Làm tình với mỹ nhân chị chủ phố – Truyện 18+

Tôi gác hai giò mụ lên vai, mụ Bảy gồng người làm đau oằn vai tôi. Trời ơi, thân hình mụ bày trọn đủ cả lườn, hông và ngực. Tôi còn thấy rõ từng hơi thở lên xuống của mụ và cặp vú lao chao lắc lư như hai miếng đập ruồi khua loạn xạ. Tôi bợ hông mụ Bảy mà đụ ùm ùm.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tôi mượn dịp này nhắn nhủ mụ Bảy: bữa nay anh đụ em rồi thì em ra về. Tiền phố vợ anh có để lại nhưng em đừng cầm, bởi em mà cầm là vợ anh nghi ngay. Để chiều bả dìa, anh nói là em không tới. Mai em ráng tới sớm nhận tiền, rồi đợi khi bả đi làm lại ghé sau, anh chờ nghen.

Mụ Bảy đang được bơm đã đời nên ngỏ ý tặng tháng tiền phố tháng này không nhận. Tôi xua ngay cái ý tốt của mụ vì dấu đầu lòi đuôi chỉ có nước lộ hết. Vả lại, tôi cũng mong là chuyện gì cứ giữ sòng phẳng như trước giờ thì chuyện ăn vụng của tôi mới bền lâu được.

Phương chi giờ có thêm mụ Bảy thì vợ tôi cũng đỡ bị tôi phá quẩn chưn. Để bả có giờ nghỉ ngơi, chớ tối nào đi làm về mệt bức hơi, lại lo nấu nướng bữa ăn, rồi khuya lại bị tôi rọ rẹ thì còn sức đâu chịu mãi. Tôi định từ nay mỗi tuần chỉ rờ mó bả một hai lần thôi, còn dành sức để dượt với mụ Bảy. Mụ cũng đỡ nứng mà tôi cũng có chỗ vô ra chút chút.

Với ý nghĩ đó, tôi bỗng nở một nụ cười lửng lơ.

Chuyện tào lao xích bộp làm cho tôi chia trí ngang, nên trận đấu vật đang cơn hứng thú bỗng ỉu xìu như tảng bánh ướt bỏ quên trong tủ lạnh mấy ngày, giờ nhớ lấy ra thì đã sượng teo lại hết. Mụ Bảy nhận ra ngay tình trạng thiểu não này, nên láu táu hỏi hớt tôi: Sao dậy, sao khi không rồi mềm xèo đi, cha nội.

Tôi cắt nghĩa cho mụ ta hiểu lý do vì mãng lo bàn chiện dấu diếm việc ăn vụng với bà vợ mà tạm thời thằng em nó lặc lìa một chút. Để chứng tỏ tôi vẫn còn hăng máu, nên hai bàn tay tôi chụp ngấu nghiến vô vú mụ mà bóp tưng tưng để tạo cơ hội cho thằng em ngóc đầu trở dậy.

Y như rằng, tôi mới nhồi bóp có mấy phùa thì phía háng tôi đã cứng lại. Tôi nhắp thêm mấy cái, dụi con cặc vô ra trong cái lồn mụ ta thì nó sừng sững lên ngay. Tôi lại nắc mụ Bảy kịt kịt, lúc bóp, lúc vò vô hai vú của mụ ta.

Trạng thái lên cơn giựt giựt ở mụ trở lại mau chóng. Mụ Bảy nhún mình theo sự đeo giữ hai giò làm điểm tựa của tôi mà cục cựa phụ với tôi, đẩy đưa lồn mụ vào khúc thịt tím tái đó. E chừng mụ cũng đã mỏi nên chốc chốc lại đổi vị thế nơi khoản mặt, lúc nghiêng bên này lúc nghiêng bên kia. Tôi thấy thân hình mụ hơi giùn xuống nên dồn sức cố xốc mụ lên bằng cách hơi nhón mấy đầu ngón chưn, cốt cho phía ngực mụ nhớm hổng khỏi chỗ nằm. Tôi có cái tật hư khi đụ phải dòm cho thấy cặp vú của người nữ cà tong cà tong đung đưa vắt vẻo thì mới khoái và có hứng chơi dai.

