Tâm sự tôi yêu người không bao giờ muốn cưới

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống tôi yêu người không bao giờ muốn cưới hay nhất tại hayhaynhat.com về tâm sự cuộc sống.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Anh vẫn nói yêu tôi, nhưng không còn nói muốn lấy tôi như trước. Nội tâm anh cũng giằng xé vì không biết phải làm sao để từ bỏ tình yêu dành cho tôi.

Tôi quen anh vào năm thứ ba trong một chuyến đi xa giao lưu giữa hai lớp đại học. Từ khi anh cầm tay tôi nhảy sạp vào đêm mưa tháng hai ấy, chúng tôi đã bước chân vào cuộc đời nhau. Gần anh, tôi nhận thấy rõ ràng khoảng cách cả ngàn dặm giữa hai đứa. Anh ở một thế giới khác tôi, gia đình hoàn hảo, tuổi thơ êm đềm, tương lai trải hoa hồng. Mọi thứ trong cuộc đời anh dường như đã được sắp đặt, không phải dày công suy nghĩ cũng như cố gắng quá nhiều mà vẫn được toại nguyện. Tôi hay trêu anh được nuôi lớn trong lồng kính vô trùng.

Tâm sự tôi yêu người không bao giờ muốn cưới

Nhiều biến cố thăng trầm đã khiến tôi già dặn trước tuổi, phần nào đó dễ mặc cảm, tự ti. Cùng tuổi, hoàn cảnh sống lại khác nhau nên tôi luôn suy nghĩ nhiều hơn, sâu hơn anh. Tôi giống như một người bạn, người chị, người thầy bên cạnh anh. Rồi tình yêu cũng đến với tôi sau gần một năm anh theo đuổi. Ngày ấy, quanh tôi có nhiều người đàn ông tốt, thành đạt, thậm chí được lòng cả gia đình tôi, nhưng tôi bị chinh phục bởi trái tim chân thành và sự tận tụy của anh. Bạn bè nói tôi may mắn khi yêu anh – người được gọi là của hiếm thời nay.

Với anh, tôi là mối tình đầu, tình yêu thời sinh viên thật êm đềm, chỉ có tôi đành hanh, gây sự rồi giận dỗi. Anh luôn dịu dàng, bao dung, anh xin lỗi ngay cả khi không sai. Tôi cũng nghĩ mình may mắn. Thời gian trôi qua, cuộc sống cũng thay đổi, tôi ra trường, va vấp, trưởng thành, anh vẫn đứng nguyên ở đó. Chừng ấy thời gian quen nhau, anh chưa từng đưa tôi về gặp gia đình. Thời sinh viên, anh nói đợi đến lúc ra trường, khi anh độc lập và được bố mẹ công  nhận. Sau khi ra trường, anh kể với gia đình về tôi và tình yêu của hai đứa. Buồn thay, chúng tôi bị phản đối vì lý do tuổi tác, vì hoàn cảnh gia đình tôi phức tạp, vì tôi là con gái ngoại tỉnh. Bố mẹ anh chưa gặp tôi, chưa biết mặt mũi hay tính nết tôi sao mà phản đối dữ dội.

Anh vẫn nói yêu tôi, nhưng không còn nói muốn lấy tôi như trước. Nội tâm anh cũng giằng xé vì không biết phải làm sao để từ bỏ tình yêu dành cho tôi. Anh không phải người đàn ông trưởng thành, tự làm chủ cuộc đời mình. Anh vẫn chỉ là cậu học sinh cấp 3 không đi chơi về khuya và không làm trái lời bố mẹ. Tôi đã đau khổ biết bao, đã quyết tâm bao lần để rời xa anh nhưng luôn thất bại. Tôi đã gọi anh là kẻ hèn nhát, yêu cầu anh để cho tôi yên, tôi đã cố gắng quen những người mới, tìm mọi thú vui để quên anh đi nhưng trái tim tôi chỉ có anh, không còn chỗ trống cho ai bước chân vào.

Tôi còn yêu anh, mọi con đường tôi đi dường như đều dẫn về bên anh. Anh còn yêu tôi nhiều hơn thế, vẫn luôn xuất hiện quanh tôi, thậm chí quan tâm, chiều chuộng nhiều hơn. Tôi vẫn thấy anh có mọi phẩm chất ở một người đàn ông mà tôi cần lấy làm chồng, chỉ thiếu duy nhất yếu tố quyết định để chúng tôi đến được với nhau – đó là sự quyết đoán.

Giờ đây tôi cũng không thể định nghĩa được mối quan hệ này, tôi bế tắc. Bây giờ tôi là cô gái 26 tuổi, hình thức ưa nhìn, hai bằng đại học của những trường có tiếng tại Hà Nội, việc làm và thu nhập ổn định, gia đình và người thân quen nghĩ rằng tôi kén chọn nên giờ vẫn độc thân. Thực tế tôi không dám nói thật với họ, rằng tôi đang yêu một chàng trai

(Tâm sự cuộc sống hayhaynhat.com)

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.