu đó nên tới tai bà xã tôi chăng. Nhưng nhìn vẻ ngơ ngác của ả, tôi tin chắc là ả nói thiệt

Tôi không biết phải làm gì hơn. Bất lực, hoàn toàn bất lực. Ăn rồi, tôi cũng nằm ì ra, bỏ cả công chuyện làm ăn, bọn nhỏ học hành ra sao chẳng ai cần dòm dỏ tới. Một ngày, hai ngày, mọi chuyện cứ y như cũ.

Bước sang tuần lễ thứ hai, tình trạng mới có điều thay đổi một chút. Khi không, bà xã lại cười cười nói nói om sòm. Bọn nhỏ ồn ào theo. Từ nhà Bảy bẽn lẽn trở về, tôi ngạc nhiên vô đỗi, nhưng cũng làm mặt giả lơ. Bà xã thúc hối tôi đi ăn món bả đã tận tình nấu nướng, tôi lịt lịt hổng màng. Rồi bằng cách này cách nọ, bả hỏi huyên thuyên mọi thứ chuyện với tôi, cốt để xí xóa đi những điều lôm côm còn đọng lại..

Được thể, tôi trở mặt làm cao, bà xã sáp lại vuốt ve xóa giận. Tôi để nguyên bộ đồ mặc trên người, hổng thiết tẩy rửa mồ hôi bụi bặm, chui lên cái chuồng cu mà nằm suy nghĩ lung tung. Bà xã lồm cồm bò lên, tôi vờ nhắm mắt ngủ. Bả lay đùng đùng, tôi không ừ hử gì hết. Bả vả nhẹ vào má tôi coi thử tôi có bịnh hoạn gì hôn rồi bù lu bù loa khóc thút thít.

Tôi rung động mà vẫn lì ra cho bõ ghét. Bà xã lay động tôi, lật áo, rờ tay chưn như thầy thuốc bắt mạch. Rồi bả khóc sụt sùi, khóc như có bao nhiêu nước mắt trên đời đều để tuôn ra ráo. Tới phút này tôi mới hé mắt ra hỏi: chiện gì mà khóc lung tung vậy.

Bà xã ôm chầm lấy tôi, sục vào hít lấy hít để lên vạt áo mà tỏ lời xin lỗi. Tôi bắt được trớn nên dùng lối nói không ra hơi mà hỏi han nguyên do sự giận dỗi của bả. Vợ tôi lấp liếm bắng cách nêu lý cớ mệt trong người chớ nào có gì khác đâu.

Nghe giọng hổn hển của tôi, bà xã lo ra mặt. Bà tưởng là tôi đau nặng, nói hết muốn ra hơi. Bà quính lên lấy dầu thoa màng tang, lồng ngực, trán và tùm lum chỗ. Tôi nhột muốn bắt cười mà phải cố nhịn mới hay. Tôi quần cho bả bấn xúc xích lên phải cạo gió, giựt bão cho tôi, khắp mình mẩy đầy vết cào xước vì máu đọng.

Tôi thấy mình đã đạt được mục đích nên mới thỏa hiệp ngưng. Tôi đưa tay xoa vỗ lên lưng vợ, bà xã còn rưng rức thêm ít lâu nữa. Kịp khi cả hai đã xuôi xuôi mọi tạp niệm, tôi mới hiểu được là bà xã tôi thực sự ghen. Mặc dù bả không nói ra để xác nhận, nhưng cái lối lụng bụng của bả khiến tôi hình dung ra kết luận đó.

Tôi cười vui trong bụng. Bả ghen tức là bả còn thương tôi nên tôi giở trò bắt đền bả. Tôi phụng phịu lè nhè như con nít: mấy bữa nay má nó làm khó tui, khiến gân cốt tay chưn rã rời muốn liệt. Bây giờ hổng biết còn khả năng gì phục vụ cho bà hôn.

Mà nói mà tôi uốn éo cái mình như nhão hết mọi nơi. Bà xã nắn cái tay, sờ cái chưn coi kiểm lại. Tôi xục xịch lấn tới lui lầy huầy. Bà xã thăm dò khắp chốn khắp nơi. Tôi đợi khi bàn tay bả loe ngoe gần phía háng, tôi mới nhắn nhe: đâu má nó thử bốc vô chỗ đó coi thằng nhỏ cục cựa được chút xíu nào, chớ coi bộ nó muốn rỉ sét luôn rồi quá.

Biết tẩy mười mươi là tôi muốm vòi vĩnh chuyện gì rồi, nhưng vì ý là dẹp chuyện lình xình còn đó nên bả ngây thơ cụ hỏi lại tôi: chớ hổng phải ông đi rụi tùm lum sao mà đến nỗi để mốc meo rỉ sét vậy. Nói thì nói chớ bả cũng bụm nguyên tay lên cục thịt ở háng và tầy quầy xoa bóp nó. Tôi cũng vội đưa tay chụp vô ngực bả mà vò. Lúc đầu thì còn sương sương mé ngoài áo, sau là lòn tuốt vô bên trong vặn bóp hai cái vú êm êm.

 

Bà xã đang thời kỳ cấm vận nên nai nịt đủ đầy. Tôi cọ quẹt trên cái chuối chiên của bả thấy coi mòi chưa đã. Bả biết ý để một bàn tay xoa bụm thằng nhỏ của tôi, còn một bàn tay lo mở lần mấy hột nút áo. Tôi lụp chụp đòi tháo áo nịt của bả, bà biểu để bả làm cho. Đàn bà họ bận hay cởi cái áo che vú của họ coi gọn bâng, hèn chi mà khi mấy bà chiều chồng thì chỉ cần tích tắc là lột ra hết trọi.

Tôi úp bàn tay lên hai cái vú của bả, bóp dằn dằn cho cả hai bèo xèo trong lòng tay. Chưa chi tôi đã nhổm lên nửa mình để ngậm lấy cái vú mà nút. Bà xã nhột nhè nhẹ, cục cựa thân mình mà bàn tay thì còn khoắng lia lịa chỗ đứa em tôi. Mồ hôi chưa được rửa nên khúc thịt nham nhám rít rịt.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.