Mụ Bảy lâu ngày thiếu người o bế nên gặp tôi cung phụng tới nơi tới chốn coi bộ vừa lòng. Lâu lâu mụ lại nhõng nhẽo đả đớt khen tôi để tôi thích chí, nhưng đối với tôi chiện đó nhằm nhò gì. Trên đời, tôi chỉ cần lúc nào cũng có một cái lỗ để tôi đút vô bắn xả cái chất bám bíu trong người thì mới khỏe khoắn và sống lâu.

Hễ may gặp được người nữ nào có cặp vú bự bự, dù cho hai cái quầng có tòe loe một chút cũng hổng sao, miễn là hai bàn tay tôi bụm vô mỗi cái vú mà hổng hết là tôi thích rồi. Thứ vú đó khi được nhét đầy trong họng, nhồi thiệt chặt vô, rồi cắn thì đã khỏi chê. Cho dù cái đống thịt vun u đó đôi khi có làm cho tôi ngộp thở chút chút tôi cũng ưng chịu.

Còn nói gì cô nường nào còn có thêm một cái lồn tổ chảng, lông lá rậm rì, dở ra coi thù lu một đống, lông mọc dài từ dưới rún che gần tới lỗ đít, thú thiệt nội cái chỉ lấy mắt dòm thôi cũng bổ ngửa mà chết. Phải nói mụ Bảy là con người trời phú cho có đầy đủ cả hai của quí như thế, hèn gì mà mụ cứ muốn được người nựng nịu ngày đêm.

Xui cho mụ lấy phải anh chồng không kham nổi nên phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng. Nhiều đêm thòm thèm lết vô thiếu điều lay xin ổng ban cho chút đỉnh mà ổng cũng bò lê ê càng xin “ anh chả, anh chả “. Mụ tức rực vô cùng cũng đúng thôi.

Hổng hiểu khi hai bà òn ỉ nói chiện với nhau, bà vợ tôi có xì ra cái tật ham hố của tôi không mà mụ có gì đều bộc toẹt kể hết với vợ tôi ráo. Chiện đàn bà tưởng là hổng nói lời xí xọn, dè đâu mấy bả nói tục còn quá cha bọn đàn ông. Mỗi lần vợ chồng tôi ăn cháo ăn chè hì hú với nhau giữa đêm khuya tịch mịch, vợ tôi lại đem ra kể vanh vách cho tôi nghe.

Khi đó, trong lòng thì khoái, muốn nhào thử đại mụ Bảy một phen mà hổng tìm đâu ra dịp. Tai nghe bà vợ nói phải làm bộ như bỏ bên ngoài, có khi còn bày đặt mắng át bả tào lao xía vô chiện đời thiên hạ. Thế nhưng càng biết về mụ Bảy bao nhiêu thì lòng tôi càng nôn nóng muốn chụp đụ mụ bấy nhiêu.

Nhứt là khi vợ tôi ca kệ về bộ vú vĩ đại của mụ Bảy, bả vừa nói vừa chụm hai bàn tay lại ra dấu bự tới cỡ nào, làm tôi muốn chảy nước miếng. Thấy bản mặt tôi lịt lịt một đống, bà vợ biết liền tật háu ăn không bỏ của tôi. Bả chọc quê tôi một dề là vừa nghe nói tới vú bự đã hớt ha hớt hải như chó tháng bảy. Tôi phải làm bộ la um cho bả êm, mà trong lòng thì rậm rực rậm rực.

Đêm đó, chết sống tôi cũng phải đè bà xã ra trả thù dân tộc. Thì đành vậy chớ sao. Chưa mò được mụ chủ phố thì sẵn bánh ú, mu cua đồ nhà xài tạm đỡ ghiền. Tôi đụ kìn kìn khiến bà xã bẻo nhẻo bèo nhèo, và giữa cơn “ ô mê lý, mê ly “ thì tôi cất giọng nịnh bà xã luôn: đọ, em thấy chưa, đâu có đồ nào ngon lành hơn đồ em. Bà xã cứ nhè bả vai tôi mà thụi, mà ngắt, tôi hổng hiểu là bả ưng được tôi khen hay ưng tôi làm bả đã.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.