Tâm sự của bác sĩ phụ sản – Truyện 18+

Nếu như gặp phụ nữ kém về nhan sắc, tôi cho thông qua dễ dàng. Còn gặp người có dung mạo, tôi thường bỏ hàng giờ để khám. Khám tới, khám lui, có khi lên đến cả giờ. Được biết, phần lớn bệnh-nhân khám-tổng-quát di-dân thường dễ dãi vì muốn được đi xuất ngoại. Phần vì chưa bao giờ khám tổng quát nên không biết thủ pháp ra sao. Nên tôi lúc nào cũng ở thế thượng phong, nói gì họ cũng làm theo.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Đối với các cô mới lớn, tôi khám kỹ hơn hết, kể cả lớp ngoài, lớp trong, cả mòng đóc lẫn cửa mình. Đương nhiên, tôi làm rất tế nhị, kèm theo lời giải thích đàng hoàng, nên cũng ít ai nghi ngờ. Với một số cô đã mất trinh, tôi sẽ khám sâu hơn, bằng cách đặt những ngón tay vào trong, có khi chỉ cố tình kích thích điểm G của họ.

Không hiểu lý do gì, tôi lại thích khám những cô gái quê chưa chồng nhất, vì họ rất dễ, tự nhiên và rất “quê”, quê theo kiểu dân Mễ tây cơ. Có thể vì họ sẽ không dám hay không gì để báo cáo với cấp trên của tôi. Cũng có thể vì cái cảm giác được chiếm hữu họ, cảm giác là người đàn ông đầu tiên của họ, làm cho sự tự-ti đàn-ông vốn có càng tăng thêm.

Nhân tiện đây, tôi xin kể chi tiết hai chuyện kinh nghiệm của mình cho các bạn hay.
Số là hai năm vừa rồi, một bệnh nhân thường trực có đến văn phòng tôi, bà là một phu-nhân-hai-con khá xinh đẹp, tuổi 30. Khi tôi bước vào phòng khám, bà và đứa con trai 10 tuổi đang ngồi chờ. Bà khai cho tôi biết đứa con trai của bà đã nhiều lần chơi trò “khám bác sĩ” với đứa con gái hàng xóm, dù cho bao lần bà la mắng. Bà có vẻ lo lắng về chuyện này ảnh hưởng thế nào khi thằng bé đến tuổi dậy thì, nên quyết định dẫn nó đến tôi. Bà còn hỏi nếu có thể để đứa con trai ở lại xem tôi khám cho bà, qua đó sẽ học hỏi thêm về cơ thể học, biết đâu nó sẽ trở thành bác sĩ phụ sản trong tương lai. Tôi thiệt không thể hiểu nỗi đàn bà. Vừa mới nói với tôi là lo lắng cho thằng con trai có bị bệnh hoạn gì, nay lại tâng bốc nó, nghĩ rằng nó sẽ trở thành bác sĩ phụ-sản trong tương lại. Dù cho tôi thực không ngại lời đề nghị đó, tôi vẫn tỏ vẻ không đồng ý. Vì đây không hợp quy tắc. Có đôi lần, tôi đã khám cho một số phụ nữ mang con trai tới đây, nhưng thằng bé này coi bộ hơi quá lớn. Do dự một lát, lại nhìn ánh mắt thành khẩn của bà, tôi đành nói: “Thôi được. Nếu như đây là ý của cô”.

Được biết, thằng bé không có cha và không có người đàn ông nào dẫn dắt từ nhỏ, nên má nó yêu cầu tôi chỉ dạy nó như một người thầy, chỉ bảo cặn kẽ trong lúc đang khám cho bà. Thằng bé ngồi trên ghế, ở góc phòng, ngu ngơ nhìn chúng tôi bàn thảo. Tôi cũng không biết nó đang nghĩ gì. Tôi nhớ vào độ tuổi như nó tôi ao ước được nhìn bộ phận đàn bà biết bao nhiêu. Chắc nó cũng tương tự.

