Tâm sự mâu thuẫn với nhà chồng vì cách dạy con

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống  mâu thuẫn với nhà chồng vì cách dạy con hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tam su mau thuan voi nha chong vi cach day con

Tôi cầm roi dạy con, bố chồng xông ra thét lên: ‘Mẹ gì như hổ vồ, đàn bà phụ nữ gì mà ác thế, bảo đàn ông đánh con đã đành, nên học công dung ngôn hạnh’ và còn một loạt ngôn từ khác rất chợ búa.

Tôi 33 tuổi, chồng 35, có một con trai 7 tuổi, hiện có bầu bé thứ hai. Chúng tôi ở cùng bố mẹ chồng, ông bà rất thương con cháu, đặc biệt ông yêu cháu một cách mê muội, có thể vì cháu giống bố, mà bố lại rất giống ông. Ông hợp, yêu và chiều cháu, cuộc sống vợ chồng tôi tương đối hòa hợp ở mọi khía cạnh. Vợ chồng đều có công việc, thu nhập tạm nói là tốt trong thời điểm này. Tôi hay đọc mục Tâm sự với mục đích chính để có cái nhìn toàn cảnh về con người, xã hội trong bối cảnh hiện tại, mong muốn lường trước những cạm bẫy, bảo vệ gia đình an toàn và luôn hạnh phúc.

Chuyện chẳng có gì nói nếu bố chồng không quá yêu thương và bao bọc cháu, mà cháu ông lại là đứa trẻ ý thức rất kém. Quan điểm của vợ chồng tôi là chăm sóc tốt, ăn học, mặc, chơi đàng hoàng nhưng không chiều chuộng thái quá. Chúng tôi muốn rèn con có tính tự lập, tuổi nhỏ làm việc nhỏ phù hợp với sức lực, có tính tự giác, không mè nheo, bầy hầy, điều này kéo dài sẽ tạo ra một sự ỷ lại, thái độ không tốt với người lớn. Rút từ kinh nghiệm trong cuộc sống, IQ là nền tảng nhưng EQ quyết định thành công, cả hai không thể tách rời và hỗ trợ qua lại với nhau khăng khít.

Tâm sự mâu thuẫn với nhà chồng vì cách dạy con

Con trai tôi biếng ăn và ý thức tự giác rất kém, ham chơi, mỗi ngày đến lớp là một câu chuyện, đổi lại cháu thông minh, tiếp thu tạm nói là nhanh, khéo mồm, nói nhiều, rất hiếu động. Sau một loạt những mâu thuẫn nhỏ, tôi biết cả ông cũng chịu đựng vì những sự quát mắng của vợ chồng tôi dành cho cháu. Buổi tối hôm qua là “tức nước vỡ bờ”, đi làm về tôi đưa con vào tắm gội, 19h phải ăn tối, 20h ngồi vào học, con luôn bầy hầy và muốn thêm thời gian xem tivi. Tôi hết nhỏ nhẹ, phân tích, con vẫn nhùng nhằng khóc, nói mách ông, đưa con vào nhà tắm con bấu véo mẹ, nói không chơi với mẹ, nói muốn mở cửa nhà tắm để xem qua gương (phản chiếu từ tivi vào). Mẹ không đồng ý vì mở cửa nhà tắm sẽ có gió lạnh, làm gì phải tập trung làm tốt cho xong, con khóc thét ăn vạ nói mẹ ích kỷ, mẹ bực lấy khăn quất vào mông, con khóc thét gọi ông ơi mẹ đánh con.

Bố cầm roi dọa cháu tại sao mẹ nói con không chịu nghe, bà nội ở nhà bếp nói hắt ra, hết mẹ đánh rồi đến bố hùng hổ, ông xem tivi ở trong phòng xông ra thét lên: “Mẹ gì như hổ vồ, đàn bà phụ nữ gì mà ác thế, bảo đàn ông đánh con đã đành, nên học công dung ngôn hạnh” và còn một loạt ngôn từ khác rất chợ búa. Chồng tôi biết ông đang thương cháu quá mà nói mẹ, anh muốn phân tích để ông hiểu rằng việc ông xử lý thế chỉ khiến “trống đánh xuôi kèn thổi ngược”, cháu hư vẫn hoàn hư.

Ông bảo chồng tôi bênh vợ chằm chằm, đội vợ lên tận đầu, không phải dạy khôn ông, đầu ông có sạn rồi, bọn tôi đi làm mà đầu óc rỗng, đừng tưởng làm được chút mà ra vẻ, ngu vẫn hoàn ngu. Tôi cũng phải nói thêm ông học rất giỏi, được nhà nước cho học bổng bên Nga, nhưng ông có tính hiếu thắng cao, những người nào giỏi hơn ông, ông ghét, kém hơn ông hay coi thường. Ông kém ngoại giao, chậm chạp, ù mì, nhiều người không ưa.

Ông nói việc dạy con không phải dùng roi vọt, phải phân tích đúng sai, kiên trì và dứt khoát. Nếu vợ chồng chúng mày kiếm một tài liệu nào khuyên dạy con bằng roi vọt mà tốt lên, mang về đây cho tao, tao sẽ quỳ xuống xin lỗi vợ chồng mày. Ông giờ hơn 70 tuổi, nhiều bệnh tật, sức khỏe rất yếu, mất ngủ, đau khớp thường xuyên nên tính tình khá nóng nảy.

Tôi là người độc lập, sắc sảo, nóng tính, không thích sống chung đụng, rất ngại va chạm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại chồng tôi là con cả (nhà có hai anh em trai), ông luôn yêu thương, chăm sóc cháu và muốn sống với nó. Tôi nghĩ cũng nhờ có ông bà mà tôi có người chồng thật tốt, yêu thương tôi, hiếu thuận với bên ngoại. Tôi hứa sẽ cố gắng hết sức chu toàn và đúng đạo với bên nội, theo như suy nghĩ của ông bà tôi là người thu nhập chính, trụ cột. Thu nhập của tôi nếu không phân tán để lo cho công ty của chồng, lo đóng góp mua nhà cho chú, trang hoàng nhà cửa, chi tiêu gia đình thì tôi thừa mua một miếng đất. Nhưng như ông nói tất cả những công lao của tôi gây dựng lên chỉ một lời phản biện được cho là láo toét và mọi công sức kia đổ xuống sông xuống biển.

Tôi chợt nghĩ ở nhà bố mẹ đẻ mình, trong thời gian vừa đi học vừa đi làm, tôi đã lần lượt giúp các anh em mình người học cao đẳng, người học nghề. Ra trường, bằng mối quan hệ tôi đã xin được việc cho các anh em (cả thảy là bốn), bố mẹ đẻ luôn thông cảm tính cách thẳng thắn của tôi, trân trọng sự hiếu thảo mà tôi dành cho gia đình. Phải chăng ở hai nơi này có sự khác biệt?

Anh trai khuyên tôi, ông già rồi không còn sống được bao nhiêu nữa, cùng lắm là 5 năm, có muốn mắng muốn quát cũng không còn quát được nữa. Vợ chồng còn trẻ lại là con cái nên lựa ông một chút, dạy dỗ con cái cũng hạn chế quân phiệt, phân tích đúng sai, đứa trẻ nào cũng vậy không ít thì nhiều, mỗi lứa tuổi lại có những tâm lý khác nhau.

Bản thân tôi rất hiểu và muốn thông cảm cho ông, cũng muốn khuyên chồng để hai vợ chồng cùng nhau làm cho ông bà vui hơn. Nhưng nghĩ đến những lời nhiếc móc của ông tôi thực sự chỉ muốn mua căn hộ gần đó ở riêng, như thế ông vẫn được vui chơi với cháu. Tôi biết điều này sẽ không được chồng chấp nhận, càng làm ông đau khổ và buồn phiền hơn. Nhưng về lâu dài tôi sẽ sinh cháu nữa, không dám chắc mâu thuẫn không xảy ra.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.