Tôi quay lại, nheo mắt nhìn thằng bé, thằng bé cười trả lễ. Má nó bèn bước ra sau tấm màn để thoát y và khoác lên cái áo-bệnh-nhân, trong khi tôi tranh thủ sang khám cho một bệnh nhân khác. Khi tôi trở lại, bà má đang ngồi trên bàn-khám, chỉ tay răn dạy thằng con trai “Nhớ để ý cho kỹ, rất quan trọng cho sự nghiệp sau này”.

Sau khi đeo vào đôi bao-tay-cao-su, tôi bắt đầu đo đạt áp huyết và đo phổi, khám sơ tay-mũi-họng, và cởi áo khoác của bà ta ra và bắt đầu khám ngực. Ngực bà hơi to so với dân Châu á và trể xuống. Núm hồng sậm. Nhìn cặp vú của má nó, tôi thấy thằng bé dường như không phản ứng như tôi lầm tưởng. Khi tôi dùng tay nắn bóp và giải thích cách tìm ra u-sơ hoặc mô cứng có thể nằm trong vú, triệu chứng ung thư, và giải thích rằng phụ nữ cần phải khám ngực định kỳ hàng năm, thì thằng bé vẫn không màng tới và chỉ muốn bỏ ra ngoài.

Khi tới lượt khám phụ khoa, tôi bảo với nó, phụ nữ cần khám phụ khoa thường xuyên sau 40 tuổi, cũng như đàn ông cần khám nhiếp hộ tuyến. Tôi không biết nó có biết nhiếp hộ tuyến là gì không, tôi cũng không màng giải thích thêm.

Kế tiếp, tôi giúp bà ta nằm xuống, kéo áo khoác-bệnh-nhân lên, phơi bày chùm lông đen và hai lớp âm thần sậm màu. Lúc đó, tôi nhìn sang thằng bé, chợt thấy nó phản ứng, cặp mắt nó tròn xoe nhìn thẳng vào giữa hai đùi của má nó. Thình lình, tôi bị cương cứng, cương không vì chuyện nhìn thấy một người đàn bà trần truồng, mà chứng kiến cảnh bà má trơ trẽn trước mặt thằng con trai, để cho một người đàn ông lạ là tôi, sờ mó.

Bằng một giọng dạy bảo, bà chồm đầu lên nhắc nhở thằng con trai phải tập trung, “Con phải để ý từng động tác của bác sĩ. Mai mốt mà bắt chước”.

Nghe bà nói vậy, tôi bèn kéo ghế sát gần giữa hai chân của bà, và kêu thằng bé bước lại gần. Nó nghe lời ngay.

Tôi bắt đầu khám trên vùng mu, rà rà giữa chùm lông, giải thích cho nó hiểu đây là khám-sơ-bộ để tìm những chứng bệnh ngoài da. Tôi chỉ mép ngoài và nói với nó, “Đây gọi là mép âm thần ngoài”. Tôi vạch chúng ra và nói tiếp, “Đậy gọi là mép âm thần trong, nhỏ hơn, nhạy cảm hơn”. Đoạn, tôi đặt ngón tay lên mòng đóc và nói, “Nhưng chỗ nhạy cảm nhất vẫn là nơi đây”. Rồi tôi vạch lớp bì bao mòng đóc lên, và xoa nhẹ lên mặt, bảo với thằng bé, “Bộ phận nho nhỏ này tương tự như đầu dương vật của đàn ông … đầu cu đó …”, tôi cố tình nói huỵt tẹt ra cho nó hiểu, dù sao thằng bé chỉ mới 10 tuổi, rồi giải thích tiếp ; “… và dĩ nhiên khi có sự quan hệ nam nữ, bộ phận này cần được kích thích để gây sự phóng tinh”.

Người đàn bà nghe tới đây thì mỉm cười ý nhị, không biết tại tôi chạm đúng quyệt-sướng của bà hay tại bài học tôi dạy nó thô thiển quá. Tôi cũng không màng hỏi tại sao bà cười.

Kếp tiếp, tôi nhặt lên cái dụng-cụ mỏ-vịt và chìa ra cho thằng bé, nói : “Đây … dùng để mở âm hộ, để tiện cho bác sĩ khám những cơ và mô bên trong âm đạo”. Thằng bé gật gù có vẻ ham học lắm. Tôi chưa thấy đứa con nít nào tập trung học hỏi như nó.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.